Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Sư tôn, ngọn lửa cuối cùng trên thế gian


trước sau

(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)

Mặc Nhiên không nói gì, lâu sau, cười tươi sáng.

"Hay cho câu một tạ chỉ ở một chủ. Hay cho một giai thoại."

Hắn thong thả ung dung buông đôi chân tái nhợt, bước trên sàn đá lạnh băng, mu bàn chân ẩn ẩn nổi gân xanh, ngừng trước mặt Tống Thu Đồng.

Sau đó Mặc Nhiên nâng một chân lên, dùng mũi chân, nâng cằm Tống Thu Đồng, khiến ả ta ngửa đầu nhìn mình.

"Những lời này, ngươi giữ trong lòng, nghẹn rất lâu rồi nhỉ?"

Hắn nhìn gương mặt kinh hoảng thất thố của ả, tủm tỉm cười: "Tống Hoàng Hậu, đã có rất nhiều chuyện trôi qua, ta còn chưa nói rõ ràng với ngươi, nếu hôm nay ngươi đã mang lòng thành nói chuyện với ta, chúng ta không bằng thẳng thắn tới cùng đi, tới, ta tâm sự với ngươi."

"Bắt đầu từ chuyện gần đây nhất đi. Ngày tới Đạp Tuyết Cung, ta rõ ràng đã nhốt Sở Vãn Ninh trong tẩm cung, ngươi nói ta nghe xem, làm sao y xuất hiện ở núi Côn Luân được? Là ai mở cửa cho y, để y tới tìm ta?"

Cơ thể Tống Thu Đồng bỗng nhiên run lên, nói: "Ta không biết!"

Ả biện giải quá vội vàng, thậm chí quên nói thiếp thân, mà dùng "Ta".

Mặc Nhiên cười, hắn nói: "Được, chuyện này ngươi không biết, vậy ta hỏi ngươi chuyện tiếp theo. Năm ấy ta sắc phong ngươi làm hậu, để ngươi ở Tử Sinh Đỉnh với ta, sau đó ta lại có việc phải tới Âm Sơn, lúc đi, vì Sở Vãn Ninh không nghe lời, vẫn còn bị ta giam trong thủy lao đã tỉnh lại..."

Hắn nhắc tới chuyện này, sắc mặt Tống Thu Đồng không thể chịu nổi mà tái nhợt, môi cũng hơi run lên.

"Ngươi mượn cớ tra xét nhà giam, tới thăm y. Lại bị y xem thường..."

"Đúng, đúng." Tống Thu Đồng vội vàng nói, "Nhưng mà bệ hạ... A Nhiên, chuyện này năm đó ta đã nói với chàng, Sở Tông sư y muốn ta cút khỏi thiên lao, còn buông lời vũ nhục, y chẳng những mắng ta, còn quở trách cả bệ hạ nữa, lúc ấy ta cũng chỉ là giận quá... Ta..."

"Bổn tọa biết." Mặc Nhiên cười khẽ, "Lúc ấy ngươi cũng chỉ là giận quá, nhưng Sở Vãn Ninh chính là người mang trọng tội, chưa được bổn tọa cho phép, thì không thể trách phạt thêm nữa. Nên ngươi chỉ phạt nhẹ, sai người rút mười móng tay của y, còn ở mỗi đầu ngón tay y, đều đóng thêm đinh."

Tống Thu Đồng mở to mắt kinh hoàng, cãi lại: "Bệ hạ khi ấy ngài trở về, còn khen ta làm tốt!"

Mặc Nhiên mỉm cười: "Ồ... Thế à?"

"Ngài... Ngài nói kẻ có lời không sạch sẽ, thì nên đối đãi như vậy, khi đó ngài còn nói với thiếp thân, nói phạt còn nhẹ, nếu lần tới y lại nói năng lỗ mãng, thì cứ... Cứ chặt luôn mười ngón tay của y đi..." Ả càng nói giọng càng nhỏ, cuối cùng nhìn Mặc Nhiên cười tới kinh người, suy sụp mềm nhũn ngã xuống đất, trong mắt ngậm nước, "A Nhiên..."

Mặc Nhiên khe khẽ thở dài, hắn cười nói: "Thu Đồng, đã qua nhiều ngày lắm rồi, năm đó bổn tọa nói gì, không nói gì, cũng quên cả rồi."

"..." Nữ nhân rõ ràng vừa đoán được tâm tư Mặc Nhiên, nhưng nghe những lời này, thân mình vẫn run lên lẩy bẩy.

"Mấy hôm nay bổn tọa luôn mơ, mơ thấy ngày đó, bổn tọa từ Âm Sơn về, vào thủy lao, thấy đôi tay y thối rữa, toàn là máu bẩn..." Mặc Nhiên chậm rì rì nói, cuối cùng, thanh âm bỗng vặn chặt, trong mắt lóe hàn quang, "Bổn tọa, cũng không vui."

Tống Thu Đồng vô thố nói: "Bệ hạ, bệ hạ... Không, A Nhiên... Chàng nghe ta nói... Chàng bình tĩnh chút nghe ta nói..."

