Edit: Tiểu Điềm Điềm
Lục Kiêu Kỳ trở lại phi thuyền, bọn Phàm Tử sớm đã giành thắng lợi trở về.
Thấy đại nhân quay về, bọn Phàm Tử liền vui vẻ nhào lên, dùng vài ba câu báo cáo lại chuyện đã xảy ra.
Phàm Tử vỗ vỗ cánh tay: “Hừ, chỉ với bọn tôm tép đó cũng dám đến khiêu khích? Ai dám đến cướp đồ của chúng ta đều bị trừng phạt.”
Lục Kiêu Kỳ trầm ngâm chốc lát, khẽ gật đầu.
Lục Kiêu Kỳ: “Ừm, các người đã xem qua tinh vực màu xám, ai muốn chủ động ở lại.”
Bọn Phàm Tử và thuyền viên đang vui sướng ngẩn ra: “Đại nhân?”
Lục Kiêu Kỳ: “Nhớ rõ lập trường của các người, các người có thể ở lại chỗ này phát triển, sẽ có tự do rất lớn.”
Phàm Tử mấp máy môi: “Này, đại nhân…”
Rất nhiều thuyền viên bắt đầu xoắn xuýt, không ít thuyền viên có khát vọng đi theo cường giả, nhưng cũng có không ít thuyền viên càng muốn tự chủ cuộc sống của mình, bọn họ nhìn nhau chốc lát, Phàm Tử hít sâu một hơi, lộ ra một tia dã tâm: “Đại nhân, em muốn ở lại.”
Mấy thuyền viên khác có người gật đầu, có người lại hướng về phía trước, đầy mặt mong chờ.
Lục Kiêu Kỳ: “Có thể.”
Thuyền viên liền hoan hô, bọn họ làm con rối, vốn tưởng rằng sẽ trở thành cái xác không hồn mất đi tôn nghiêm, không nghĩ tới mình có thể có quyền tự chủ cao như vậy, còn tốt hơn nhiều so với dự đoán, bọn họ thoả mãn cực.
Thừa Phong ngồi chồm hổm ở một bên, Tên Điên rót đầy miệng rượu.
Thừa Phong nhìn mấy thuyền viên đang hoan hô mà cảm thán một câu, “Thực ngây thơ.”
Cho rằng Tướng quân để cho bọn họ ở lại là hạnh phúc sao. Bằng vào kinh nghiệm nhiều năm của nó, chuyện này tuyệt đối là không thể nào.
Tên Điên lại uống ngụm rượu, hít hà một tiếng: “Tóm lại là một hướng đi, có mục tiêu cuộc sống.”
Sống ngơ ngơ ngác ngác có ý nghĩa gì, hôm nay, những thuyền viên này sục sôi phong thái mới, là năng lực của người đàn ông này. Chỉ với vài câu, người nọ vẫn luôn đứng ở vị trí nắm quyền chủ động, nhưng những thuyền viên này lại cảm thấy rằng họ có quyền lựa chọn.
Thật tâm cơ.
Mạc Cổn Cổn ngáp một cái.
Lục Kiêu Kỳ: “Mệt hả?”
Mạc Cổn Cổn dụi dụi mắt, tay nhỏ bé nắm lấy góc áo của anh: “Hmm.”
Lục Kiêu Kỳ: “Vậy chúng ta đi rửa mặt?”
Mạc Cổn Cổn đơ ra: “Rửa mặt?”
Lục Kiêu Kỳ móc ra một cái bàn chải đánh răng hình gấu trúc không biết từ đâu ra: “Có thể bảo vệ hàm răng.”
Nhìn thấy món đồ nhỏ có hình dáng gấu trúc, hai mắt Mạc Cổn Cổn sáng rực, nghe nói có thể bảo vệ hàm răng, nhóc ta càng vui vẻ hơn.
Loại tâm tình này thẳng đến khi nhóc há miệng ngậm đầy bọt biển mới thôi, trong miệng cay cay, Mạc Cổn Cổn rưng rưng hai mắt nhìn Đại Quái Vật.
Mạc Cổn Cổn phát âm không rõ: “Không thích.”
Theo bản năng nuốt một cái, ực, thoáng cái Mạc Cổn Cổn chảy đầy nước mắt, ủy khuất chỉ vào cái miệng đầy bọt biển: “Hmm, thật là khó chịu.”
Nhóc không hình dung được là cảm giác gì, nhưng lại vô cùng khó chịu.
Lục Kiêu Kỳ sửng sốt, vội nói: “Không thể ăn.”
Mạc Cổn Cổn biết chứ, mới nãy Đại Quái Vật có nói qua, nhưng tại nhóc nhịn không được, QAQ, cảm giác trong miệng thiệt kỳ quái á.
Mạc Cổn Cổn nhìn nam nhân, đôi mắt nhỏ nhắn ngập nước, làm bộ đáng thương.
Nếu như nhóc là một con gấu trúc, Lục Kiêu Kỳ dám chắc hai cái tai nhỏ tròn vo của nhóc đều rũ xuống hết cả rồi.
Cuối cùng cũng trải qua một cuộc chiến không tốt đẹp. Cả người Mạc Cổn Cổn còn chưa kịp thích ứng, cứ đờ ra đó.
Mạc Cổn Cổn nằm ở trên giường, hít mũi đầy khổ sổ: “Đại Quái Vật thật xấu nha.”
Lục Kiêu Kỳ bất đắc dĩ.
Mạc Cổn Cổn lăn vài cái, càng giống như là đang làm nũng: “Không muốn ôm Đại Quái Vật ngủ, tôi muốn quả cầu đỏ.”
Lục Kiêu Kỳ không nói gì, cân nhắc hai giây, anh lấy quả cầu đỏ mà nhóc thích nhất ra: “Ôm đi.”
Mạc Cổn Cổn thấy quả cầu đỏ quen thuộc, lúc này mới chớp chớp mắt, vươn hai cái tay nhỏ bé ôm vào lòng, cặp mắt đẫm lệ cuộn thành một cục.
Lục Kiêu Kỳ bình tĩnh nhìn bé gấu trúc, hồi lâu mới thấy vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.
Lục Kiêu Kỳ khẽ vỗ nhóc con.
Mạc Cổn Cổn quay đầu lại, bĩu bĩu môi với Đại Quái Vật, Đại Quái Vật lừa người, hiện tại trong miệng nhóc vẫn còn đang tê tê đây này.
Ủy khuất như vậy. Lục Kiêu Kỳ cười khẽ một tiếng: “Sau này mỗi ngày đều phải đánh răng.”
Bỗng nhiên Mạc Cổn Cổn rụt người lại.
Lục Kiêu Kỳ: “Hàm răng trắng tinh, nhóc sẽ càng đẹp hơn.”
Ánh mắt Mạc Cổn Cổn chợt lóe, nhìn trộm một lần rồi lại một lần: “Thật vậy sao?”
Lục Kiêu Kỳ nhịn cười: “Đúng vậy.”
Tiểu Gấu Trúc Đoàn Nhi nhà anh còn là một tiểu bảo bối yêu cái đẹp nữa đó.
Mạc Cổn Cổn há há miệng, cuối cùng quyết định: “Được, mỗi ngày tôi sẽ đánh, đánh răng!”
Nhắc tới đánh răng, Mạc Cổn Cổn vẫn còn rất chống cự, thậm chí vẻ mặt có hơi co quắp, nhưng vì xinh đẹp, nhóc cần phải cố gắng hơn nữa.
Mạc Cổn Cổn có hơi mệt, nhóc ngáp một cái, hai mắt ngân ngấn nước.
Lục Kiêu Kỳ giúp nhóc đắp kín mền.
Bé con nằm ở trên giường, đầu tóc đen tuyền bóng loáng tùy ý xõa tung ra, hai gò má thịt phúng phính đỏ bừng. Ánh mắt Lục Kiêu Kỳ càng trở nên nhu hòa, đầu ngón tay nhịn không được chọc vào má nhóc, bóp bóp miệng nhỏ đang mở ra.
Trong lúc ngủ mơ, Mạc Cổn Cổn hơi phùng má, ủy ủy khuất khuất ngậm đầu ngón tay, dùng sức mút một cái.
Hình như là cảm thấy không thể ăn, nhóc lại ghét bỏ phun nó ra.
Lục Kiêu Kỳ cứng đờ, rốt cuộc nhịn không được bật cười.
Vào lúc này, quả cầu đỏ nhấp nháy, ánh sáng màu đỏ bao phủ lấy cả người nhóc con. Con ngươi Lục Kiêu Kỳ lạnh lẽo.
Ánh sáng đỏ trên người Mạc Cổn Cổn tan đi, thân hình dần dài ra.
Một bé con biến thành một thiếu niên tinh xảo, chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi. (từ đây Điềm sẽ chuyển cách gọi bé Cổn từ nhóc sang cậu nha, bởi vì Cổn Cổn nhà chúng ta đã trưởng thành rồi, nhưng lúc biến thành gấu trúc vẫn gọi là nhóc vì lúc đó bé Cổn vẫn có chút xíu hà)
Mạc Cổn Cổn đang ngủ mơ mơ màng màng, cũng không hay biết về sự biến hóa của mình. Cậu chỉ cảm thấy nóng, thân thể đang cuộn lại thành một cục nhịn không được giãn ra. Quả cầu đỏ run lên kịch liệt, liền biến thành một tia sáng đỏ chui vào ngực của Mạc Cổn Cổn.
Mạc Cổn Cổn “Hmm” một tiếng, che ngực trở mình lăn vài cái, triệt để đau đến tỉnh lại.
Trong lúc quả cầu đỏ biến hóa Lục Kiêu Kỳ liền đề phòng, định di chuyển quả cầu đỏ, thấy nhóc con đau đớn liền vội ôm lấy cậu: “Cổn Cổn. Cổn Cổn.”
Mở cặp mắt nhập nhèm, Mạc Cổn Cổn ngốc lăng lăng: “Đại Quái Vật?”
Vẻ mặt Lục Kiêu Kỳ tối tăm, cả người buộc chặt: “Đau chỗ nào?”
Đau? Mạc Cổn Cổn nghiêng đầu, không quá hiểu chớp chớp mắt, nhóc cúi đầu nhìn thân thể của mình, sau đó kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Lục Kiêu Kỳ: “Đau chỗ nào?”
Ánh mắt ướt át tha thiết của nhóc nhỏ kia thật là khiến người không thể chống đỡ được, anh hối hận, không nên đưa quả cầu đỏ cho nhóc con chơi.
Mạc Cổn Cổn nắm lấy góc áo của Đại Quái Vật: “Tôi không đau.”
Con ngươi Lục Kiêu Kỳ lóe lên.
Mạc Cổn Cổn lại bẹp bẹp miệng: “Cái bụng tròn tráng tráng của tôi cũng không còn nữa rồi.”
Cậu cúi đầu, nhìn bộ quần áo gấu trúc đã nát bét, triệt để thương tâm, cái tay mảnh khảnh sờ sờ bộ đồ gấu trúc: “Đại Quái Vật, hức, quần áo, quần áo của tôi rách rồi!” Cậu cực thích bộ đồ này, thường ngày bảo bối chịu không nổi.
Thấy bộ đồ gấu trúc đã không thể mặc được nữa, mỹ thiếu niên nhào vào lòng Lục Kiêu Kỳ: “Nó rách rồi.”
Đầu quả tim Lục Kiêu Kỳ run lên, trong lòng là một thiếu niên cực kỳ xinh đẹp, thân thể mềm mại làn da mịn màng. Loại xúc cảm này thực sự khiến người khác phải sợ hãi.
Con ngươi hơi lóe lên, Lục Kiêu Kỳ nhìn chằm chằm vào xoáy tóc của thiếu niên, con ngươi dần ám trầm.
Mạc Cổn Cổn bĩu môi: “Quần áo của tôi rách rồi, tôi lại biến thành đồ xấu xí.”
Một chút rung động trong lòng Lục Kiêu Kỳ đã bị quét sạch gần hết, không nói gì và