Hôn Nội Mưu Ái

Xin Hãy Cho Tôi Cơ Hội Được Gặp Cô Ấy


trước sau

"Anh không nghĩ anh ấy sẽ làm ra chuyện này, nếu không anh ta đã canh giữ trước cửa nhà chúng ta." Tần Hiên cười, một lúc sau nói: "Thật sự không gặp anh ta sao? Hãy khiến anh ta chết tâm là được rồi."“Này, em đã nói với anh là em không quay trở lại bên cạnh anh ta.” Mạc Tâm Nhan nhìn anh đột nhiên có chút tức giận.Tần Hiên giật mình một lúc, nhìn cô tràn đầy quyết tâm, trầm giọng nói: "Anh chỉ là không muốn sau này trong lòng em sẽ phải hối hận. Nếu em muốn ở lại cùng con và anh, là điều mà anh cầu còn không được. Anh cũng không muốn mất đi em. Chỉ là ... em thử hỏi trái tim của mình xem có thực sự đã hoàn toàn chết tâm với anh ta? ""Tất nhiên trong lòng em đã hoàn toàn từ bỏ. Đối với sự tra tấn và sỉ nhục mà anh ta đã gây ra cho em khi đó, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta trong suốt cuộc đời mình", Mạc Tâm Nhan khẳng định chắc nịch.Tần Hiên nhíu mày, nhìn cô rồi nghiêm túc hỏi: "Nếu em đã chết tâm với anh ta rồi, sao em lại không dám gặp anh ta, nếu lòng em trong như nước, sao em lại sợ nhìn thấy anh ta."Trái tim Mạc Tâm Nhan khẽ run lên, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, cô nhất thời không nói nên lời.Mối quan hệ giữa cô và anh rất tinh tế, cô luôn coi anh như người thân, anh đối xử với cô cũng như vậy, cả hai cùng nhau chăm sóc cho nhau và vun đắp một mái ấm hạnh phúc. Có thể nói, Mạc Tâm Nhan gặp được anh Tần Hiên chính là may mắn lớn nhất trong đời cô, không liên quan gì đến tình yêu, bởi vì người đàn ông đó đã cho cô một cơ hội sống lại cuộc đời mới, cho cô một mái ấm hạnh phúc và an ổn.Sáng sớm hôm sau, Mạc Tâm Nhan đang nấu bữa sáng cho Tiểu Bảo và Tiểu Bối trong bếp, nhưng Tần Hiên đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Dịch Dương.Anh nhìn lại bóng dáng đang bận rộn trong bếp, rồi lặng lẽ bước ra sân."Xin chào?""Anh Tần, tôi muốn gặp anh, có được không?"Dịch Dương trầm giọng nói chuyện qua điện thoại, Tần Hiên mím môi, trầm giọng nói: "Nếu là chuyện liên quan đến Nhan Nhan, thì tôi nghĩ không cần thiết. Tất cả quyết định đều nằm trong tay của Nhan Nhan.""Tôi muốn gặp anh, không phải với tư cách là một đối tác làm ăn, cũng không phải với tư cách là chồng của Nhan Nhan, mà là một người đàn ông, một người đàn ông muốn níu kéo vợ mình. Anh Tần, tôi biết anh là người biết phân biệt đúng sai. Anh cũng là một người đáng để Nhan Nhan phó thác cả đời, nên tôi muốn gặp anh ”.Tần Hiên im lặng một hồi, cuối cùng thấp giọng thở dài, "Được."Vừa cúp điện thoại xong, Mạc Tâm Nhan liền đi ra khỏi phòng bếp, thản nhiên hỏi anh: "Mới sáng sớm anh đã gọi điện thoại cho ai?"“Có chuyện xảy ra trong công ty.” Tần Hiên cười nhẹ.Mạc Tâm Nhan gật đầu, nắm tay anh cùng bước vào nhà, cười nói: "Em đã làm bữa sáng rồi, anh ăn nhanh rồi hãy đi làm."Nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, trong lòng Tần Hiên thoáng hiện lên một tia phức tạp, trầm mặc một hồi: "Nhan Nhan, ngày mai chúng ta rời đi sao?"“Sao vậy?” Mạc Tâm Nhan hỏi đột ngột, cao giọng lên."Chi nhánh của công ty anh ở đây còn có chuyện phải làm. Anh phải xử lý xong xuôi trước khi rời đi. Vốn dĩ lịch trình của chúng ta cũng là một tuần, thời gian cũng chưa đến một tuần."“À!” Mạc Tâm Nhan gật đầu cười nói, “Vẫn nên ưu tiên công việc làm ăn kinh doanh. Anh ta chắc không đến đây tìm em nữa, nếu không đến đây từ lâu rồi.”Mạc Tâm Nhan tự an ủi bản thân, trong lòng vẫn có chút bất an, tuy rằng không biểu hiện ra trước mặt Tần Hiên, nhưng nhìn vẻ mặt cô, Tần Hiên có thể đoán được cô đang nghĩ gì. Trong tim cô vẫn còn hình bóng Dịch Dương, nếu cô thực sự từ bỏ được người đàn ông đó, nếu cô có thể điều khiển được trái tim mình, thì cô sẽ không sợ hãi khi nhìn thấy người đàn ông đó."Mẹ, mẹ thật xấu. Mẹ luôn bắt Tiểu Bối ăn trứng." Tiểu Bối chán ghét nhìn miếng trứng ốp la, sau đó đặt vào bát Tần Hiên, nhẹ giọng nói: "Ba, cho ba ăn." . "Tiểu Bảo cúi đầu nhìn cô bé ậm ừ nói: "Thảo nào em lại lùn như vậy."Tiểu Bối lập tức nhìn Tần Hiên đầy phẫn nộ: "Ba, anh trai bắt nạt con."Tần Hiên vỗ nhẹ vào đầu cô bé: “Bảo bối, sau này Tiểu Bối nhất định sẽ cao lớn hơn anh trai, chỉ cần Tiểu Bối ngoan ngoãn ăn quả trứng là được.” Anh nói xong lại nhặt quả trứng trở lại trong bát của cô bé.Tiểu Bối cau đôi lông mày nhỏ của mình, rồi tiếp tục dùng đũa chọc vào quả trứng tráng, chọc và chọc, như thể cô bé có một mối hận sâu sắc với món trứng tráng đó, cho đến khi món trứng tráng bị cô bé chọc thành từng miếng nhỏ, cô bé mới bắt đầu cắn một miếng.Tần Hiên nhìn hành động trẻ con và đáng yêu của cô bé, không khỏi nhìn Mạc Tâm Nhan cười hỏi: "Tại sao Tiểu Bối lại ghét ăn trứng đến vậy? Con bé và Tiểu Bảo là anh em sinh đôi, Tiểu Bảo cũng không ghét ăn trứng."“Ai biết con bé giống tính khí của ai.” Mạc Tâm Nhan có chút buồn nói. Cô không nên nói với anhrằng Dịch Dương cũng ghét ăn trứng, vẻ ngoài đau đớn khi ăn trứng của Tiểu Bối giống hệt Dịch Dương, cô rất tức giận.Tiểu Bảo cười nắc nẻ, nhìn Tiểu Bối và nói: "Em gái chắc được nhặt về rồi."Mạc Tâm Nhan buồn cười chọc chọc: "Nếu em gái được nhặt về, thì anh trai như con cũng không phải được nhặt về sao? Đừng quên rằng con chỉ lớn hơn em gái mười lăm phút."“Ha ha… anh thật đáng đời.” Tiểu Bối mím môi nói.Tiểu Bảo nhìn Tiểu Bối và nói một cách thiếu thuyết phục: "Đó phải là mẹ đã sinh ra anh trước, 15 phút sau mới nhặt được em ở bên ngoài."Tiểu Bối nghe vậy, hai mắt đỏ bừng với vẻ thống khổ, nhìn Tần Hiên: "Ba ơi có phải không? Tiểu Bối là được nhặt về ạ?"Tần Hiên bất lực lắc đầu, tại sao hai tên nhóc con này càng ngày càng ăn nói bày trò, đối mặt với ánh mắt lấp lánh của Tiểu Bối, Tần Hiên nhìn Mạc Tâm Nhan cầu cứu, nhưng Mạc Tâm Nhan chỉ ủ rũ cúi đầu ăn sáng. họ. Tần Hiên không còn cách nào khác, đành phải ôm quả bom này, nói: "Tiểu Bối, nếu con được nhặt về thì anh trai con cũng là được nhặt về. Nếu anh trai được mẹ sinh ra, thì con cũng là được mẹ sinh ra, con có biết chưa?""Ồ ..." Tiểu Bối gật đầu như đã hiểu, sau đó khịt mũi với Tiểu

