Kỳ thực Kỷ Vân Hân đã sớm chuẩn bị tinh thần chính mình sẽ có con, vào buổi tối hôm nọ khi nàng đồng ý cùng với Giản Yên, nàng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, bằng không nàng cũng sẽ không cùng Giản Yên uống thuốc, không cùng Giản Yên phát sinh quan hệ như vậy, thế nhưng nàng không nghĩ tới, Giản Yên lại không thích.
Vẫn là không hề có một chút yêu thích nào.
Ánh mắt Kỷ Vân Hân chăm chú nhìn vào bụng dưới của Giản Yên, đột nhiên cảm thấy chính mình sắp hỏi tới một câu hỏi có chút dư thừa, nếu như Giản Yên đã có dự định, thì nàng có tư cách gì mà xen vào?
Bây giờ hai người bọn họ đã không còn là quan hệ hôn nhân, Giản Yên quyết định như thế nào cũng không cần nàng đồng ý, bản thân Giản Yên hoàn toàn có quyền quyết định muốn giữ đứa nhỏ này hay không.
Kỷ Vân Hân giấu đi tâm tình kích động chạy tới chạy lui ở trong lòng, lại bị xối một thân nước lạnh, xối xuống từ đầu đến chân.
Trái tim giống như là bị người ta siết chặt lại ở trong tay, nhíu lại đến đau đớn, vừa đau lại vừa chua xót.
Lúc trước không biết được sự tồn tại của đứa nhỏ này, Kỷ Vân Hân cũng không nghĩ tới chính mình sẽ có cảm tình gì đặc biệt, nàng cho rằng cảm tình của chính mình thì phải bồi vào từng chút từng chút một, liền giống như giữa người với người, cần phải có sự tiếp xúc từ từ, mới có thể truyền được cảm tình với nhau. Nhưng kỳ thực cũng không phải vậy, ngay thời khắc biết được con của chính mình có thể tồn tại, nàng rất cao hứng, rất kích động, loại phản ứng tự nhiên này xuất phát từ trong thân thể lẫn thần kinh, nàng ép xuống như thế nào cũng đều không ép xuống được, thật giống như là từ lúc sinh ra đã mang theo một loại cảm tình như vậy, trong nháy mắt liền nhấn chìm nàng, nhấn chìm tới mãnh liệt.
Tâm tư Kỷ Vân Hân rối loạn, nàng cúi đầu, đứa bé nằm ở bên trong khuỷu tay đã uống hết bình sữa, nàng đem bình sữa trống rỗng đặt ở bên người, đứa bé vừa hay cũng cười với nàng, đôi mắt tròn xoe phản chiếu cái bóng của nàng ở bên trong, Kỷ Vân Hân nhìn xem vài lần khóe miệng liền kéo lên, Giản Yên ở một bên nhìn thấy động tác của Kỷ Vân Hân đang nắm tay cùng với đứa bé, nàng cưỡng bức chính mình dời tầm mắt đi nơi khác.
Màng cửa bị xốc lên, mẹ của đứa bé trở về, nàng bước tới gần thì nhìn thấy Kỷ Vân Hân đang ôm lấy đứa bé có chút sửng sốt chào hỏi: "Ngài. . . chào ngài."
Kỷ Vân Hân nghe được âm thanh thì ngẩng đầu lên, nữ nhân đứng ở trước mặt duỗi hai tay đưa ra, để Kỷ Vân Hân đem đứa bé trả lại cho nàng. Hai tay Kỷ Vân Hân chăm chăm ôm lấy đứa bé, trầm mắt, ở trong khuỷu tay là một đoàn mềm mại yếu ớt, da dẻ trắng nõn nà, cười lên liền lộ hàm răng chưa mọc đủ, khóe miệng vẫn còn sáng lấp lánh nước bọt, nếu là bình thường nàng đều không muốn nhìn tới lần thứ hai, thế nhưng bây giờ lại muốn ôm không nỡ buôn.
