Mạnh Thiếu Khiêm tan làm ghé sang nhà riêng của Mạnh Tường bàn chút việc.
Khi vào nhà anh có cảm giác căn nhà của Mạnh Tường có chút thay đổi, hình như là ấm cúng và hài hoà hơn lúc trước thì phải.
Mạnh Tường từ nhà bếp cầm ra hai ly nước rồi hớn hở ngồi xuống.
Anh nói:
“Hôm nay anh đến đây có việc gì gấp hả, không báo trước tôi chuẩn bị đồ ăn.”
Mạnh Thiếu Khiêm nâng ly uống một ngụm nước sau đó đáp:
“Sang lấy bản thảo, lão đại cử tôi đi Bali bàn việc với đối tác.”
Mạnh Tường gật đầu, anh cũng quên mất mấy hôm trước Hàn Chấn Phong có gửi bản thảo công tác để đưa cho Mạnh Thiếu Khiêm.
Nhanh chóng cầm điện thoại lên nhắn một tin nhắn rồi cất tiếng:
“Mấy nay cũng bận thật tôi quên mất.
Anh chờ chút có ngay.
Haizz cuối năm rồi nhiều việc thật!”
Mạnh Thiếu Khiêm nhướn mày tán thành, cả hai trò chuyện cho đến khi từ trên lầu có một cô gái cầm tập tài liệu đi xuống.
Dáng người mỏng manh nhưng nhìn không quá yếu ớt, trên người diện chiếc đầm hai dây dài đến mắt cá chân, tóc cột nhẹ sau gáy, phía trước rủ xuống vài sợi tóc trông nữ tính, êm dịu vô cùng.
Mạnh Tường nhìn thấy trên môi lập tức nở nụ cười đầy cưng chiều, anh cất tiếng gọi:
“Diễm, em lại đây!”
Phương Diễm đưa mắt về phía sofa ở phòng khách, bước chân cũng nhẹ nhàng di chuyển đến.
Cô bắt gặp bên cạnh người đàn ông của mình có một người khác và anh ta đang nhìn cô.
Phương Diễm rất lịch sự vừa đi vừa gật đầu chào Mạnh Thiếu Khiêm một cái sau đó ngồi xuống cạnh Mạnh Tường, lập tức có cánh tay vòng lên eo cô siết lại.
Mạnh Tường vui vẻ giới thiệu với Mạnh Thiếu Khiêm:
“Người anh em, đây là vợ của tôi!”
Trước lời giới thiệu của Mạnh Tường, Phương Diễm phải nhíu mày căng mắt rồi bí mật nhéo lên tay anh một cái.
Trời ạ người đàn ông không biết xấu hổ, sao có thể nói như thế với người ta như vậy…Thật là….!
Vội nở nụ cười bất đắc dĩ với Mạnh Thiếu Khiêm, Phương Diễm liếc Mạnh Tường một cái như răn đe rồi nhẹ nói lại:
“Thật xin lỗi, anh đừng nghe Tường nói bậy, chúng tôi chỉ là quan hệ nam nữ bình thường chứ chưa đến mức như kết hôn đâu.
Xin chào, tôi tên Phương Diễm, rất vui được biết anh!”
Mạnh Thiếu Khiêm cũng không mang dáng vẻ quá lạnh nhạt, cặp mắt đen quan sát Phương Diễm nhận thấy Mạnh Tường đã tìm được cô gái tốt rồi nên trong lòng yên tâm hẳn.
Cô gái này giống với Lệ Ái ở nhà, đoan trang, kiều diễm, đôn hậu.
Rủ bỏ vẻ ngoài băng lãnh thường ngày, Mạnh Thiếu Khiêm trở nên ôn nhu hơn một chút giới thiệu về mình:
“Xin chào, tôi là Mạnh Thiếu Khiêm, bạn bè thân thiết cũng là anh em được nhận nuôi từ nhỏ với Mạnh Tường.
Lúc nhỏ nó thiếu thốn lại còn hay bị mấy đứa xấu xa ăn hiếp, may là tôi gặp được rồi nương tựa nhau cho đến lúc được nhận nuôi và tới bây giờ.
Tìm được cô là ý trung nhân tôi đã không lo lắng cả đời này nó phải độc thân rồi.
Hi vọng cô sẽ ở bên Mạnh Tường cả quãng đời còn lại.
Tôi tin tưởng giao người anh em tốt nhất cho cô đấy!”
Vừa dứt lời liền bắt gặp ánh mắt như căm hờn của Mạnh Tường dành cho mình, Mạnh Thiếu Khiêm chỉ nhếch môi một cái rồi uống nước.
Người nào đó liếc cho đã đến khi Phương Diễm hắng giọng nhắc nhở mới chịu trở lại bình thường.
Tiếng nói hậm hực vang lên:
“Anh không lo thân mình bị ế tới già đi, tôi có triển vọng hơn anh rồi.
Phương Diễm của tôi tốt như vậy chắc chắn cùng tôi răng long đầu bạc, lúc đó anh đừng có đơn độc mà ngưỡng mộ.”
“Trẻ con!”
Mạnh Thiếu Khiêm phớt lờ trách móc của Mạnh Tường chỉ buông nhẹ hai chữ khiến người nào đó điên tiết còn Phương Diễm thì ngồi bên cạnh kiềm chế cơn buồn cười đến độ hai vai run cả lên.
Cô đâu ngờ hai người đàn ông