Bảo một cái rồi ngoan ngoãn ăn sáng.Tần Hiên nhìn hai đứa nhóc nhỏ nhắn đáng yêu và Mạc Tâm Nhan ở đối diện mà trong lòng trở nên ấm áp. Anh hy vọng sự ấm áp này sẽ tồn tại mãi mãi. Nhưng mà, nghĩ đến Dịch Dương, anh khẽ nhíu mày, trong lòng có chút bất an. Người đàn ông đó cũng là ba của hai đứa trẻ này.Sau bữa sáng, Mạc Tâm Nhan cùng Tiểu Bảo và Tiểu Bối ở trong nhà. Tần Xuân một mình đến gặp Dịch Dương.Địa điểm mà Dịch Dương chọn là trên bãi biển, khi đến nơi và bước xuống xe, anh thấy người đàn ông đó đang ngẩn ngơ nhìn mặt biển lấp lánh, lông mày luôn chất chứa nỗi buồn dày đặc khó có thể tan biến.Người đàn ông ấy đứng ngây người, xung quanh luôn phảng phất nỗi buồn dày đặc khó có xóa nhòa.Anh bước tới, quan sát anh ta rồi nhỏ giọng hỏi: "Anh có chuyện gì muốn nói với tôi, thì hãy nói đi."“Nhan Nhan rất thích ngắm biển.” Dịch Dương đột nhiên nói điều gì đó không liên quan. Tần Hiên giật mình, không lên tiếng, mà là nhìn biển lặng lẽ giống Dịch Dương, chờ anh ta nói tiếp."Khi tôi còn rất nhỏ, tôi đã hứa với cô ấy sẽ cùng cô ấy ngắm biển, nhưng tôi chưa bao giờ thực hiện được lời hứa này. Nếu tính ra tôi và Nhan Nhan cũng được xem như là thanh mai trúc mã, không ai ngờ chúng tôi lại đi đến bước đường này", Dịch Dương thì thầm, lời nói đầy xót xa.Tần Hiên nhìn gợn sóng trên mặt biển, trầm giọng nói: "Một khi đã gây ra rất nhiều tổn thương thì không thể nào xóa bỏ được, Dịch Dương, anh rất si tình, ngay từ đầu anh làm sao anh có thể gây ra những sai lầm đó."Dịch Dương im lặng một hồi rồi cười khổ: “Có lẽ tôi không biết yêu một người chút nào, lúc đó tôi còn tưởng cô ấy yêu người đàn ông khác, tưởng cô ấy đã phản bội mình nên mới làm chuyện không thể tha thứ với cô ấy. Sau này, để giữ cô ấy bên mình, tôi không ngừng làm khổ cô ấy, hành hạ cô ấy, bây giờ nghĩ lại đến tôi cũng không thể tha thứ cho chính mình ”.Tần Hiên bất giác nhíu mày khi nghe thấy lời này, anh quay đầu nhìn anh, trầm giọng nói: "Vợ chồng ngay cả niềm tin cơ bản nhất cũng không có, vậy thì làm sao anh có thể tiếp tục được, Dịch Dương, nếu anh thực sự yêu Nhan Nhan, anh nên chọn cách buông tay, để cô ấy tự do, để cô ấy tự lựa chọn, ở lại bên anh chẳng có ích lợi gì ”.“Tôi biết!” Dịch Dương đột ngột nói thầm, cười khổ nói: “Nhưng tôi không dứt lòng mình được...”Nhìn thấy dáng vẻ buồn bã của người đàn ông trước mặt, Tần Hiên thở dài nói: "Tôi không quan tâm mục đích của cuộc hẹn hôm nay của anh với tôi là gì, nhưng điều tôi muốn nói với anh là tôi tôn trọng sự lựa chọn của Nhan Nhan và sự thật là cô ấy không muốn gặp anh, cho nên. Tôi cũng sẽ không để anh gặp cô ấy. "Dịch Dương không nói, mà là yên lặng nhìn mặt biển.Sau một lúc, Tần Hiên trầm giọng nói: "Nói cho tôi nghe về quá khứ của anh với Nhan Nhan."Dịch Dương mỉm cười, nhìn chằm chằm vào biển cả mênh mông, trí nhớ như lùi về quá khứ, trở về thời thơ ấu vô tư vô lo.Anh ta đã kể cho anh nghe rất nhiều và chia sẻ với anh rất nhiều câu chuyện vui nhộn về Mạc Tâm Nhan khi cô ấy còn nhỏ, từ những điều đẹp đẽ khi hai người còn nhỏ đến những nỗi đau mà Nhan Nhan phải chịu đựng sau khi kết hôn.Tần Hiên yên lặng lắng nghe, cho đến khi nói xong, hai người đều im lặng, lặng lẽ đứng nhìn mặt biển.Thật lâu sau, Tần Hiên nhìn anh, trầm giọng nói: "Tôi ghen tị với anh và Nhan Nhan đã có bao nhiêu kỷ niệm đẹp, nhưng anh không nên làm tổn thương cô ấy sâu sắc như vậy.”Anh nói xong liền xoay người rời đi.Tuy nhiên, anh vừa đi được vài bước, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng đập mạnh. Anh vội giật mình, quay lại nhìn xung quanh, cả người run lên, sốc đến mức không thốt nên lời.Nghe nói nam nhân có vàng dưới gối, thật sự anh ta lại quỳ lạy anh, anh chưa từng nghĩ tới việc sẽ trở nên như vậy, người đàn ông kiêu ngạo lãnh đạm lại đang quỳ gối, là vì một người con gái."Tôi cầu xin anh ..." Dịch Dương cúi đầu buồn bã nói: "Xin hãy cho tôi một cơ hội được ở bên cô ấy."Tần Hiên mím môi không nói gì. Dịch Dương nói tiếp, giọng điệu đầy cố chấp: "Tôi không tin cô ấy thật sự không còn tình cảm với tôi, chỉ cần anh cho tôi cơ hội gặp cô ấy một lần, nếu cô ấy còn hận tôi không chịu tha thứ cho tôi, thì ...tôi buông tay và không bao giờ gặp lại cô ấy nữa ”.Tần Hiên kiên định nhìn anh, hồi lâu không lên tiếng. Chỉ là nỗi lo lắng trong lòng càng ngày càng mạnh, có nên cho anh ta một cơ hội không? Tất cả mọi người đều ích kỷ, và anh cũng không ngoại lệ, anh không muốn Mạc Tâm Nhan gặp lại anh ta, nhưng anh không có quyền quyết định mọi thứ thuộc về Mạc Tâm Nhan, cuối cùng cô cần phải giải quyết được nút thắt trong lòng mình.Mạc Tâm Nhan ngồi trên sô pha đọc sách, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn hai đứa nhóc đang cùng nhau chiến đấu, cười nói: "Hai đứa là anh em hay kẻ thù?"“Mẹ ơi, anh trai con luôn bắt nạt con.” Tiểu Bối đặt chân lên bụng Tiểu Bảo và nói với Mạc Tâm Nhan một cách trách móc.Mạc Tâm Nhan buồn cười nhìn cô bé: "Con cảm thấy anh trai luôn bắt nạt mình?"“Đúng vậy.” Tiểu Bảo ủ rũ nói, bỏ chân nhỏ lên bụng.Đúng lúc này, trong sân vang lên tiếng phanh xe. Mạc Tâm Nhan đặt sách xuống, đứng dậy cười: "Đừng làm ồn nữa, ba con về rồi."Nói rồi, cô bước ra cửa cười nói: "Anh về rồi à, sao về muộn thế ..."Nhưng mà, cô chưa kịp nói xong, nụ cười trên mặt lập tức liền đông cứng nơi khóe môi, toàn thân khẽ run.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện