Hướng Dẫn Cưng Chiều Vợ

Chương 34


trước sau

Editor: Nguyen_Khanh

Beta: Thu Lệ

Nguyên Đồng cứ rối rắm mãi, mạc danh kỳ diệu cũng ngủ mất, đến lúc tỉnh lại trời cũng sắp tối.

Cô buồn ngủ, mắt mơ màng ngồi trên giường, tóc rối bời, A Hoàng cũng đánh ngáp, nhảy lên, nằm sấp trên đầu cô, một đôi mắt đậu đen cũng còn buồn ngủ, một người một chuột trong nháy mắt mà có thần sắc đồng bộ.

Klosters đi tới, nắm cổ A Hoàng từ trên đầu Nguyên Đồng vứt qua một bên, sau đó kéo cô em họ Nguyên vẫn đang buồn ngủ lại, chải chải mái tóc rối bời của cô, đẩy cô vào buồng vệ sinh, đem bàn chải đánh răng đã có sẵn kem cho cô, bản thân đi vắt khô khăn mặt, chờ cô đánh răng xong, lau mặt cho cô, lực đạo vừa phải, không nhẹ không nặng, rất hoàn hảo.

Nguyên Đồng: “…”

Trong nhất thời, hành động của cậu khiến Nguyên Đồng cảm thấy nao nao, nhưng thấy thần sắc tự nhiên của cậu, lại có cảm giác bản thân nghĩ nhiều, thiếu niên này chiếu cố cô như thế chỉ vì cô là trẻ vị thành niên mà thôi.

Gặp quỷ vị thành niên! Cô đã 17 tuổi, mấy tháng nữa là được 18 tuổi, đạt tới tuổi trưởng thành theo pháp luật quy định, pháp luật của Hoa Hạ thuộc Trái Đất, nhưng trong mắt bọn họ, cô vẫn là trẻ vị thành niên cần được chiếu cố, hẳn là phải có một người máy giúp việc, trải qua những ngày cơm đến há miệng, áo đến giương tay a.

Hiện tại bên người không có người máy giúp việc, cho nên Klosters bao luôn việc chiếu cố sinh hoạt của cô.

Trước đây không biết gì, Nguyên Đồng vẫn chưa từng được ai chiếu cố tỉ mỉ như thế, lúc mới đến hành tinh Ural, kỳ thật cô cũng không quen, sau lại vì chuyện tinh thần lực, cùng với mỗi ngày huấn luyện vất vả, khiến cô cứ dính giường liền ngủ, căn bản không còn hơi sức suy nghĩ chuyện khác, bất tri bất giác sinh hoạt hằng ngày đều có người chăm sóc, đến lúc nhận ra thì đã quen với sự chiếu cố cẩn thận của Rickie và thiếu niên này.

Cho tới bây giờ, cô đột nhiên nhận ra, chỉ mới một năm ngắn ngủi, cô đã quen được bọn họ chiếu cố mà không hề nghi ngờ chút nào.

Nguyên Đồng nhịn không được vò vò đầu mình, đau đầu suy nghĩ những chuyện này đã xảy ra như thế nào, nghĩ sâu hơn, càng nghĩ càng cảm thấy kinh khủng…

Tay bị nắm lấy, sau đó thanh âm thân thiết của thiếu niên vang lên bên tai: “Em sao thế, đau đầu à?” Nói xong, lấy một liều thuốc an thần ra cho cô.

Nguyên Đồng cứng đờ, ngẩng đầu nhìn cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt màu đỏ sậm kia, nhanh chóng dời đi ánh mắt: “Không sao.”

Nhìn bộ dạng quan tâm của cậu, cho dù cô có lòng lang dạ sói, cũng không tài nào nói ra được lời cự tuyệt. Tổng cảm thấy nếu chính mình tái cự tuyệt, thật là lang tâm cẩu phế, coi như là cá nhân sao?

“Thật ra…tôi có thể tự chăm sóc cho mình, anh không cần chiếu cố tôi như thế…” Nguyên Đồng lương tâm bất an, nhịn không được nói ra.

Klosters cảm thấy khó hiểu với cảm xúc của cô, nhìn cô trong chốc lát, bình thản mà nghiêm túc nói: “Thứ nhất, em vẫn chưa trưởng thành.”

Nguyên Đồng im lặng, cô nhận ra thời đại tinh tế đặc biệt khoan dung chiếu cố với người chưa thành niên, quả thực xem như bé con nhà trẻ mà chăm sóc.

“Thứ hai, em cũng biết tôi muốn cùng em sinh trứng…Em là trách nhiệm của tôi.” Cậu nói xong, mặt lại đỏ.

Nguyên Đồng: “…”

Nhìn thấy cậu đỏ mặt, mặt cô cũng rất muốn đỏ a có được không!

Hơn nữa “sinh trứng” cái gì, đừng có thẳng thắn đến trắng trợn như vậy được không? Nguyên Đồng rất muốn tìm cách để cậu đổi cách nói khác, nhưng không chỉ khác biệt chủng tộc, thời đại của hai người cũng cách nhau cả năm ngàn năm, rất khó mà sửa cách nói được, thậm chí có thể làm lộ lai lịch của cô.

Cuối cùng vẫn không nói được gì, bị cậu nắm tay đi ra ngoài.

Hai người ra khỏi lều, sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, phía trên doanh địa có một ngọn đèn đêm, ánh sáng thực nhu hòa, trừ bỏ người đang tuần tra, những người khác ngồi ở khoảnh đất trống trong doanh địa nói chuyện phiếm. Trông thấy hai người, anh em Seth còn chào hỏi hai người.

“Đồng Đồng, tôi để dành cho nhóc dịch dinh dưỡng vị kỳ dị quả này.” Wes cười nói, lúc đưa dịch dinh dưỡng, hắn có chút kỳ quái hỏi, “Hai người mặt đều đỏ, ngủ ngon lắm sao?”

Nguyên Đồng: “...”

“Dong dài!” Klosters híp mắt nhìn hắn.

Ba anh em Seth tha đứa em ngốc nghếch về, để nó tiếp tục nói, chết như thế nào cũng không biết.

Nguyên Đồng vừa mất tự nhiên vừa ngượng ngùng, cảm ơn Wes, khổ sở nuốt dịch dinh dưỡng.

Klosters nhanh chóng ăn xong hai túi dịch dinh dưỡng, hỏi Clefs liên lạc thế nào.

“Đã liên lạc được.” Clefs nói xong, thần sắc của hắn có chút quái dị, “Depeson thiếu gia cách chúng ta khoảng ba vạn dặm, nhưng mà hiện tại bên cạnh ngài ấy chỉ có năm mươi ba người, những người khác…” Hắn trầm mặc, nói: “Ngoại trừ có ba mươi người bị ký sinh, mười bảy người khác chết vì ngoài ý muốn.”

Nghe tin tức đó, trong doanh địa trầm mặc, ngay cả anh em Seth xưa nay hi hi ha ha cũng nghiêm túc lại.

“Nói tình hình hiện tại của bọn họ.” Klosters một tay khoát lên trên đầu gối, chậm rãi gõ.

Clefs gật đầu, nói giản lược tình hình đoàn người của thiếu gia Depeson, cuối cùng nói: “Trong ba mươi người bị ký sinh, họ đã giết hai mươi người, còn mười người chưa kịp xử lý, có thể chúng ta sẽ gặp phải trên đường, chúng ta phải cẩn thận.”

Mọi người nhớ tới hai người bị ký sinh gặp trên đường lúc trước, trong lòng lại có cảm giác ghê tởm.

“Ta chán ghét ký sinh!” Wes hét lên, “Chán ghét tất cả giống loài thích ký sinh! Tạo hóa tại sao lại sáng tạo ra giống loài ghê tởm như thế này chứ?”

“Có thể là vì công bằng.” Euston lười biếng nói, “Mặc kệ là dạng sinh mệnh thể nào, thiên nhiên nếu đã sáng tạo ra chứng tỏ chúng có đạo lý tồn tại, vật cạnh Thiên Trạch, kẻ nào thích ứng được thì sống sót.”

Đạo lý đó mọi người đều biết nhưng vẫn chán ghét thôi.

“Chúng ta ngày mai xuất phát.” Klosters nói, “Clefs, ngươi phát tin tức cho Depeson, nói với bọn họ chờ chúng ta tại chỗ, chúng ta sẽ qua hội họp với họ.”

“Hiểu rõ.”

Mắt thấy trời tối, trừ bỏ người gác đêm, những người khác sôi nổi trở về lều nghỉ ngơi.

Ban ngày Nguyên Đồng bồi Klosters ngủ nguyên một buổi chiều, căn bản không buồn ngủ, liền cùng cậu gác đêm.

Hai người một chuột ngồi ở khoảnh đất trống trong doanh địa, Klosters đang tháo lắp một khẩu súng năng lượng, con chuột hương nằm sấp trên vai Nguyên Đồng, trong lòng ôm bồn Sinh mệnh thụ bảo bối, sau khi cung cấp cho Sinh mệnh thụ một ít tinh thần lực, cô bắt đầu quan sát thế giới này, đột nhiên phát hiện màu sắc của bầu trời đêm mặc dù có chút hỗn độn, nhưng có thể nhìn thấy những chấm nhỏ.

“Klos, có sao.” Thanh âm Nguyên Đồng đầy vẻ ngạc nhiên.

Nhìn đến sao cũng không ngạc nhiên lắm, sau khi đến Ural, tại hành tinh nguyên sơ không bị ô nhiễm kia thường xuyên có thể nhìn thấy dải ngân hà xinh đẹp, nhìn nhiều có thể bù lại tiếc nuối khi ở Trái Đất. Nhưng từ khi đi vào hành tinh vô danh này, bởi vì tầng khí quyển của nó tràn ngập khí thể kỳ quái, khiến cho bầu trời của hành tinh này lúc nào cũng hỗn độn, mông muội.

Klosters ngẩng đầu nhìn, trông thấy ngôi sao mờ nhạt trên bầu trời, ánh mắt có chút thâm thúy.

“Cảm giác thật thần kỳ, tôi còn nghĩ bầu trời của hành tinh này không có mặt trời ngôi sao này nọ đâu.” Nguyên Đồng nói, vô tình bại lộ khuyết điểm của mình.

Klosters không cười nhạo cô, cậu nhìn ngôi sao kia trầm tư suy nghĩ.

Sau nửa đêm, nhiệt độ không khí giảm xuống, Nguyên Đồng rụt đầu ngáp một cái, Klosters đánh thức người gác đêm, dẫn Nguyên Đồng về lều ngủ, rất tự nhiên đưa vỏ trứng đỏ cho cô ôm, liền một đêm an giấc.

Hôm sau, lúc mọi người nhổ trại, liền hướng về rừng rậm xuất phát.

Bên ngoài rừng rậm rất an tĩnh, mặc dù có dị thực, nhưng phần lớn là dị thực cấp thấp, tính công kích không mạnh, xe bay cũng có thể tự do bay qua, khi vào sâu hẳn bên trong, xe bay trở thành đối tượng công kích của rất nhiều dị thực, bọn họ đành thu hồi xe bay vào nút không gian, chỉ có thể đi bộ qua.

Cái này khổ Nguyên Đồng.

Bước chân của cô tuyệt đối theo không kịp đám người ngoài hành tinh này, quả thực là khi dễ người Trái Đất trời sinh thể năng thấp.

Vì thế Klosters cõng cô, Tasym, bốn anh em Seth đi theo bên cạnh bọn họ, hình thành một loại tư thế bảo hộ.

Nguyên Đồng nằm trên lưng Klosters, trong lòng ôm bồn Sinh mệnh thụ, trên đầu có một con chuột hương nằm úp sấp, cái đuôi to của chuột hương thường vòng xuống cổ cô, trong rừng rậm nhiệt đới ẩm ướt, thật hết sức oi bức.

“A Hoàng, quản cái đuôi cho tốt, tiếp tục thả loạn, ta sẽ cắt nó.” Nguyên Đồng cảnh cáo nói.

A Hoàng đành phải ủy khuất dùng hai móng ôm cái đuôi to của nó ôm vào lòng, bản thân chui vào trong mũ áo choàng của Nguyên Đồng, ló đầu nhìn xung quanh, đôi mắt đậu đen ánh ra vẻ sợ sệt với rừng rậm, dán chặt không dám rời xa chủ nhân.

Đột nhiên, Klosters dừng lại bước chân, những người khác cũng cảnh giác dừng bước, thân thể duy trì
một tư thế yên lặng, chỉ dùng ánh mắt và lỗ tai cảm nhận tình huống quanh mình, Nguyên Đồng nằm trên lưng Klosters, có thể cảm giác được cậu ta căng thẳng sẵn sàng, chỉ cần có tình huống phát sinh, lập tức sẽ bộc phát ra sức mạnh kinh người.

Cô cũng không dám nhúc nhích, hoặc là hỏi những người này cảm giác được cái gì, chỉ có thể lặng lẽ dùng tinh thần lực tìm hiểu, đáng tiếc tinh thần lực của cô chỉ có thể dò xét khoảng cách hữu hạn, nhiều nhất chỉ có năm mét, cho nên cũng không cảm giác được cái gì.

Không biết qua bao lâu, thân thể căng cứng của Klosters dần thả lỏng lại, những người khác cũng thế.

“Là đàn Độc Phong.” Tasym thấp giọng nói, “Phụ cận khu vực này hẳn là có rất nhiều hoa đang nở, khi hoa nở có khả năng mê hoặc, mọi người cẩn thận.”

Tasym là người thực vật, có tình yêu mãnh liệt với rừng rậm, đồng thời cũng có thể căn cứ gió thổi cỏ lay trong rừng rậm mà phán đoán được tình huống, loại trực giác bén nhạy này, đặc biệt duy độc chỉ có ở người thực vật. Đương nhiên, cũng không phải  người thực vật nào cũng có thể đạt tới trình độ của cô, người thực vật cũng có phân giống cấp bậc.

Nghe được lời Tasym, hô hấp của mọi người nhẹ hơn rất nhiều, sợ gặp phải Đọc Phong. Loại đàn ong độc này cũng không phải loại ong độc mà Nguyên Đồng đã biết khi ở Trái Đất thế kỷ 21, chỉ dùng lửa là có thể đối phó, chúng nó là một loại dị phong, lực sát thương tuyệt đối hơn loài ong đọc ở thế kỷ 21 mấy trăm lần, sống thành quần thể, chỉ cần gặp là đã bị thương, rất nhiều người không muốn gặp phải chúng nó.

Klosters nghĩ nghĩ, nói: “Chúng ta đi đường vòng.”

Tuy rằng đường vòng sẽ mất nhiều thời gian hơn nhưng không ai phản đối.

Vòng qua địa bàn của Độc Phong, mọi người nhẹ nhàng thở ra, bọn họ đứng ở nơi có địa thế cao trong rừng rậm nhìn lại, chỉ thấy xa xa là một mảnh đất ngập tràn sắc hoa rực rỡ, đẹp không sao tả xiết, đáng tiếc lại là địa bàn của Độc Phong.

“Vòng qua ngọn núi này, phía trước hẳn là có một dòng sông.” Tasym tra xét độ ẩm của bùn đất, khẳng định.

Quả nhiên, sau khi vòng qua ngọn núi, bọn họ thấy được một con sông rất lớn, dưới cái nhìn của Nguyên Đồng, có thể so sánh với sông Amazone, quan sát từ trên cao, tựa như một đai lưng xanh biếc khảm trên lớp áo xanh của rừng rậm.

Mọi người chọn chỗ hạ trại, Nguyên Đồng ôm A Hoàng, theo thói quen đi vòng quanh doanh địa một vòng, phóng tinh thần lực xa hết mức có thể, dò xét xem xung quanh có sâu linh tinh hay không, lại không nghĩ lại nhìn thấy được gì đó.

“Klos!”

Klosters ngay lập tức xuất hiện bên cạnh cô, duỗi tay ra, cả người cô đã ở trong vòng tay của cậu.

Nguyên Đồng vỗ vỗ cánh tay đang vây lấy cô, cũng không trách cậu làm ra phản ứng lớn, trên thực tế phản ứng của cô cũng lớn, cô chỉ vào một chỗ bên bờ sông, “Ở đó có gì đó.”

Bốn anh em Seth vừa nghe, lập tức hưng phấn lên, mỗi lần Nguyên Đồng nói có cái gì, đều đem đến cho bọn họ những chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như Sinh mệnh thụ, cho nên bốn anh em rất thích những lời như thế này của cô, lập tức chạy tới xem xét.

“Các anh cẩn thận…”

“Yên tâm yên tâm, chúng ta sẽ…má ơi, cứu mạng a!”

Wes rống lên một tiếng kinh thiên động địa, lập tức nhảy lên, nhảy thật cao, lập tức nhảy vào lòng một người anh của anh ta, theo bản năng đối phương cũng ôm lấy hắn, vì thế liền thành ôm công chúa.

“Là điệt xà.”

Seth và Sass giơ súng năng lượng, bắn về phía cái đầu lớn ló ra từ dưới lớp bèo mấy phát, bọt nước bắn lên cao, chỉ thấy một quái vật thật lớn phóng từ trong nước lên, dưới ánh sáng ban ngày, nó lớn đến mức khó tin, cả người là một màu xanh biếc, không biết dài đến mức nào, bởi vì chỉ có một phần thân thể nó rời khỏi mặt nước, mở cái miệng to phóng về phía mọi người.

Hai anh em Seth, Sass vừa bắn nó vừa lùi lại, đầu nó bị mấy phát súng bắn cho đầu rơi máu chảy, cuồng tính quá mức, thân thể cũng rời khỏi mặt nước, vừa to vừa dài, nhanh chóng lướt qua lớp bèo, vẫn chưa nhìn thấy được đuôi nó, quả thực giống như quái thú trong thần thoại.

Clefs và đám người Tasym nhanh chóng chạy tới tiếp ứng cho hai anh em, làn đạn dày đặc bắn vào thân thể con rắn, thân thể nó giãy dụa, đánh trúng một người, người nọ bị đánh bay đến giữa không trung, nặng nề rơi xuống bên người Nguyên Đồng, sắc mặt Nguyên Đồng trắng bệch.

Bị mọi người vây công, con điệt xà kia mới từ từ chết, thân mình dài hơn trăm mét nằm bên bờ, thỉnh thoảng còn giãy giãy vài cái, hơi thở mãnh thú phà vào mặt mọi người, không nói Nguyên Đồng, ngay cả bọn người Clefs cũng tấm tắc bảo kỳ lạ.

“Lần đầu tiên nhìn thấy điệt xà to như thế.” Sass lôi kéo mấy người không sợ rắn lại, vây quanh con điệt xà kia, nói, “Nghe nói loại dị thú này thiên tính giảo hoạt, có thói quen ẩn núp, có thể ẩn nấp không nhúc nhích đến một năm, nếu bị nó để mắt tới, chỉ có đường chết. Cũng không biết nó ở trong nước rình chúng ta đã bao lâu.” Nói xong, hắn cười với Nguyên Đồng đang đứng xa xa.

Những người khác hiểu được ý tứ của hắn, nếu không có Nguyên Đồng nhắc nhở, bọn họ phỏng chừng sẽ ăn khổ vì con điệt xà đang ẩn nấp ở đây, có lẽ còn có thể vì nó đột kích mà thương vong thảm trọng.

Điệt xà có khá nhiều thứ hữu dụng, sau khi giết nó, liền mổ bụng nó tại chỗ, lấy ra từ bụng nó thứ gì đó, đào ra một viên bảo thạch xanh biếc lớn bằng nắm tay, dưới ánh sáng sáng ngời, tỏa sáng lấp lánh, đây là thứ đáng giá nhất từ điệt xà.

“Xà tinh thật đẹp.” Seth nhìn nhìn, vứt nó cho Klosters, “Điệt xà là do Đồng Đồng phát hiện, xà tinh tốt nhất là cho cô nhóc.”

Klosters dùng nước rửa sạch, đưa nó cho Nguyên Đồng.

Nguyên Đồng ngồi xa xa, ngửi được mùi máu tươi trong không khí, nhịn không được che mũi lại, không có hứng thú nào với viên xà tinh kia. Chỉ cần nghĩ vật này lấy ra từ người quái thú đáng sợ như vậy, chẳng khơi dậy được hứng thú nào luôn.

Wes ngồi bên cạnh cô, cả người mệt mỏi, cũng không có hứng với viên xà tinh kia.

Nguyên Đồng quay đầu nhìn hắn, hỏi: “Anh sao thế?”

“Tôi không thích rắn.” Wes ủ rũ cúi đầu nói, “Có lần suýt bị rắn giết chết nên có bóng ma tâm lý với rắn.”

Nguyên Đồng vừa nghe, liền hiểu được vì sao lúc phát hiện điệt xà, Wes lại có phản ứng kịch liệt như vậy, hóa ra là có nguyên nhân này. Cảm thấy nếu là bản thân mình, với quái vật hung tàn to lớn như vậy cũng sẽ bị ám ảnh, có chút đồng tình với hắn, an ủi nói: “Không có việc gì, anh lợi hại như vậy, cho dù có gặp phải rắn, cũng có thể nhạy trốn nhanh chóng.”

Ai ngờ Wes nhìn cô một cái, không chỉ không được an ủi, ngược lại nhìn cô với vẻ mặt bi phẫn.

Nguyên Đồng mờ mịt nhìn hắn.

Sau đó chợt nghe thấy thanh âm của Seth vang đến từ xa,“Điệt xà này dùng làm cơm cho Wes, nhất định phải chữa khỏi tật xấu sợ rắn của nó!”

“Ăn một lần không hết, thì cứ từ từ ăn đến hết thì thôi.” Sass đồng ý nói, bộ dạng anh lớn quan tâm em nhỏ.

Wes sắc mặt tái xanh.

Nguyên Đồng nhất thời có chút hiểu được, vẻ mặt nhìn hắn cũng có chút đồng tình.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện