Tháp đồng hồ ở ngoại ô thành phố điểm hai giờ đêm, hàng cao áp hai bên đường vẫn rọi ánh sáng xuống những ngôi nhà thưa thớt. Ba tiếng trước, khu dân cư ngủ say sau một ngày lao động mệt mỏi. Chỉ còn biệt thự màu xanh bật đèn, gia chủ là phụ nữ tuổi chừng năm mươi đi qua đi lại quanh nhà, thi thoảng ngước lên đồng hồ treo tường và nhóng mắt ra cửa. Đồ ăn trên mâm hâm nóng nhiều lần mà chưa thấy con trai. Tám rưỡi tối, con gọi điện nói về muộn, mười hai giờ mẹ nhận tin nhắn:
“Con đang ở bệnh viện không tiện gọi điện thoại, tình hình bệnh nhân chuyển biến xấu, con không thể rời khỏi cô bé lúc này. Mẹ cứ ăn cơm, nghỉ ngơi trước!”
Mấy năm trời xa cách, mẹ con gặp nhau qua màn hình, bây giờ phải chờ đến sáng, mẹ thức trắng đêm đợi con. Đợi mãi con chưa về, gọi mấy lần chẳng bắt máy, mẹ lo con bị tai nạn bèn gọi lần cuối, không nghe giọng con, mẹ sẽ báo người quen và đồng đội trên tuyển điền kinh nhờ đi tìm cùng mình. Đương bấm số nghe tiếng chuông cửa, mẹ vui mừng chạy ra mở cửa đón con. Cánh cửa hé mở bóng dáng quen thuộc, nụ cười trên môi mẹ tắt lịm, gương mặt rạng rỡ tái mét kinh hoàng nhìn người đàn ông bệ vệ mặc áo giả da cùng quần kaki nhàu nát. Người tình năm xưa thích diện trang phục này, nay bất ngờ xuất hiện trước mắt khiến kẻ phụ bạc lắp bắp nói không lên lời:
- JK... sao... sao... lại... là... ông?
JK ngó tình cũ từ trên xuống dưới, mấy năm nay cuộc sống an nhàn hơn xưa rất nhiều, người đàn bà một lòng lo cho con cái đã biết chăm sóc bản thân, tóc tai không còn rũ rượi mà gọn gàng thơm mùi bồ kết, quần áo lôi thôi hôi hám thay bằng bộ đầm nhung đen thêu hoa cúc trắng. JK nheo mắt ngó thân hình thắt đáy lưng ong lão si mê năm nào, nay vóc dáng yêu kiều bị vùi lấp trong phần mỡ thừa nơi eo. JK chép miệng nhòm ba vòng gần bằng nhau, tóc bạc gần hết mái đầu, mặt hoa da phấn tàn phai theo năm tháng cực khổ. JK chán xem vết chân chim rạn nứt dung mạo người đàn bà một thời làm lão mê mẩn.
- Bà hay tiếp khách ở ngoài đường thế này à?
Thanh Hằng có lỗi trước, chưa thể trả món nợ ân tình, bà phải trả giá quá lớn, mọi lỗi lầm thành quá khứ nên bà áy náy chứ chẳng hổ thẹn với kẻ bị phụ bạc. Mấy chục năm JK không một lần xuất hiện, nay đột ngột đến tận nhà khiến bà e sợ:
- Ông tìm tôi làm gì?
- Gắt quá cơ, mẹ ngôi sao lừng danh thế giới còn chảnh hơn con mình, ngày mai tôi giật tin này lên trang nhất các báo trên toàn cầu!
Thanh Hằng chịu đủ mọi bi thương, người đàn bà kiên cường vẫn còn nỗi lo duy nhất. Con cái tiếp thêm sức mạnh cũng là điểm yếu của cha mẹ. JK nhắc con trai, người mẹ chột dạ nhưng cố giữ bình tĩnh:
- Rốt cuộc ông muốn gì?
JK nhún vai:
- Tôi chỉ muốn “tâm sự” với bà thôi!
Thanh Hằng lạnh nhạt cự tuyệt:
- Tôi không có gì để nói với ông!
JK tỉnh bơ rút điện thoại mở hình ảnh Hoàng Kim ngồi gục đầu:
- Ổ vậy sao? Nhưng con trai lại có chuyện muốn nói với mẹ nó đấy!
Từ ngày phụ tình, Thanh Hằng luôn sống trong sợ hãi, nhất là sau khi gia đình chồng phá sản, nỗi sợ nhân gấp bội. Bốn năm nay, Hoàng Kim thành ngôi sao thế giới, JK nổi danh toàn cầu khiến bà thấp thỏm lo âu lão vùi dập con trai để trả thù. Thanh Hằng thoáng trông Hoàng Kim mất hồn, sóng ngầm trong lòng cuồn cuộn trào dâng, gió độc hơn ba mươi năm trước đang hóa thành bão tố, cơn bão mang tên nhân quả không báo ứng lên kẻ gieo gió mà trút xuống đứa con vô tội.
- Ông… ông giở trò gì thế này? - Thanh Hằng giận dữ quát lớn - Thả con tôi ra mau!
JK thấy bà ta nổi cơn tam bành, mặt đỏ tía tai, hai mắt tóe lửa trợn trừng nhìn mình, lão nhăn mặt ngoáy ngoáy lỗ tai:
- Điếc hết lỗ nhĩ, bà muốn đánh thức hàng xóm láng giềng đấy à? Chuyện này không liên quan họ, đừng lôi người ta vào, kẻo bà lại bị quả báo đấy!
An nguy con trai trong tay JK, Thanh Hằng tức điên trò cợt nhả nhưng không dám phản ứng thái quá:
- Ông muốn trả thù hãy nhằm vào tôi…
JK đòi vào nhà nói chuyện. Thanh Hằng chẳng còn chọn lựa nào khác. JK lệnh đám vệ sĩ canh chừng bên ngoài đoạn bước theo Thanh Hằng. Yên vị trên sofa đối diện mẹ Hoàng Kim. Lần đầu JK đến đây nên chưa vội nói chuyện chính, lão muốn coi hình dạng ổ chó. Đối lập kiến trúc bên ngoài hiện đại kiểu phương Tây với mỗi tầng là một hình vuông và chữ nhật xếp chồng nhau, không gian bên trong đậm chất cổ xưa, trần thiết bằng gỗ pơ mu khắc họa hoa văn sóng nước mây trời tinh xảo, nền lát đá hoa chanh. Nội thất trang trí chỉ có vài đồ cổ thời phong kiến. Đại sảnh phòng khách kê kệ gỗ tỏa mùi hương êm dịu, nghệ nhân điêu khắc kệ thành hình tùng trúc rủ cành tán lá bên trái, cúc mai khoe sắc