"Kỷ tổng." Giản Yên thấy nàng không có cử động gì liền ôm đứa bé từ trên tay nàng đi, chuyển lại cho mẹ đứa bé: "Vừa rồi con bé đói bụng, chúng tôi có đút cho con bé một ít sữa."
Mẹ đứa bé cười ha ha: "Cảm ơn Giản tiểu thư a."
Giản Yên khi tới gần có thể nghe thấy được mùi sữa thơm tho ở trên người đứa bé, khác biệt với tất cả các loại mùi hương mà nàng đã từng ngửi trước đây, là loại mùi hương rất ấm áp, nàng cười cười: "Không có chuyện gì, vậy cô mang đứa bé đi đi, tôi đi ra ngoài đóng phim trước."
"A, được." Nữ nhân ôm lấy đứa bé đặt vào trong xe đẩy, nhẹ nhàng nói chuyện cùng với đứa bé, đứa bé a a a a phụ họa theo, Giản Yên dừng lại vài giây sau đó xoay người rời khỏi lều nghỉ. Kỷ Vân Hân ngồi yên ở tại chỗ rất lâu, nàng quay đầu nhìn xem mẹ của đứa bé kia, nàng nằm nhoài ở bên cạnh xe đẩy, đưa tay ra lau giúp đứa bé một chút nước bọt ở trên miệng, cuối cùng là chỉnh sửa lại vạt áo giúp con mình, Kỷ Vân Hân cúi đầu, trong lòng nàng giống như còn lưu lại nhàn nhạt mùi sữa thơm tho của đứa bé, nàng ngồi yên nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đứng dậy rời đi.
Khoảng thời gian này nàng rất thường xuyên ra vào đoàn phim, có rất nhiều người nàng nhìn đến quen mắt, bọn họ cũng không thận trọng kính nể giống như trước kia, mấy người kia nhìn về phía nàng gật đầu chào hỏi: "Kỷ tổng."
Kỷ Vân Hân khẽ gật đầu từ sát bên người bọn họ lướt qua, không được vài bước nàng liền quay đầu lại, nhìn xem ở phía sau lưng, vừa rồi đi tới có bốn, năm người nhân viên, mà đi bên cạnh bọn họ là một nữ nhân ăn mặc áo khoác vũ nhung màu đen, nàng đội mũ cúi thấp đầu, một mực bước đi, không giống như mấy người nhân viên ở bên cạnh vừa đi vừa nói chuyện.
"Kỷ tổng." Cố đạo diễn đã quay xong một phân cảnh, trùng hợp lại nhìn thấy Kỷ Vân Hân đi tới, hắn chào hỏi: "Buổi trưa Kỷ tổng có muốn cùng mọi người trở về khách sạn ăn một bữa cơm trưa hay không?"
Kỷ Vân Hân giương mắt lên, nhìn thấy Giản Yên đang đứng ở bên người La Tinh, hai người bọn họ giống như là đang diễn thử tập lời kịch với nhau, Giản Yên lắc đầu thầm thì trong miệng một cái gì đó, La Tinh cười vỗ vỗ bả vai nàng, sắc mặt Kỷ Vân Hân hơi trầm xuống: "Không cần."
"Tôi còn có chút việc bận ở trong công ty."
Cố đạo diễn không dám giữ nàng lại: "Vậy để tôi gọi trợ lý đưa ngài ra ngoài?"
Kỷ Vân Hân lắc đầu: "Không cần."
Nàng nói xong nhìn về phía đằng sau, hỏi: "Nơi này đều là nhân viên của đoàn phim hay sao?"
Cố đạo diễn không hiểu tại sao nàng lại hỏi như vậy, giải thích: "Bên này đều là của đoàn phim, bên kia thì còn có một cái đoàn phim khác cũng đang quay phim, Kỷ tổng, có chuyện gì sao?"
Kỷ Vân Hân lắc đầu: "Không có gì."
Vừa rồi cái mùi nước hoa kia, rất quen thuộc, rõ ràng là mình đã từng ngửi qua ở một nơi nào đó.
Mãi cho đến khi Kỷ Vân Hân leo lên xe mới nhớ tới đây chính là mùi hương nước hoa mà Lê Vi Khanh hay sử dụng, trước kia nàng đã từng đề cử qua, là một nhãn hiệu xa xỉ, chuyên sản xuất nước hoa theo yêu cầu, mùi hương này là điều chế riêng biệt cho Lê Vi Khanh, người bình thường căn bản đều không mua được, vậy làm sao người ở trong đoàn phim này lại có? Kỷ Vân Hân nghĩ tới đây liền cảm thấy không đúng, kết hợp với những việc làm mà trước đây Lê Vi Khanh đối xử với Giản Yên, tim nàng đập nhanh hơn hai nhịp, cấp tốc xuống xe.
Bên trong đoàn phim vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc nàng mới rời đi, Giản Yên đang ngồi nói chuyện cùng với Cảnh Viên ở trên băng ghế đá, La Tinh cầm kịch bản tán gẫu cùng người bên cạnh, Cố Khả Hinh đang lướt điện thoại di động, những nhân viên khác mỗi một người đều đang làm việc theo chức vụ của mình, ai nên làm gì thì làm đấy, ánh mắt Kỷ Vân Hân lướt nhìn qua một vòng, không hề nhìn thấy bóng người ăn mặc áo khoác màu đen, ngược lại nhìn thấy người nhân viên mới vừa chào hỏi mình.
"Vừa rồi?" Người nhân viên ăn mặc một chiếc áo bông màu lam nhạt đột nhiên bị chặn đường, nàng cau mày nhớ lại: "Đúng thật là vừa rồi bên cạnh tôi có một người của đoàn phim khác, người kia có mang khẩu trang, tôi không nhìn thấy rõ."
Xung quanh đây còn có hai, ba cái đoàn phim đang quay phim, nhân viên thường xuyên đi đi lại lại cùng một chỗ, cho nên nàng thật sự cũng không có để ý tới, Kỷ Vân Hân gật đầu: "Không có gì, cô đi làm việc đi."
Người nhân viên kia vỗ ngực một cái, thở phào một hơi, rời đi tầm mắt của Kỷ Vân Hân, Kỷ Vân Hân ngẫm nghĩ vài giây lắc đầu, xoay người rời khỏi đoàn phim.
Nàng trở về công ty, mới vừa bước vào văn phòng liền nhìn thấy Phó Cường đi theo bước vào: "Kỷ tổng, đây là tổng giám đốc Kỷ gửi tới."
Là một cái biểu đồ lịch trình, trước khi bắt đầu ghi hình [ Tuần trăng mật ba mươi ngày ], chương trình sẽ để cho các nghệ sĩ có một khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngửi cùng với khách mời, sau đó căn cứ theo quá trình tiếp xúc của mọi người để xem xét có thể cọ sát phát sinh ra ái tình đốm lửa hay không, lần này bắt cặp là theo hình thức bỏ phiếu, toàn bộ người qua đường đều có thể tham gia, từ khâu bắt đầu liền không giống với cái chương trình ở nước ngoài kia.
Kỷ Vân Hân nhìn vào các cặp được ghép đôi trong danh sách:
La ba ngày —— Vu Duyệt.
Thành Diệc Dung —— Triệu Thanh Thanh.
Hàn Tiếu Đông —— Tiền Thành.
Hạ Vân —— Tưởng Ức Nhu.
Kỷ Vân Hân —— Giản Yên.
Bên trái là khách mời người ngoài giới, bên phải là nghệ sĩ, giống như danh sách lần đầu được đưa sang đây, phần danh sách này ngoại trừ nàng cùng người của tổ chương trình biết thì không ai biết, bởi vì vẫn còn chưa công bố ra bên ngoài, Kỷ Vân Hân nhìn thấy địa điểm Kỷ Hàm lựa chọn là tại một làng du lịch, nàng liền gọi điện thoại cho Kỷ Hàm: "Làng du lịch? Là tổ chức trò chơi ở tại đó sao?"
Nội dung ghi hình ngay cả nàng cũng không biết, bởi vì nàng cũng là khách mời, vì lẽ đó phải bảo mật, Kỷ Hàm nhận được điện thoại của chị gái ruột thịt thì có chút không quen, nàng xem qua xem lại thu gọn sắp xếp nói rằng: "Không có tổ chức trò chơi."
Kỷ Vân Hân nhàn nhạt ừm một tiếng, chuẩn bị cúp máy, Kỷ Hàm thuận tiện phát ra tiếng cười hề hề nói rằng: "Chị hai, chị đang xem danh sách sao? Có thoả mãn hay không?"
Đáp lại nàng chính là một âm thanh điện thoại bị cắt đứt, khóe miệng Kỷ Hàm khẽ động, tắt máy một tiếng, sau khi tắt điện thoại đi Lâm Mộc gõ cửa tiến vào trong văn phòng, hỏi hắn: "Lão Đại, có thả tin tức khách mời ra hay không?"
Sáng sớm chín giờ bọn họ đã tung ra áp phích giới thiệu các nghệ sĩ tham gia, trên mạng bây giờ vẫn còn đang cãi nhau, fans Triệu Thanh Thanh không nhiều, bị nhắc tên đến cũng khá ít, Tiền Thành có một chút lưu lượng, fans lão bà của hắn rất đông, fans đều đang bình luận muốn nhìn một chút xem đến cùng thì lần này hắn hợp tác với vị khách mời nào, nhan sắc thấp bọn họ liền không ghi thù! Tưởng Ức Nhu là nghệ sĩ chuyên tham gia gameshow, nàng bắt cóc không ít lượng lớn tâm fans là fans của các chương trình gameshow, cho nên fans của nàng đã sớm tham gia tuyên truyền ra ngoài. Rồi tới Giản Yên cùng Vu Duyệt, từ lúc sang năm hai người này liền trở thành tiêu điểm, chuyện của hai người bọn họ xảy ra ở quán bar sau đó được Vu Duyệt làm sáng tỏ, thế nhưng có một số bộ phận fans cho rằng nàng bị uy hiếp, còn có một số bộ phận thì ủng hộ nàng cùng Giản Yên làm bạn bè, thậm chí còn có một số thành phần, từ fans biến thành anti, những fans này của nàng đều đã theo nàng đến mấy năm, vẫn luôn giúp nàng mắng Giản Yên cùng Tô Tử Kỳ, đột nhiên nhận được thông báo hai người là bạn bè, khẳng định bọn họ không chịu được, vì lẽ đó không ít fans đều biến thành antifans.
Sức mạnh của antifans rất là khủng bố, bọn họ biến thành antifans liền bất chấp không chịu thừa nhận, trước đây yêu thích bao nhiêu, thì bây giờ căm ghét bấy nhiêu, thậm chí miệng mồm cũng cực kỳ ác độc, tất cả những từ ngữ không tốt đều dùng lên trên người Vu Duyệt, lời lẽ khó nghe gì cũng đều mắng chửi:
—— Chúc Vu Duyệt cùng Giản Yên trăm năm hảo hợp, một đôi giả tạo!
—— Vu Duyệt cùng Giản Yên thật sự rất xứng a, hai người đều không phải là kẻ tốt lành gì, cút khỏi giới giải trí!
——Trước đây fans Vu Duyệt đều não tàn, bây giờ đến lượt Vu Duyệt não tàn, Vu Duyệt ngươi lừa gạt chúng ta nhiều năm như vậy, rất vui sao?
—— Vu Duyệt cùng Giản Yên không hổ là bạn của nhau, đều khiến con người ta cảm thấy buồn nôn như vậy!
Những antifans này càng mắng càng ác liệt, cộng đồng fans của hai người cũng càng bảo vệ dữ dội hơn, đặc biệt là fans Giản Yên, bọn họ vô duyên vô cớ bị mắng mấy năm trời, bây giờ thật vất vả lắm mới được làm sáng tỏ, làm sao chịu được những antifans này làm loạn, vì lẽ đó trên mạng không ngừng tranh luận, từ khi tung tin tức về nghệ sĩ tham gia cho đến bây giờ, vẫn chưa ổn định lại.
Mà nếu khi tung ra tin tức khách mời người ngoài giới liền bị một trận lại một trận như thế, Lâm Mộc cảm thấy hắn thực sự chịu nhiệt không nổi liền chạy đi hỏi Kỷ Hàm.
"Tung ra đi." Kỷ Hàm nói: "Chú ý khống chế bình luận."
Lâm Mộc đáp lại nàng một cái OK.
Mười hai giờ trưa, mới vừa vào thời gian ăn cơm trưa, đoàn phim [ Tuần trăng mật ba mươi ngày ] của Kinh Nghi tung ra một tấm áp phích khác, khách mời bên trong danh sách lần lượt là: Kỷ Vân Hân, La ba ngày, Thành Diệc Dung, Hạ Vân, Hàn Tiếu Đông.
Áp phích vừa mới được tung ra cộng đồng mạng liền bối rối, tiện đà náo động la to:
—— La thần! La thần! La thần của ta! Cùng Giản Yên ghép thành một đôi đi! Ta yêu các ngươi moah moah moah! Fans CP rốt cục cũng có kẹo ăn, hạnh phúc muốn khóc, ma ma ơi!
—— Lại có thể mời được La thần, tổ chương trình thật trâu bò! Trời đất! Còn có Hàn Tiếu Đông! Ta thúc giục thúc giục thúc giục cực kỳ thúc giục tranh của ngươi lộ ra ngoài những mấy năm, có thể cho ta một cái kết quả được không a?
—— Đợi một chút, bốn người ghi ở phía sau ta đều biết, còn cái tên đầu tiên ghi là Kỷ Vân Hân? Là cái người Kỷ Vân Hân mà ta đang nghĩ đến đúng không? Là lão bản Kinh Nghi, người yêu tin đồn trong scandal của Lê Vi Khanh?
—— W. . . T. . . F. . . !
Giản Yên nhận được điện thoại của Tô Tử Kỳ thì mới vừa vào thời gian nghỉ ngơi, nàng ngồi ở trong lều ăn cơm trưa, Tô Tử Kỳ ở đầu dây điện thoại bên kia hỏi tới: "Yên Yên, xem tuyên truyền chưa?"
"Tuyên truyền gì?" Giản Yên khều khều mấy hạt gạo trắng bỏ vào trong miệng, cuối cùng nói: "Là tuyên truyền của [ Tuần trăng mật ba mươi ngày ] sao? Em còn chưa có kịp xem, là muốn chuyển em đi sao?"
"Không phải." Tô Tử Kỳ cân nhắc dùng từ: "Là như thế này, em có biết khách mời cuối cùng là ai không?"
Trong lòng Giản Yên hơi hồi hộp một chút: "Ai?"
"Là Kỷ tổng."
Kỷ Vân Hân?
Kỷ Vân Hân sẽ tham gia những chương trình như thế này sao?
Trong phút chốc Giản Yên thoáng hoài nghi mình nghe nhầm, nàng đặt đũa xuống: "Ai?"
"Kỷ tổng." Tô Tử Kỳ nói: "Chị vừa mới đi xác nhận, là Kỷ tổng không sai được."
Nháy mắt Giản Yên liền không còn khẩu vị gì, nàng đem hộp cơm đặt chếch ở một bên, màng cửa bị xốc lên, có mấy người nghệ sĩ đi vào.
"Kỷ tổng lại tham gia gameshow?"
"Kỷ tổng đây là muốn đi vào con đường hôn nhân hay sao?"
"Tôi cảm thấy ngài ấy hẳn là muốn đi vào giới giải trí."
"Không đến nỗi vậy đi, Kinh Nghi cũng thật trâu bò rồi a. . ."
Giản Yên đứng lên, từ giữa người các nàng lướt qua, đi ra khỏi lều, trước mặt chính là một tràn khí lạnh, nàng nói: "Làm sao chị ấy lại tham gia chương trình này?"
Tô Tử Kỳ nói: "Nghe nói khách mời vốn dĩ là Trương Cường, nhưng liên lạc với Trương Cường không được, cho nên mới tìm đến Kỷ tổng."
Vậy cũng không thích hợp a, loại người bận bịu như Kỷ Vân Hân làm sao lại tham gia chương trình gameshow, chuyện này quả thật là không thể tưởng tượng nổi, Tô Tử Kỳ không nghe nàng nói gì, hỏi tới: "Có phải Kỷ tổng biết cái gì rồi không?"
Giản Yên không có giấu diếm: "Chắc là chị ấy cũng biết đi."
"Chị cũng đoán vậy." Tô Tử Kỳ nói: "Cho nên cô ấy mới đặc biệt chăm sóc em như thế, lần này cô ấy tham gia chương trình, chị đoán phỏng chừng cũng là vì em."
"Cô ấy có biết em, không muốn đứa bé này không?"
Giản Yên trầm mắt: "Đại khái cũng biết đi."
"Cô ấy nói thế nào?"
Giản Yên nghĩ đến vẻ mặt Kỷ Vân Hân lúc sáng, trầm mặc vài giây: "Không có nói thế nào cả."
Tô Tử Kỳ thở dài: "Quên đi, tạm thời đừng suy nghĩ những chuyện này, chị đi sang bệnh viện gặp bác sĩ định ra thời gian phẫu thuật, đợi đến khi phẫu thuật qua đi rồi hẳn nói."
"Đúng rồi, hai ngày trước quên hỏi em, em biết Hạ Ý sao?"
"Hạ Ý?" Lập tức trong đầu Giản Yên liền hiện lên dáng vẻ Hạ Ý, nàng nói với Tô Tử Kỳ: "Gặp qua hai lần, không quen biết."
Tô Tử Kỳ nói: "Hắn ta bảo trợ lý gọi điện thoại cho chị, nói muốn hẹn gặp mặt em, hỏi tới có thể nói chuyện trao đổi nghề nghiệp hay không, chị từ chối, Yên Yên, nếu như hắn ta tìm người đến hẹn em, em không được đi."
Hạ Ý cái người này danh tiếng vô cùng tệ, chuyên dùng thủ đoạn dơ bẩn, Tô Tử Kỳ cực kỳ cảm thấy phản cảm đối với hắn, lúc trước nếu không phải tại hắn, ngày hôm nay nàng cùng Vu Duyệt cũng sẽ không đi tới mức này, Giản Yên mím môi: "Vâng."
Gió đông lạnh lẽo, thổi đến mức đầu nàng cảm thấy đau đớn, rõ ràng là rất lạnh thế nhưng Giản Yên lại không muốn trở lại lều sưởi ấm một chút nào, nàng đặt điện thoại di động xuống tùy ý rối loạn dạo chơi một vòng dọc theo bên ngoài đoàn phim, đầu cúi thấp xuống, mặt mày tối tăm, cách ở phía sau nàng không gần không xa có một người vẫn luôn luôn đi theo nàng, ăn mặc áo khoác vũ nhung màu đen, mang theo mũ, giữa hai người tình cờ có một người nhân viên đi qua, Giản Yên cũng không hề phát hiện ra phía sau mình có người.
"Giản Yên?" Cảnh Viên bước ra từ trong phòng vệ sinh liền nhìn thấy Giản Yên đứng ở bên vườn hoa, nàng hỏi: "Em đang nhìn cái gì vậy?"
Giản Yên quay đầu: "Cảnh tiểu thư."
Vẻ mặt vắng lặng của Cảnh Viên đều không thay đổi, giọng nói đều ngậm lấy cảm giác rung rinh lạnh lẽo: "Gọi tôi Cảnh Viên là được rồi."
Thời gian Giản Yên cùng Cảnh Viên ở chung một chỗ rất ngắn, tuy rằng hai người ở trong bộ kịch đóng vai chủ tớ, thế nhưng Cảnh Viên người này tính tình lại khó chịu, không thích giao lưu, bình thường lúc họp cũng không chủ động phát biểu ý kiến, vì lẽ đó ấn tượng của Giản Yên đối với Cảnh Viên chính