“Chờ chút đã.” Thịnh Chiêu không hiểu gì cả, phải ngắt lời hắn, “Yêu quái mà còn phân ra đồng loại với không đồng loại nữa à?”
Không rõ vì sao mà khi nói tới chuyện này, Hình Ứng Chúc có vẻ kiên nhẫn hơn mọi ngày nhiều.
Bị Thịnh Chiêu cắt ngang lời như vậy nhưng hắn cũng không nổi giận, còn chậm rãi giải thích thêm.
“Yêu quái chim muông mà cậu nhìn thấy, bọn họ đều là tu luyện từ thú hóa thành hình người, sau đó tìm cơ hội phá vỡ phàm cốt để thành tiên.” Hình Ứng Chúc trả lời bình thản.
“Còn yêu thú thì không, bọn chúng sinh ra đã là yêu thú, trong máu đã chảy sẵn sức mạnh, chẳng cần phải tu luyện để có linh trí, cũng chẳng cần tốn sức hóa thành người.”
“Tôi hiểu rồi.” Thịnh Chiêu nói: “Loại thứ nhất là kiểu phải tự thân cố gắng để vượt qua các cấp bậc, còn loại thứ hai sinh ra đã ở tầng lớp cao hơn —— chỉ là trong nhận thức của bọn chúng, ‘loài người’ không phải tầng lớp cao nhất mà thôi.”
“Chính xác.” Hình Ứng Chúc nói.
Hình Ứng Chúc phát hiện ra rằng, Thịnh Chiêu luôn giương cao khẩu hiệu “tôi là người theo chủ nghĩa duy vật” nhưng đến khi bảo ném khẩu hiệu đi là cậu cũng ném bay luôn.
Hắn không biết nên nhận xét Thịnh Chiêu là có năng lực tiếp nhận tốt hay là nên nói cậu vô tri nữa.
Những chuyện huyền học này chỉ cần nói qua là cậu liền hiểu, việc tiếp nhận cũng diễn ra logic, như thể cậu được sinh ra để làm như vậy.
Trước đây, Hình Ứng Chúc cũng đã biết Thịnh Chiêu này có khí chất khác người, khiến cậu trời sinh đã thu hút ma quỷ và những thứ tương tự.
Bởi thế nên mọi người trong khu chung cư đều chấp nhận cậu ở mức độ khá tốt.
—— Có lẽ đã tới lúc nên tìm xem nguyên nhân là gì, Hình Ứng Chúc nghĩ.
Mấy ngày qua, hắn cứ nhớ tới Thịnh Chiêu là lại phải suy nghĩ, không tránh được nghĩ nhiều, rốt cuộc cậu có liên quan gì tới cơ duyên của hắn hay không.
Nếu đúng là vậy… Hình Ứng Chúc nghĩ, nếu vậy, trước khi hắn tìm lại được món đồ của mình, không ai được phép cướp Thịnh Chiêu đi.
“Tiếc thật.” Thịnh Chiêu thở dài, nói: “Lúc đó đáng ra tôi nên gửi tin đi, ít ra có thể giúp vợ con Trương Khai Thắng thu hẹp phạm vi tìm kiếm lại.”
“Nói cũng vô dụng.” Hình Ứng Chúc cứ như một mỹ nhân máu lạnh lòng rắn như sắt đã, không chút thương tiếc hắt một xô nước lạnh vào mặt cậu.
“Cho dù bọn họ đi cũng không tìm được Trương Khai Thắng.”
“Chắc gì.” Thịnh Chiêu cố gắng tranh luận.
“Ông chủ, có thể anh không biết nhưng bây có cái gọi là hệ thống Thiên Nhãn* —— ” (*sản phẩm giám sát video thời gian thực do công ty China Telecom Phúc Kiến sản xuất.)
“Bởi vì anh ta đã chết rồi.” Hình Ứng Chúc nói.
Giọng Hình Ứng Chúc đều đều, giống như chỉ đang thuật là một sự thật hiển nhiên.
Thịnh Chiêu: “…”
Thịnh Chiêu há hốc miệng, như thể một con robot bị ai đó nhấn nút tắt tiếng, không phát ra một âm thanh gì.
Cậu chỉ cảm thấy sau lưng mình có một cơn ớn lạnh, toàn thân run rẩy dữ dội, trong một thoáng có cảm giác như khắp mọi nơi xung quanh đều là ánh mắt đang nhìn mình, đầy những người đang ẩn mình trong bóng tối.
Khi cậu lên tiếng lần nữa, giọng đã hơi run run.
“Ông chủ ——” Thịnh Chiêu lê bước đi sát lại bên hắn, lẩy bẩy.
“Anh đừng dọa tôi, gan tôi nhỏ lắm.”
Hình Ứng Chúc liếc cậu một cái, chắc là sợ bây giờ dọa nữa thì Thịnh Chiêu sẽ lăn ra bất tỉnh, làm chậm trễ hành trình, vậy là hắn mở lòng từ bi, sửa lại.
“Chết lâm sàng thôi.” Hình Ứng Chúc nói: “Tất nhiên là cũng chỉ còn cách cái chết sinh học một hơi thở.”
Thịnh Chiêu chợt thở hắt ra một cái nhẹ nhõm.
Đối với cậu mà nói, “người vẫn còn dư lại một hơi để sống” và “người này đã chết” là hai việc khác nhau một trời một vực.
Nếu là vế đầu thì cậu còn có thể lừa gạt mình rằng đấy chỉ là ma thuật huyền học thôi, còn vế sau thì hẳn là một chuyện kinh khủng.
Đây là khác biệt về bản chất.
Thật ra trong lòng Thịnh Chiêu vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi.
Ví dụ như về lai lịch của con rồng kia, hay là Trương Khai Thắng còn cứu được không, vân vân.
Nhưng sau trải nghiệm vừa rồi, cậu không dám nói chuyện với Hình Ứng Chúc nữa.
Không phải vì cậu sợ Hình Ứng Chúc sẽ chế nhạo mình mà cậu sợ hắn sẽ kể chuyện gì đó dọa ma làm cậu sợ mất vía.
Trong rừng núi hoang vắng tối tăm, xòe bàn tay chẳng nhìn được thấy ngón, nhỡ đâu cậu lăn ra bất tỉnh ở đây thật thì có đến 800% là Hình Ứng Chúc sẽ không hạ mình để xách cậu đi.
Trong trường hợp Hình Ứng Chúc hết kiên nhẫn, bỏ cậu lại rồi đi mất —— Thịnh Chiêu chỉ vừa mới nghĩ thôi đã thấy hoảng.
Cậu vô thức xoa tay, ngậm miệng lại đi theo sau Hình Ứng Chúc, như được bật chế độ đi theo tự động.
Cậu đã âm thầm hạ quyết tâm, rằng cho dù có muốn hỏi gì đi nữa cũng phải nhịn.
Tới khi nào về đến chung cư rồi, chờ tới sáng hôm sau hẵng ôm chăn qua nhà Hình Ứng Chúc hỏi gì thì hỏi.
Tuy Hình Ứng Chúc cũng thấy lạ vì Thịnh Chiêu đột nhiên lại biến thành cái miệng hũ nút, nhưng dù gì bên tai hắn cũng đã có được sự thanh tịnh, hắn chỉ liếc cậu một cái, khích lệ sự thức thời của cậu.
Thịnh Chiêu bị cái nhìn của hắn làm cho bối rối.
Trong lòng thầm nghĩ, Hình Ứng Chúc có ý gì vậy, đang đắc ý rằng hắn là người uyên bác đấy à?
Nghĩ một lúc, Thịnh Chiêu lại thấy cũng có thể lắm.
Dựa vào hai từ ngữ chuyên ngành mà hắn vừa mới dùng, không có vẻ gì là thứ có thể phát ra từ miệng yêu quái ngàn năm tuổi được.
Cậu càng nghĩ càng thấy có lý, không hề phát hiện ra rằng điểm nhìn của bản thân về Hình Ứng Chúc đã đi lạc sang một sự hiểu lầm —— hình như cậu đã coi Hình Ứng Chúc như một món cổ vật không được nhìn thấy thế giới suốt mấy ngàn năm, quên béng luôn rằng mới ba ngày trước thôi, người này vẫn còn đang nằm ườn ở nhà hút trà sữa thạch dừa đậu đỏ và xem bản tin lúc sáu giờ.
Thịnh Chiêu quan sát vẻ mặt Hình Ứng Chúc một chút, thử đoán tâm tư của hắn, dò xét khen một câu.
“Ông chủ… thông thạo lịch sử từ cổ chí kim, từ Trung Quốc sang tây phương nhỉ?” Thịnh Chiêu nói.
Hình Ứng Chúc: “???”
Dù hắn không biết sao tự nhiên Thịnh Chiêu lại khen mình, nhưng ở một mặt nào đó thì yêu quái và loài người cũng không khác nhau nhiều lắm.
Tất nhiên hắn cũng vui vì được nghe lời có cánh, nên nghĩ một lát, hắn cũng không keo kiệt, tặng lại cho Thịnh Chiêu ánh mắt khen ngợi.
Hồn vía Thịnh Chiêu cũng muốn run bắn lên.
Từ thời cha sinh mẹ đẻ tới giờ, đây là lần đầu tiên cậu đoán đúng ý Hình Ứng Chúc, không khỏi cảm thấy được khích lệ, càng cố gắng hơn.
“Quả thật là học thức uyên bác, kiến thức vô biên!” Thịnh Chiêu lại khen.
Hình Ứng Chúc: “…”
Cậu khen một cách nhiệt tình và chân thành,