Hôn Trộm 55 Lần

Sẽ Luôn Thích Cô Ấy Sao? (3)


trước sau

Buổi sáng Lục Cẩn Niên thức dậy sớm, đi tới biệt thự Nghi Sơn, bởi vì hơi sốt, nên vẫn luôn không thế nào ngủ ngon, cho nên lúc nghe Kiều An Hảo lảm nhảm, cả người lại vô tình rơi vào trong giấc mộng.

Giấc ngủ này, ngược lại cực kỳ sâu, đợi khi...tỉnh lại lần nữa, ngoài cửa sổ sắc trời đã tối, trong phòng không mở đèn, một màn đen như mực.

Lục Cẩn Niên sờ soạng điều khiển, mở đèn biệt thự, thấy trong phòng ngủ chỉ có một mình, theo bản năng anh giơ tay lên, sờ sờ băng sau lưng, sau đó xác nhận buổi chiều Kiều An Hảo thật sự xuất hiện ở đây, vì vậy liền nhanh chóng xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ.

Trong biệt thự rất yên tĩnh, trừ tiếng bước chân của anh, không còn những tiếng động khác, cửa sổ lầu một không đóng lại, gió đêm thổi vào rèm cửa sổ, không ngừng phất phơ, Lục Cẩn Niên đi vòng quanh cả biệt thự một vòng, lại không tìm được bóng dáng Kiều An Hảo, đáy lòng không nhịn được hiện lên một cảm giác mất mát, cô đã đi rồi...

Lục Cẩn Niên đứng trong phòng khách một mình hồi lâu, mới mím môi, cất bước đi lên cầu thang, vòng quanh phòng ngủ nhìn một vòng, cuối cùng thấy tủ đầu giường có rất nhiều viên thuốc, trong nháy mắt tầm mắt Lục Cẩn Niên dừng lại, lẳng lặng nhìn hồi lâu, sau đó kéo một bên ngăn kéo lấy ra một điếu thuốc, đốt, còn chưa hút, lại nghe được lầu dưới mơ hồ truyền đến động tĩnh.

Lục Cẩn Niên nhíu mi tâm lại, cẩn thận lắng nghe, đúng là có tiếng bước chân nhỏ truyền đến, vì vậy liền dập điếu thuốc vào trong gạt tàn thuốc, nhanh chóng đứng dậy, đi ra khỏi phòng ngủ, mới vừa đi tới cầu thang, liền thấy Kiều An Hảo thở hổn hển mang một cái túi lớn, đi vào phòng ăn.

Lục Cẩn Niên cất bước, không nhanh không chậm đi xuống lầu, đi về phía phòng ăn.

Cửa phòng ăn không khóa, anh nhìn thấy cô gái đang mở túi mua bên ngoài về, giống như một cái khay nhỏ, ngăn nắp đặt ở trên bàn ăn.

Lục Cẩn Niên không lên tiếng quấy rầy Kiều An Hảo, chẳng qua là dựa vào cửa phòng ăn im lặng nhìn.

Kiều An Hảo dọn xong, nhìn món ăn trên bàn,
hài lòng vỗ tay một cái, sau đó xoay người chuẩn bị đi gọi Lục Cẩn Niên ăn cơm, lại thấy dáng vẻ Lục Cẩn Niên nhàn nhã đứng ở cửa, nhất thời bị dọa sợ, sau đó nhìn Lục Cẩn Niên cười cười: "Anh tỉnh rồi? Vậy rửa tay ăn cơm đi."

Lục Cẩn Niên vẫn không nhúc nhích, ánh mắt nhìn chằm chằm Kiều An Hảo, nhìn một lát, sau đó hỏi: "Cô vừa ra ngoài, chính là mua đồ ăn?"

Kiều An Hảo gật đầu, giọng nói mang theo một tia oán giận: "Anh ở xa quá, họ không chịu giao hàng tới, tôi chỉ có thể mình tự mình lái xe đi mua."

Thì ra không phải cô rời đi... Đáy lòng Lục Cẩn Niên hơi thoải mái, từ từ đứng thẳng người, xoay người đi lên phòng vệ sinh lầu một, rửa tay, lau tay, lúc trở lại, Kiều An Hảo đã khéo léo ngồi ở trước bàn ăn, chờ anh.

Thấy anh đi vào, Kiều An Hảo mở miệng nói: "Tôi không nấu cơm, cũng không biết anh thích ăn gì, nên mua thứ gì loãng chút."

Lục Cẩn Niên kéo ghế ngồi đối diện với Kiều An Hảo ra ngồi xuống, nhìn lướt qua năm món ăn một món canh trên bàn, phối hợp món mặn và rau, đầy đủ dinh dưỡng, sau đó nhìn Kiều An Hảo gật đầu, rồi cầm lên đũa cô đã sớm đặt mà ăn.

Ăn vài miếng, Lục Cẩn Niên ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Kiều An Hảo im lặng nhìn mình ăn cơm, dừng lại một chút, tìm một đề tài, mở miệng hỏi: "Cô vào đây bằng cách nào?"

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện