Một đôi tay thò ra từ trong sông, nhẹ nhàng bám lấy cạnh của bè gỗ.
Thoạt nhìn có vẻ đôi tay kia bám không chặt nhưng Liêu Thải Thần lại biết dù bọn họ có làm thế nào cũng không ném được đôi tay này đi.
Đây là kẻ cố chấp nhất hắn gặp được đời này.
Tang hiển nhiên cũng biết điểm này cho nên từ đầu tới đuôi nàng đều không hề thúc giục Bảo Điền chèo thuyền.
Nàng nửa ngồi xổm, đốt ngón tay nhẹ gõ bè gỗ và cười thầm nói, “Vị huynh đài này nếu đã tới sao không lộ mặt mà giấu dưới bè làm gì.
Ta còn tưởng có một con chó rơi xuống nước cơ đấy.”
Nghe nàng nói một câu vô lễ như thế Liêu Thải Thần vội lẩm bẩm, cả người dịch tới phía sau Triệu Tử Mại rồi chỉ dám thò đầu qua vai hắn mà nhìn về phía Khâu Nhiên.
Bàn tay thiếu ngón của Khâu Nhiên bị ánh trăng chiếu vào càng thêm rõ ràng, miệng vết thương không hề có chút máu tươi nào mà chỉ có vài miếng thịt ngâm nước đến trắng bệch.
Liêu Thải Thần thấy vậy thì ngực nổi lên nước chua.
“Nàng ta là ai mà đến ác quỷ cũng không sợ vậy?” Hắn nhẹ giọng hỏi Triệu Tử Mại, vừa hỏi còn vừa hít hít mũi vài cái vì bị đông lạnh.
Triệu Tử Mại cười lạnh, “Người ác, quỷ cũng sợ người ác.
Ngươi đã nghe câu này bao giờ chưa?”
Liêu Thải Thần run lập cập rụt người phía sau Triệu Tử Mại bởi vì hắn nhìn thấy Khâu Nhiên đã thò nửa người lên khỏi mặt nước.
Khuôn mặt bị ngâm nước của hắn thực đáng sợ, giống dạ xoa trong hí khúc.
“Ta tới tìm nương tử nhà mình, chuyện vợ chồng ta các ngươi đừng nhúng tay.”
Thoạt nhìn Khâu Nhiên cũng không bị Tang chọc giận, mặt hắn vẫn là nụ cười quen thuộc kia nhưng giọng điệu lại lộ ra lạnh lẽo nồng đậm.
Lúc nói những lời này hắn nhìn về phía Liêu Thải Thần khiến tên kia run lên, thiếu chút nữa đã ngã ngồi trên bè gỗ.
“Vợ chồng ư?” Tang không nhịn được bật cười, “Ngươi là chồng ai? Mà ai mới là vợ ngươi? Tống Dao, Liêu Thải Thần hay nữ nhân đã chết còn bị ngươi dùng quá tiên kiều để giám thị?”
“Ngươi tự xưng là thâm tình nhưng kỳ thật chỉ lấy thâm tình làm cái cớ để che giấu thấp kém và tự ti trong nội tâm của ngươi.
Khâu Nhiên, rốt cuộc ngươi sợ cái gì? Chẳng lẽ ngươi không thể làm chuyện phòng the nên mới luôn đề phòng vợ mình như thế hả?”
Triệu Tử Mại đỡ trán, hắn cảm thấy những lời này có thể phá nát trái tim bất kỳ kẻ nào, là ai thì cũng không thể chịu nổi nhục nhã ấy.
Hắn nhìn Tang lại phát hiện trong mắt nó có ý cười giảo hoạt lướt qua.
À hắn hiểu rồi, Tang cố ý, nó cố ý chọc giận Khâu Nhiên giống như một con mèo đang đùa giỡn con mồi trong tay mình.
Khâu Nhiên bò lên, cả người lộ dưới ánh trăng.
Quần áo của hắn đã sớm hư hao cả rồi, những mảnh vải vụn treo trên người hắn chỉ như một lá cờ gọi hồn rách nát.
Trên người hắn là từng tầng vết thương do cá gặm, bị nước sông ngâm đến sưng phồng thành một đám sẹo.
“A.”
Nhìn thấy bộ dáng này của Khâu Nhiên thế là Liêu Thải Thần thét lên và lập tức lại rúc ra phía sau Triệu Tử Mại, hận không thể rúc cả người vào bè gỗ Triệu Tử Mại bị tiếng hét của hắn dọa nhảy dựng, vừa định trách cứ hắn đừng có thi thoảng lại hét lên như thế thì bỗng chính bản thân lại rùng mình, ngơ ngẩn bất động, ánh mắt nhìn thẳng vào hai chân Khâu Nhiên.
Xương cốt cả người Khâu Nhiên lộ ra màu xanh xám yếu ớt nhưng chỉ có hai mảnh xương bánh chè là thoạt nhìn vô cùng cứng cỏi, giống như hai khối đá cuội bóng loáng.
“Đại thần tiên.” Triệu Tử Mại nhẹ gọi một tiếng, đầu nghiêng về phía Khâu Nhiên mà tìm tòi hai chân hắn, “Ngài nhìn hai mảnh xương kia đi.”
Tang quay đầu, trong mắt nó không còn trêu chọc nữa, thay vào đó là một tia cảnh giác khó mà phát hiện.
Biểu tình này bị Triệu Tử Mại nhạy bén nắm giữ được.
“Xương cốt.” Nó mấp máy môi, khóe miệng mang theo căng thẳng nói, “Ta đúng là vẫn nghi ngờ chuyện này.
Dù chấp niệm của ngươi có lớn thì cũng chỉ là một lão quỷ, sao có thể bò ra khỏi quan tài hoành hành khắp nơi như vậy? Hóa ra bởi vì hai mảnh xương này.”
Vừa dứt lời Khâu Nhiên đã kéo bước chân đi đến bên người nó, vạt áo nhỏ nước lên