HƯỚNG ĐÔNG LƯU - CHƯƠNG 10
Tác giả: Giang Nhất Thủy
Edit: Alex
_____________
Mùi đinh hương quen thuộc trên người vị đại nhân kia, cả ánh mắt dường như từng thân thiết, cùng với ngữ điệu nhỏ nhẹ đã làm bạn bên mình suốt bao năm khiến Chung Ly Sóc bất chợt nhớ đến người mà nàng vẫn hằng tâm niệm.
Nàng đã gặp được Hoàng hậu.
Trong nháy mắt nhận ra điều đó, trong lòng Chung Ly Sóc dâng lên vạn phần vui sướng, rồi niềm vui ấy lại hóa thành nỗi tiếc nuối vô hạn chỉ trong thoáng chốc.
Nàng đã gặp lại Hoàng hậu một lần nữa, tiếc rằng không thể nhận ra người ấy ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Cải trang thành thị vệ thuộc Kim Bào Vệ, đoán chắc cũng là chuyện mà người kia có thể làm.
Phản ứng của thân thể nhanh nhạy hơn đầu óc, chờ đến khi nhận ra thì Chung Ly Sóc đã chạy về phía mình và Hoàng hậu vừa tách ra ban nãy.
“Tố, muội lại đi đâu đó?”
Đi đâu? Đương nhiên là đi tim Hoàng hậu của nàng rồi.
Nàng xuyên qua biển lửa, có được cuộc sống mới trong cái chết.
Nàng từ Lan Châu xa xôi bôn ba đến đây, há có phải chỉ để gặp lại Hoàng hậu một lần?
“Ta chờ nàng trở về.” Đây là câu Chung Ly Sóc đã nói, hơn nữa không hề nuốt lời.
Thiếu niên áo đỏ thoăn thoắt giữa Ngư Long Các.
Bóng dáng xông xáo ấy thoạt trông hệt một chú chim yến uyển chuyển chao liệng.
Bị hành động bất ngờ của muội muội làm cho sững sờ, Nhạc Chính Dĩnh đưa mắt nhìn chung quanh, rồi vội cất bước đuổi theo Nhạc Chính Tố mà chẳng màng điều gì khác.
“Tố, Tố…” Nhạc Chính Dĩnh bước nhanh theo Chung Ly Sóc, thấp giọng gọi tên muội muội.
Chung Ly Sóc như không hề nghe thấy, chỉ một mạch lao về phía trước.
Cũng như khoảnh khắc bị ánh lửa bao quanh đến nghẹt thở trong trận hỏa hoạn kia, nàng vươn tay về phía quá khứ mà mình chỉ có thể hồi tưởng lại.
“’Thiên tử thủ biên giới, quân vương thủ xã tắc.’ Câu này là Tử Đồng nói với ta.
Nàng lên phương Bắc, cô sẽ trấn thủ Hoàng Thành, bảo đảm hậu phương bình yên vô sự.”
“Thần nhất định không phụ kỳ vọng của bệ hạ.”
…
“Nàng cảm thấy ta sẽ là một quân vương tốt ư?”
“Chỉ cần điện hạ cố gắng.
Bằng trái tim thương cảm vạn dân của điện hạ, nhất định sẽ trở thành minh quân thiên cổ.”
…
“Anh đào ở Đông Cung nở rộ thật đẹp.
Ta nghĩ với thời tiết này thì cảnh sắc bên ngoài hoàng thành hẳn sẽ càng mỹ lệ.
Nếu Đại Tướng quân gả cho ta thì đời này cũng chỉ có thể ngắm mỗi một gốc anh đào này.
Tướng quân, dẫu vậy, cũng nguyện ý gả cho ta sao?”
“Thái tử điện hạ lo xa rồi.
Trong mắt ta, điện hạ xứng đáng là phu quân.”
…
Từng cảnh tượng lần lượt vụt qua trí óc, hình ảnh cuối cùng đọng lại chính là khi hai người gặp nhau lần đầu tiên tại miếu đổ nát ở Vân Châu.
Kiến Lộc công tử quần áo lam lũ bưng một chén thuốc bằng sứ màu đen, đưa lưng về phía căn miếu nằm đầy binh lính bị thương và dân chạy nạn, nhìn lên Tướng quân trẻ tuổi cưỡi ngựa đen, mặc giáp bạc trước mắt, hỏi:
“Các hạ người phương nào?”
Tướng quân vừa nhìn đến nàng đã nhanh nhẹn tung người xuống ngựa, nửa cúi người trước nàng hành lễ: “Thần Huyên Cảnh Thần, tham kiến Thái tử điện hạ.”
Thái tử cúi đầu.
Tướng quân ngẩng mặt.
Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Chung Ly Sóc cảm giác như nhìn đến ánh sáng duy nhất có thể khiến mình theo đuổi trong đời này, ngoài xích bát.
Chung Ly Sóc chạy đến bên lan can ban nãy, vội vàng, hốt hoảng ngó quanh, mắt lóe lên tia sáng ước ao.
Tử Đồng…
Tử Đồng…
Ánh mắt nàng tìm kiếm khắp nơi, nhưng lại không hề thấy được dấu vết của người kia.
Lúc này, Nhạc Chính Dĩnh cũng chạy đến.
Thấy bộ dáng hoang mang dáo dác của muội muội, Nhạc Chính Dĩnh vội túm lấy cánh tay: “Tố, muội đang tìm gì? Tìm vị đại nhân ban nãy sao?”
Chung Ly Sóc hốt hoảng gật đầu, hoàn toàn chưa thể định thần.
Nhạc Chính Dĩnh nhớ đến thân thể từ khi còn trong bụng mẹ đã không được tốt của muội muội, lòng thầm lo lắng, bèn kéo lấy Chung Ly Sóc, ôn tồn khuyên nhủ: “Tỷ tỷ về sẽ giúp muội hỏi thăm vị đại nhân kia, A Tố đừng gấp.
Nói cho tỷ tỷ, thân thể muội có chỗ nào khó chịu hay không?”
Từ trong thư của cha mẹ, Nhạc Chính Dĩnh loáng thoáng biết được trạng thái của Nhạc Chính Tố mỗi khi phát bệnh.
Nhạc Chính Tố mấy năm trước còn nằm liệt trên giường sẽ bất ngờ bật dậy, chạy ra bên ngoài.
Nhạc Chính Dĩnh lúc này thật sự bất an, không biết muội muội đây có phải là phát bệnh hay không, lo lắng vạn phần.
Các y công đều nói Nhạc Chính Tố cần phải tĩnh dưỡng, không thể suy tư quá nhiều.
Vừa rồi không phải vì muốn đáp lễ người ta nên mới lo lắng đó chứ? Đúng rồi, đúng rồi.
Tố trước giờ chưa từng tiếp xúc với ai, đột nhiên gặp phải một người tốt, trong lòng nhất định đã canh cánh chuyện báo đáp người ta sao cho đàng hoàng.
Suy cho cùng thì mẫu thân cũng đã nói Tố rất đơn thuần, thiện lương, có một tấm lòng son đỏ, nhiệt tình.
Nghĩ vậy, Nhạc Chính Dĩnh lại không nhịn được mà khuyên nhủ thêm vài câu, ôm muội muội nói: “Được rồi, Tố.
Đừng nghĩ, đừng nghĩ nữa.”
Thân thể bị ôm chặt kéo sự chú ý của Chung Ly Sóc quay trở lại.
Nàng vừa nâng mắt đã thấy ngay trưởng tỷ đang ôm mình với vẻ ngập tràn lo lắng.
Một nỗi áy náy bất chợt trào dâng trong lòng.
Trước giờ nàng vẫn luôn hành động khá tùy tính, không ngờ lại khiến người khác nhọc lòng.
Chung Ly Sóc cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Tố không sao.
Tố sai rồi, để trưởng tỷ phải lo lắng cho ta.” Lòng lại không nhịn được mà thở dài, thu hồi tâm tư muốn gặp lại người kia.
Chung Ly Sóc vui vẻ nghĩ dù sao đêm nay cũng đã nói được mấy câu với Hoàng hậu.
Thấy muội muội cuối cùng cũng hoàn hồn, Nhạc Chính Dĩnh mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa định cất lời nói tiếp gì đó thì một tiếng chuông bất chợt vang lên, nhạc tấu lặng đi, thay vào đó là một giọng điềm đạm truyền vào tai.
“Tối nay là ngày cả nhà đoàn viên.
Chư vị nhận lời mời đến đây, trẫm rất vui vẻ.
Lúc nãy đi một vòng Ngư Long Các, nhìn thấy rất nhiều thanh niên tuấn kiệt của Đại Khánh, lại càng vui sướng bội phần.” Nữ hoàng đã trở lại vị trí ngồi ngay ngắn trên vương tọa tối cao, dùng một đôi mắt ôn hòa nhìn thần tử của mình, dịu giọng nói: “Vũ nhạc tối nay cũng vô cùng đẹp mắt.
Bình An, muội làm tốt lắm.”
Bình An Trưởng Công chúa chính là Viện trưởng của Xu Mật Viện, dẫn dắt một đám quan lại trong viện phụ trách thảo ra những chính sách cho bệ hạ.
Nhưng đồng thời, Trưởng Công chúa còn kiêm thêm mấy chức, tỷ như đại yến cung đình lần này là do một tay Trưởng Công chúa và Lễ bộ sắp xếp.
Đây vốn dĩ là chức trách của Hoàng hậu hoặc Hoàng phu, nhưng xét thấy Hậu vị đến nay vẫn trống không nên đành giao cho Trưởng Công chúa.
Bình An Trưởng Công chúa nghe vậy bèn khom người thi lễ, đáp: “Bệ hạ quá khen rồi.”
Tầm mắt mọi người đều tập trung vào vị trí bắt mắt nhất tại lầu ba Ngư Long Các, Chung Ly Sóc cũng không ngoại lệ.
Nàng vùng khỏi trưởng tỷ, nhoài người trên lan can, nhìn nữ tử xuất hiện tại tôn vị phía chéo bên trên, mắt lộ vẻ mừng rỡ.
Người đó là Hoàng hậu của nàng, Tử Đồng của nàng.
Khác với tất cả