Trời có hơi âm u.
Lam Ngữ Thần đứng ở một góc trước cửa Thượng Hoa cung, khăn lụa trong tay bị nàng nắm thật chặt, trước mặt nàng là Lăng Giản đang mặc cẩm sam màu tím nhạt, cầm trong tay chiết phiến ngà voi, vẻ mặt sáng láng đứng ở nơi đó, khóe miệng mỉm cười như có như không, khiến cho nàng thoạt nhìn giống như Tử Vi tinh hạ phàm.
"Ngữ Thần nha đầu, ta nhiều nhất chỉ đi hai ba tháng thôi a."
Lăng Giản sủng nịch sờ sờ đầu của nàng, nha đầu này, cư nhiên mới sáng sớm đã ù té chạy đến Thượng Hoa cung tìm ta, nhìn mái tóc hỗn loạn của nàng kìa, rõ ràng là mới từ trên giường đứng lên đây.
"Tại sao ngươi không nói cho ta biết?!"
Lam Ngữ Thần hất ra bàn tay đang vuốt đầu mình, nếu không phải hôm qua mình tình cờ nghe được chuyện này, chỉ sợ là cho đến khi mọi người đã xuất cung, cũng không có ai nói cho nàng biết đi.
"Bởi vì..."
Lăng Giản áy náy chắp hai tay tạo thành chữ thập đặt ở bên miệng, nói:
"Bởi vì ngày hôm qua phải chuẩn bị rất nhiều thứ, nhất thời bận rộn quá không đến chỗ Ngữ Thần nha đầu được, ngươi đừng sinh khí, ngươi xem ngươi, mới vừa rời giường tóc tai lộn xộn hết rồi."
Lăng Giản tiến lên mấy bước gần sát Lam Ngữ Thần, giúp nàng sửa sang lại mái tóc một chút.
Bỗng nhiên tới gần làm cho Lam Ngữ Thần mất tự nhiên đỏ mặt, hương thơm thảo mộc trên người Lăng Giản làm cho nàng cảm thấy thực thoải mái, những khó chịu uỷ khuất nghẹn ở trong lòng phút chốc tan rã.
"Ta phải cùng đi với ngươi."
Hai tay Lam Ngữ Thần ôm lấy thắt lưng Lăng Giản, hưng trí bừng bừng hất cằm lên, hướng về phía Lăng Giản chớp chớp đôi mắt to trong suốt.
"Không được, tuyệt đối không thể."
Lăng Giản khẽ nhíu mày, nhưng không có rời đi ôm ấp của Lam Ngữ Thần.
"Tại sao không thể? Nếu không nói ra nguyên nhân, ta nhất định phải cùng đi với ngươi."
Lam Ngữ Thần nói, lại thủy chung không có kêu Lăng Giản là Lăng ca ca.
Nàng cảm thấy cái xưng hô kia thật không được tự nhiên như là trước kia, mặc dù kêu cũng không có sao, nhưng hiện tại cùng trước kia khác nhau nhiều lắm, rất nhiều cảm giác đều thay đổi.
"Không thể chính là không thể!"
Lăng Giản cúi đầu dùng chóp mũi cạ cạ vào chóp mũi Lam Ngữ Thần, ôn nhu nói:
"Nếu là xuất cung du ngoạn, ta nhất định sẽ mang Ngữ Thần nha đầu theo.
Nhưng đây dù sao cũng không phải du ngoạn, cho nên không thể mang ngươi đi."
Hơi thở ôn nhu lan toả trên môi Lam Ngữ Thần, làm cho nàng không khỏi nhớ tới ngày ấy nhìn thấy Lăng Giản hôn môi Lam Thanh Hàn.
"Muốn ta không đi cũng được, ngươi...ngươi hôn ta một chút, ta sẽ nghe lời ngươi."
Lam Ngữ Thần đỏ mặt nói, cũng không đợi Lăng Giản phản ứng lại, lập tức kiễng mũi chân ịn lại một nụ hôn trên môi Lăng Giản.
Sau đó đem khăn lụa trong tay nhét vào lồng ngực Lăng Giản, thẹn thùng nói:
"Khăn lụa này ngươi nhất định phải mang theo bên người, ta sẽ nhớ ngươi."
Nói xong, chạy như bay trốn đi khỏi góc tường bên ngoài Thượng Hoa cung, chỉ để lại Lăng Giản ngẩn người đứng ở tại chỗ nhìn khăn lụa có thêu chữ "Sương" trong tay, Ngữ Thần nha đầu này, khi nào thì học được chiêu thức ấy?!
Một chiếc xe ngựa xa hoa đứng ở trước cửa Hiên Lai khách sạn, nam tử tuấn lãng mặc ngoại sam thuần trắng cưỡi trên một con ngựa cao to, ngọc thụ lâm phong như vậy, lôi kéo tới biết bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ của những thiếu nữ đi ngang qua.
Hạo Lân chỉ ngồi đó khinh thường nhắm mắt dưỡng thần, những dung chi tục phấn này làm sao xứng với hắn?! Hôm nay mình đặc biệt mặc một thân quần áo trắng tinh, chính là để có thể phối hợp tương xứng với Lam Thanh Hàn thích mặc màu trắng a.
Hai người đẹp mặc tử y giống nhau tiến về hướng Hiên Lai khách sạn, rước lấy từng trận cảm thán của mọi người, các thiếu nữ đang nhìn Hạo Lân đều đem ánh mắt dán lên trên người vị công tử mặc cẩm sam màu tím nhạt đang đi tới, nhược nam nhược nữ tuyệt mỹ dung nhan, giống như thiên thần từ trong mặt trời bước ra, tất cả ôn nhu trong ánh mắt lại chỉ vì người đi bên cạnh mà bày ra.
Nữ tử khuynh thành mặc váy dài cũng là màu tím nhạt, mặt không chút thay đổi cùng tử y công tử sóng vai mà đi, từ chung quanh nàng tản mát ra khí tràng lạnh như băng đủ để đem mọi người đông cứng, lại cố tình vẫn tồn tại một chút ấm áp cẩn thận che chở tử y công tử bên cạnh.
"Phi! Có ăn mặc như thế nào cũng bất quá là tên thái giám thôi!"
Hạo Lân mở to mắt, phịch một cái nhảy xuống ngựa, hướng về phía Lăng Giản ở đàng xa hứ một ngụm.
Khi hai người dần dần đến gần, mặt Hạo Lân từ xanh biến thành trắng, từ trắng biến thành đen.
Sư muội của mình cho tới bây giờ đều chỉ thích mặc váy dài thuần trắng, vì sao hôm nay lại mặc màu tím nhạt, lại còn phải cùng màu với cái tên cẩu nô tài kia?!!! Cẩu nô tài kia, tại sao ở nơi nào cũng thấy bản mặt hắn?! Sớm muộn gì cũng có một ngày, bổn thế tử khiến cho hắn vĩnh viễn biến mất! (*)
[(*): chữ "hắn" với chữ "nàng" để xưng hô trong tiếng Trung là cùng một chữ.
Đối với những người không biết Lăng Giản là nữ thì editor để cho gọi nàng là "hắn" nha, cho nó hợp lý.]
"Sư muội, ngươi đến rồi."
Không thể phủ nhận Hạo Lân đổi sắc mặt so với diễn tuồng còn nhanh hơn, mới vừa rồi còn là mưa to trời đầy mây, Lam Thanh Hàn vừa đi gần, mặt hắn lập tức chuyển thành trời nắng, ánh mắt thâm tình giống như đã trải qua không biết bao lâu dày vò cùng chờ đợi.
"Ân, sư huynh cũng muốn cùng chúng ta đồng hành?"
Hứ, theo đuôi! Lăng Giản trắng mắt liếc Hạo Lân một cái, nhẹ nhàng túm túm góc áo Lam Thanh Hàn, ý bảo nàng không cần cùng cái tên theo đuôi kia nói nhiều lời vô nghĩa như vậy.
"Đó là đương nhiên, sư muội ở đâu thì ta ở ngay đó.
Bảo hộ sư muội là trách nhiệm của ta, cũng là việc mà ta muốn làm." Hạo Lân vẻ mặt say đắm nói.
Không đợi Lam Thanh Hàn mở miệng, Lăng Giản liền giành trước:
"Éc...Ta lạnh quá, thời tiết hôm nay sao lại lạnh như vậy a, ta nổi da gà rơi đầy đất."
Lăng Giản rụt cổ, giả bộ chà xát cánh tay của mình, đông một vòng tây một vòng đi chung quanh Hạo Lân, nói:
"Uy, kì quái a, ta rớt nhiều da gà như vậy, tại sao còn chưa có ai quét tước một chút a?"
"Lăng Giản."
Lam Thanh Hàn tuy rằng nghe không hiểu Lăng Giản rốt cuộc đang nói cái gì, nhưng nàng rõ ràng nghe ra được trong lời Lăng Giản nói là có ý gì.
Vì tránh cho nàng cùng Hạo Lân xảy ra mâu thuẫn, Lam Thanh Hàn ném cho Lăng Giản một ánh mắt cảnh cáo, để cho nàng thành thật lên xe, đừng tiếp tục vô nghĩa.
"Khụ, lạnh quá, ta lên xe ngựa."
Lăng Giản ho nhẹ vài tiếng, đi đến thùng xe phía sau, vừa muốn leo lên đã bị Hạo Lân nhanh chân tiến lên ngăn cản, ngoài cười nhưng trong không cười nói:
"Như thế nào? Một nô tài như ngươi còn muốn ngồi cùng một chỗ với công chúa? Thành thật ngồi chỗ bên cạnh xa phu đi!"
"Sư huynh, nàng ngồi cùng chỗ với ta ngươi có ý kiến gì sao?" Lam Thanh Hàn chậm rãi đi đến thùng xe, thanh âm rét lạnh đến cực điểm.
"Không có, tất nhiên là không có! Nhưng mà sư muội, hắn là...." nô tài a!
Hạo Lân còn chưa nói hết câu, đã bị Lam Thanh Hàn lạnh lùng
"Ân?" một chữ, đình chỉ.
Lam Thanh Hàn thản nhiên liếc Hạo Lân một cái, cho dù bây giờ nàng còn chưa tha thứ cho Lăng Giản, nhưng cũng không có nghĩa là nàng cho phép những người khác nói Lăng Giản là nô tài, hoặc là bất cứ cái gì không tốt khác.
"Lên xe." Lam Thanh Hàn nói.
"Nga nga."
Lăng Giản đắc ý liếc mắt nhìn Hạo Lân một cái, thẳng đến khi Hạo Lân nghiến răng nghiến lợi nghĩ muốn đem nàng bầm thây vạn đoạn, lúc này mới chậm rãi leo lên xe ngựa.
"Ngươi?!!!"
Bên trong thùng xe, Lăng Giản trợn to mắt nhìn hai nữ tử đã ngồi sẵn ở chỗ đó.
Hứa Linh Nhược một thân váy dài thuần trắng, khí định thần nhàn dựa vào phía sau, bên môi lộ ra ý cười như có như không, bộ dáng này so với lần đầu tiên gặp nàng còn đẹp hơn, xinh đẹp hoàn hảo, xinh đẹp kiêu ngạo, xinh đẹp đến nỗi khiến cho Lăng Giản mất tự nhiên giật giật bả vai.
Quả nhiên không phải Khương Lạc, nữ tử như vậy...Khương Lạc làm sao so sánh được?
Nữ tử mặc váy dài màu hồng nhạt ngồi đối diện Hứa Linh Nhược, khăn che mặt đã tháo bỏ, dung nhan không có nửa điểm son phấn, lại có vẻ đẹp ý nhị tự nhiên của nàng, váy dài hồng nhạt kia cùng với cẩm sam tím nhạt của Lăng Giản mới thật là tuyệt phối.
Lăng Giản vẫn duy trì tư thế như lúc mới vừa chui vào xe, chết trân tại chỗ, trong lúc nhất thời cũng không biết nên ngồi vào bên cạnh ai.
Bên này là sư phụ của Thanh Hàn, mà bên này là Tô Nguyễn Hân không biết là cùng Hứa Linh Nhược có cái quan hệ gì, cũng không biết tại sao Tô Nguyễn Hân lại ở chỗ này.
Nàng chỉ biết là nếu như mình ngồi sai chỗ, nhất định sẽ làm cho bản thân rơi vào cảnh họa vô đơn chí.
Dù sao hiện tại Thanh Hàn còn chưa có chịu tha thứ cho mình a.
"Sư phụ."
Lam Thanh Hàn vừa mới vào thùng xe, liền nhìn thấy Tô Nguyễn Hân ngồi ở đối diện Hứa Linh Nhược, trên mặt lại lạnh xuống mấy chục độ.
Ánh mắt Lam Thanh Hàn ánh đảo qua Lăng Giản đang chôn chân tại chỗ, ngồi vào bên cạnh Hứa Linh Nhược, nói:
"Còn không ngồi xuống, không lẽ muốn đứng luôn như vậy?"
"Nga."
Lăng Giản ủy khuất bĩu môi, vị trí bên cạnh Hứa Linh Nhược đã bị Lam Thanh