Trịnh Tiểu Nhu cũng là lần đầu tiên đi đến Cừ Dương , đối với tình hình ở thành phố Cừ Dương cũng muốn tìm hiểu một chút, nên cũng không nóng lòng đi đến huyện Lục Thương ngay.
Hơn nữa, vốn là muốn đến tìm Diệp Trạch Đào, mà Diệp Trạch Đào cũng đang ở thành phố, cô lại càng không nóng lòng đi đến huyện Lục Thương.
Đi bộ trên phố, Trịnh Tiểu Nhu cảm nhận được hơi thở của thành phố Cừ Dương này, cảm nhận được toàn bộ nơi này sao lại lạc hậu đến thế.
Trịnh Tiểu Nhu hoàn toàn có thể tưởng tượng được ra nơi ở của Diệp Trạch Đào ở huyện Lục Thương là một nơi có hoàn cảnh như thế nào.
Một nơi như thế này thì Diệp Trạch Đào có thể làm ra thành quả gì chứ?
Trịnh Tiểu Nhu cũng không có lòng tin quá lớn, trong lòng thầm nghĩ, có phải nên để ba mình giúp đỡ một chút không, chuyển Diệp Trạch Đào đến một nơi tốt hơn.
Lúc di động vang lên, Trịnh Tiểu Nhu vừa cầm xem, liền cười bắt máy nói:
- Mộng Y, chị đang ở cùng với ông xã của em, ha ha.
Nghĩ đến tình cảm mãnh liệt cùng với Diệp Trạch Đào, lúc Trịnh Tiểu Nhu nói ra lời nói như thế, tâm trạng lại dâng lên những cảm xúc mãnh liệt, bỗng chốc cô có chút thất thần.
Là điện thoại của Lưu Mộng Y gọi đến, nghe thấy câu nói trực tiếp như thế này của Trịnh Tiểu Nhu, hừ một tiếng nói:
- Chạy đến một nơi xa như vậy để tìm đàn ông!
Đối với chuyện này, Lưu Mộng Y cũng đã nghĩ thông rồi, dù sao cũng đã như thế rồi, ghen tuông nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, cô cũng rất hợp với Trịnh Tiểu Nhu, khi hai người không có việc gì làm cũng đều cùng nhau đi dạo phố hoặc làm cái gì đó, hai người đã hiểu nhau tới mức không có gì để giấu diếm nhau nữa.
Trịnh Tiểu Nhu liền bật cười ha ha.
Lưu Mộng Y cũng biết tính cách của Trịnh Tiểu Nhu là như vậy, thật sự cũng có lúc cố ý nói bậy như thế, cũng không nói chuyện này nữa, hỏi:
- Chị còn không mau mò đến Lục Thương?
Trịnh Tiểu Nhu nói:
- Thật vất vả mới tới được Cừ Dương, chị phải quan sát tình hình ở trên phố này đã, đúng rồi, ông xã của em đi họp rồi, chị ở đây có một mình.
Hôm nay mới sáng sớm Diệp Trạch Đào đã phải đi họp với Ban tổ chức cán bộ Thành ủy, thành viên của bộ máy mới cũng đã đến nhận chức rồi, sau khi họp xong liền cùng nhau đi đến huyện Lục Thương, Trịnh Tiểu Nhu cũng chỉ có thể một mình đi dạo trên phố.
Lưu Mộng Y cũng suy nghĩ tích cực, nói:
- Được rồi, em sẽ lái xe đến đón chị.
Nói xong câu đó liền tắt máy điện thoại.
Trịnh Tiểu Nhu thật sự rất cảm kích Lưu Mộng Y, cầm lấy điện thoại có chút ít thất thần, hít sâu một hơi nói:
- Cái ông thối tha này, sao lại có được một người vợ tốt như thế chứ!
Lúc này trong Ban tổ chức cán bộ Thành ủy lại có một hoàn cảnh khác, Diệp Trạch Đào và Lôi Diên Tùng sớm đã đi đến phòng họp.
Rất nhanh, Đồ Lan Vĩ cũng dẫn theo ba người đến.
Nhìn thấy Diệp Trạch Đào bọn họ cũng đã đến, Đồ Lan Vĩ nói:
- Đồng chí Diệp Trạch Đào, ba vị này chính là các đồng chí mới đến huyện của các cậu làm việc, tôi giới thiệu cho các cậu một chút.
Chỉ vào một người đàn ông gầy cao nói:
- Đây là đồng chí Niếp Tiểu Vĩ, vốn là Phó chủ tịch huyện huyện Nam Mộc, lần này đến huyện của các cậu đảm nhiệm chức Phó chủ tịch thường trực huyện.
Diệp Trạch Đào vội bắt chặt tay Niếp Tiểu Vĩ nói:
- Hoan nghênh đồng chí Niếp Tiểu Vĩ.
Niếp Tiểu Vĩ cũng liền nắm chặt tay của Diệp Trạch Đào, nói:
- Xin Bí thư Diệp chiếu cố nhiều hơn.
Tay của Niếp Tiểu Vĩ này cũng không có sức lực quá lớn, đôi mắt kia lúc nói chuyện cũng không ngừng chuyển động.
Nhìn thấy bộ dạng của Niếp Tiểu Vĩ, Diệp Trạch Đào cũng không cần phải suy đoán nữa, chỉ là cảm thấy tâm địa của Niếp Tiểu Vĩ này rất thâm độc.
Lúc Lôi Diên Tùng và Niếp Tiểu Vĩ bắt tay chào hỏi, Đồ Lan Vĩ chỉ tay vào một người phụ nữ khoảng bốn chục tuổi nói:
- Đây là đồng chí Du Hiểu Lệ, là nhân viên nòng cốt trong Ban tổ chức cán bộ nghiệp vụ, đã có nhiều năm kinh nghiệm trong công tác tổ chức.
Đây là người cùng một hệ với Đồ Lan Vĩ sao?
Lúc Diệp Trạch Đào và Du Hiểu Lệ bắt tay, cũng cảm giác được tay người phụ nữ này rất cứng cáp.
Đeo một cặp kính, cả người liền toát lên một sự thông minh lanh lợi của một nhân viên văn phòng lâu năm.
Vừa nhìn thấy bộ dạng của người phụ nữ này, Diệp Trạch Đào liền suy nghĩ, người phụ nữ này rất thông minh lanh lợi, thuộc loại nhân vật mắt quan sát xung quanh, tai nghe bốn phương tám hướng!
Lôi Diên Tùng và Du Hiểu Lệ có vẻ rất thân nhau, bắt tay Du Hiểu Lệ nói:
- Có đồng chí Hiểu Lệ đến làm việc ở huyện Lục Thương, trong tương lai công tác tổ chức của huyện chúng ta nhất định sẽ đi lên một bậc.
Nhìn thấy Lôi Diên Tùng và Du Hiểu Lệ cũng thân thiết như vậy, trong lòng Diệp Trạch Đào có chút run động, cùng với sự điều chuyển liên tục cán bộ không ngừng từ thành phố đến huyện Lục Thương, như vậy liệu thế lực của Lôi Diên Tùng có lập tức trở nên lớn mạnh không nhỉ?
Việc này Diệp Trạch Đào không thể không suy nghĩ nghiêm túc, Thi Cương Minh sắp xếp Lôi Diên Tùng đến huyện Lục Thương, rất có khả năng mục đích thực sực của ông ta đó chính là chuẩn bị thay thế mình. Bây giờ mình đã đánh bại bọn Cảnh Quốc Ninh rồi, chẳng lẽ Thi Minh Cương sẽ ngồi yên nhìn mình trở nên lớn mạnh sao?
Lần này các cán bộ đến đây hoàn toàn là từ bên ngoài điều vào, nhìn có vẻ như là tăng cường lực lượng lãnh đạo cho huyện Lục Thương, háchẳng phải là muốn mượn những người này để loại trừ lực lượng của mình sao.
Chuyện này đáng chú ý lắm!
Tuy rằng trong lòng suy nghĩ chuyện này, trên mặt của Diệp Trạch Đào cũng không biểu hiện ra vẻ mặt đặc biệt.
- Vị này là đồng chí Lạc Vũ được điều đến từ huyện Bàn Sơn, đồng chí Lạc Vũ ở huyện Bàn Sơn là đồng chí làm việc trong Uỷ ban Kỷ luật. Lần này đến huyện của chúng ta đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban Tuyên giáo, cô ta là một đồng chí có tư tưởng.
Lúc Đồ Lan Vĩ giới thiệu đến người thứ ba, đã cố ý nói ra vài chữ đồng chí có tư tưởng.
Lúc Diệp Trạch Đào nhìn thoáng qua, phát hiện Lạc Vũ đó hẳn là khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, trong số các đồng chí nữ cũng có thể xem là đồng chí trẻ tuổi.
Kiểu tóc dài ngang lưng, hơi hơi uốn quăn một chút, trên người mặc một trang phục rất hợp thân hình, cũng có vẻ rất thông minh lanh lợi.
Đồ Lan Vĩ giới thiệu rất có ý nghĩa đấy!
Ở huyện Bàn Sơn làm việc trong Uỷ ban Kỷ luật, đến đây lại trở thành Trưởng ban Tuyên giáo!
Diệp Trạch Đào lập tức nghĩ đến việc mình đã ra sức ủng hộ Cam Lệ Bình đảm nhiệm chức Chủ nhiệm Uỷ ban Kỷ Luật.
Hình như Trần Đại Tường đã từng nói qua, trong cuộc họp vị trí Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật đó của Ngụy Lệ Cầm ban đầu vốn là đề cử Lạc Vũ đảm nhiệm chức Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ Luật, sau đó chính Lỗ Tái Minh lại thọc gậy vào, cuối cùng Thi Minh