Diệp Trạch Đào trở về Thảo Hải đã nhiều ngày rồi, mỗi ngày đều bận rất nhiều việc, cũng để những tình cảm trong lòng gạt sang một bên.
Chính như những lời Điền Lâm Hỉ, vấn đề tình cảm trong lòng của mình quá mềm yếu, một quan chức nếu trong tay có quyền lực, các người đẹp chắc chắn sẽ tới dự dẫm, nếu mỗi người phụ nữ dựa vào mình đều bị cô ta quấy rầy, sớm muộn sẽ xảy ra chuyện.
Trong việc này, Diệp Trạch Đào cũng nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy Điền Lâm Hỉ nói rất đúng. Mình đang trong thời kì thăng tiến, mọi thứ phải lấy công việc làm gốc, phải có thành tích mới có đủ khả năng đi tiếp, nếu không làm ra thành tích gì, hoặc trong thời kì kiểm tra xảy ra vấn đề, những người phụ nữ đó còn bên mình hay chăng?
Lưu Mộng Y và Trịnh Tiểu Nhu Diệp thì Trạch Đào chưa đoán được, Ôn Phương Và Phương Di Mai vẫn sẽ như hiện tại bây giờ? Việc này bản thân Diệp Trạch Đào đoán mãi chưa ra.
Đột nhiên, Diệp Trạch Đào nhắc tới quá nhiều đối với những sự việc ấy, một lòng vì nhân dân làm chút việc, điều này quan trọng hơn mọi thứ.
Cởi dép ra, thay một đôi giày ra bước vào phòng làm việc, Diệp Trạch Đào cười nói:
- Thảo Hải hiện giờ đã trở thành một công trường lớn.
Bàng Phí Vũ cũng cười nói:
- Thảo Hải từ trước tới nay chưa từng phát triển với tốc độ nhanh như hiện giờ, anh không biết chứ, mọi người dân đều phấn khởi, nhìn Thảo Hải mỗi ngày một thay đổi như vậy, đều nói là do anh mang lại.
Mặc dù có chút hàm ý nịnh bợ, Diệp Trạch Đào vẫn cảm thấy vui, nếu không có mình, Thảo Hải quả thực không thể phát triển nhanh như vậy.
- Sau khi tất cả xây dựng lên sẽ không như vậy nữa!
- Đúng thế, có nhiều địa phương đã ổn rồi, con đường trong thành không vấn đề gì, chính là một vài địa phương ở ngoại thành.
Pha một tách trà, Diệp Trạch Đào ngồi xuống xem bản báo cáo thống kê phía dưới.
Sau khi Bàng Phí Vũ ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.
Lần này một trăm triệu tiền tài chính từ Bộ giao thông nói nhiều thì là nhiều… nói ít thì là ít, coi như thêm một trăm triệu của Bàng Quyền, như thế cũng vẫn thiếu rất nhiều, vẫn phải nghĩ ra cách mới được.
Mục tiêu của Diệp Trạch Đào rất lớn, chính là đưa toàn bộ huyện liên kết lại, đối với một vài địa phương đang bế tắc, công việc của huyện chính là đem vài thôn xóm đang rải rác hợp thành một, hình thành một thôn chính ấp lớn…như vậy mới tiết kiệm tài nguyên, mà còn dễ quản lý.
Đang lúc suy nghĩ sự tình, điện thoại của Điền Lâm Hỉ đột ngột gọi đến.
Máy vừa thông, Điền Lâm Hỉ liền nói:
- Trạch Đào, có một việc cậu cần chú ý, Âu Dương Trường Dương bị điều đi rồi!
Điều đi rồi?
Diệp Trạch Đào hơi sửng sốt nói:
- Sao ông ta lại bị điều đi?
Mất sự ủng hộ của Tôn Tường Quân, Âu Dương Trường Dương trong mắt Diệp Trạch Đào đã thành kẻ vô dụng, vốn uy hiếp không nổi mình…không ngờ y đột nhiên bị điều động khỏi thành phố Hắc Lan.
- Lần này Âu Dương Trường Dương điều đến Ban Tuyên giáo tỉnh ủy, hẳn là không có bao nhiêu việc để làm!
Điền Lâm Hỉ nói.
Đối với việc đi hay ở của Âu Dương Trường Dương, Diệp Trạch Đào cũng không quá để ý, y để ý là ai sẽ đến thay thế vị trí đó của Âu Dương Trường Dương, tuyệt đối không thể xem thường.
Điền Lâm Hỉ nói:
- Tiến hành phối hợp điều tra một chút ở các nơi…do Tra Tiểu Vĩ đến đảm nhiệm Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy.
Tra Tiểu Vĩ?
Diệp Trạch Đào suy nghĩ một hồi cũng không nghĩ ra người này là ai.
Điền Lâm Hỉ cũng đoán là Diệp Trạch Đào có thể chưa lắm rõ tình hình của Tra Tiểu Vĩ, nói:
- Mục đích tôi gọi điện tới cho cậu là muốn nói cho cậu biết một chút tình hình của Tra Tiểu Vĩ. Người này trước đó làm thư kí cho Vi Hoành Thạch, xem là người mà Vi Hoành Thạch khá tin tưởng, về năng lực, ở cương vị Thư kí thì xứng đáng với chức vụ.
Thư kí của Vi Hoành Thạch đến thành phố Hắc Lan đảm nhiệm Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy?
Diệp trạch Đào rất nhanh tự hỏi.
Điền Lâm Hỉ nói:
- Bản thân cậu chú ý nhiều một chút là được.
Nói xong, Điền Lâm Hỉ cúp máy.
Cuộc điện này của Điền Lâm Hỉ khiến tâm tình đang tốt của Diệp Trạch Đào bị phá hủy.
Nhiều sự việc bỗng vọt lên trong đầu, nghĩ tới lần đó ở Bộ giao thông thấy tình hình của Vi Hoành Thạch, Diệp Trạch Đào tuyệt đối không tin rằng cái tên Tra Tiểu Vĩ này đến là một việc ngẫu nhiên.
Phát sinh bất kì việc gì cũng đều có tính tất nhiên…Tra Tiểu Vĩ là đến lấy tiếng? hay là đến tìm chuyện nhỉ?
Diệp Trạch Đào càng cho rằng Tra Tiểu Vĩ đến hẳn là tìm chuyện.
Thành phố Hắc Lan xem ra lại không được bình an rồi!
Điền Lâm Hỉ gọi xong, lúc Diệp Trạch Đào vẫn đang suy nghĩ, điện thoại của Trịnh Tiểu Nhu lại tới.
Thấy số điện thoại của Trịnh Tiểu Nhu, Diệp Trạch Đào đoán rằng chắc chắn nói cho mình về việc Tra Tiểu Vĩ.
Quả nhiên, Trịnh Tiểu Nhu nói vài câu chuyện phiếm rồi nói:
- Trạch Đào… có một chuyện, Âu Dương Trường Dương trong thành phố các anh điều đến ban Tuyên giáo tỉnh ủy, chỉ là đến làm ở vị trí phía dưới một người lãnh đạo bộ môn, coi như chẳng còn bao nhiêu tiền đồ, thế nhưng, một Trưởng ban mới sẽ đến.
- Là Tra Tiểu Vĩ?
Diệp Trạch Đào hỏi.
- Chắc chắn là thầy anh nói cho anh rồi. Hẳn anh biết một vài tình hình, em muốn nói cho anh, cái tên Tra Tiểu Vĩ là người Vi Hoành Thạch vô cùng tin tưởng. Lần này đến thành phố Hắc Lan hẳn là nhắm vào anh!
Diệp Trạch Đào cười nói:
- Âu Dương Trường Dương còn chẳng ăn thua, y đến có thể làm việc gì chứ?
Trịnh Tiểu Nhu có chút thầm nghĩ nói:
- Âu Dương Trường Dương là người không có năng lực, Tra Tiểu Vĩ này em có biết một chút, rất thông minh, cũng rất nhẫn nại. Nếu bị y vớ được nhược điểm gì đó, con người này sẽ ra tay vô cùng tàn nhẫn.
Diệp Trạch Đào mỉm cười nói:
- Yên tâm đi, cho dù là người thế nào đi nữa đến đây cũng không có gì cả.
Nói lời này, cũng là để làm yên lòng Trịnh