"Bổn tọa không hề vui."

Mặc Nhiên như không nghe được gì, mặt vô biểu tình cúi thấp xuống, lãnh đạm nhìn nữ nhân cuộn tròn trên đất.

"Ngươi dỗ ta đi, được không?"

Thần sắc như sương tuyết của hắn, kèm với nỉ non kiêu căng như vậy, cho dù Tống Thu Đồng gần quân như gần hổ nhiều năm, cũng không khỏi nổi da gà cả người, ngay cả da đầu cũng tê rần. Ả ngửi thấy hơi thở mưa rền gió dữ, nâng con ngươi nâu thẫm lên, cúi đầu khom lưng nhìn hắn, ả bò tới, nằm bên mắt cá chân Mặc Nhiên.

"Được, A Nhiên nói gì cũng được cả, A Nhiên muốn ta làm gì mới có thể vui vẻ đây? Ta nhất định sẽ làm thật tốt... Thật tốt..."

Mặc Nhiên cúi người, bóp chặt cằm ả ta, nâng mặt ả lên.

Thật giống như lần đầu tiên hắn gặp ả ở Nho Phong Môn, lộ ra hai má lúm đồng tiền ngọt ngào, kéo ống tay áo ả nói: "Tiểu sư muội, muội tên gì?... Ôi trời, muội đừng sợ, ta không làm muội bị thường đâu, muội nói chuyện với ta, được không?"

Không rét mà run.

Nhiều năm trôi qua, hắn gần như luôn dùng biểu tình y nguyên, ngữ điệu giống hệt, lại nói những lời khác.

Hắn ngọt ngào mà ôn nhu nói: "Thu Đồng, bổn tọa biết ngươi thật lòng, vì để dỗ bổn tọa vui vẻ, làm gì cũng nguyện ý cả..."

Đầu ngón tay hắn vuốt ve qua cánh môi ả.

Nơi trên cả gương mặt ả, giống với Sư Minh Tịnh nhất.

Lông mi Mặc Nhiên run lên, bất động thanh sắc nhìn hai cánh môi như đóa hoa, rốt cuộc vẫn nói: "Vậy nên ngươi, lên đường hoàng tuyền trước, chờ bổn tọa đi."

"!"

Hắn ngừng lại hỏi: "Được không?"

Nước mắt Tống Thu Đồng nháy mắt đã tràn khỏi hốc mắt, không phải vì bi thương, mà là vì sợ hãi. Ả sớm biết rằng giờ Mặc Nhiên nhắc lại chuyện ả làm nhục Sở Vãn Ninh năm đó, mình sẽ chẳng có được kết cục tốt đẹp gì, nhưng nhiều nhất ả cũng chỉ có thể nghĩ tới trượng hình, nghĩ tới biếm truất, ả dùng hết toàn bộ dũng khí của ả, cũng không thể ngờ tới Mặc Nhiên thế mà lại...

Hắn thế mà lại làm thế! Hắn thế mà lại nhẫn tâm!

Hắn... Hắn...

Tên điên.

Điên rồi... Điên rồi...

Mặc Nhiên ngửa đầu trầm thấp nở nụ cười, hắn cười tới ngày càng làm càn, ngày càng kiêu ngạo, hắn vừa cười vừa đạp tung cửa tẩm cung, cười lớn bước ra khỏi điện.

Hắn bước đi phong lưu, dẫm lên muôn vàn tính mạng, giờ đã tới lượt ả.

Điên rồi... Điên rồi!!

Mặc Vi Vũ điên rồi!

Tống Thu Đồng ngã quỵ trên sàn gạch vàng lạnh băng, trong tẩm cung còn chưa tan khí tức hoan hảo mãnh liệt, ánh lửa địa ngục đã cháy lên, ả há miệng, ngửa đầu, giãy giụa muốn bò ra nhìn ánh sáng mặt trời chiếu vào điện.

Tảng sáng, ánh mặt trời đỏ như máu.

Nhiễm đỏ đôi mắt ả.

Ả nghe thấy tiếng Mặc Nhiên quát xa xa, tùy ý như phân phó tối nay nên ăn món gì.

"Người đâu, lôi Hoàng Hậu ra ngoài."

"Bệ hạ——!" Tùy tùng cung nhân bên ngoài đều kinh hoảng thất thố phản ứng lại, "Bệ hạ, chuyện này..."

"Ném vào đỉnh lô, chiên dầu nấu sống đi."

Tống Thu Đồng bỗng nhiên không nghe được gì, cả người như chìm vào đại dương mênh mông, chẳng nghe thấy gì.

"Nấu sống, nấu sống vui vẻ, nấu sống thống khoái, ha ha... Ha ha ha..."

Hắn càng đi càng xa, chỉ có tiếng cười cùng tiếng quát như ưng, vây quanh Tử Sinh Đỉnh, mãi không tiêu tan.

Ánh nắng chậm rãi chiếu dài bóng dáng hắn, một loạt dấu chân lẻ loi trên đất, đổ xuống, hắn chậm rãi đi tới, chậm rãi tới.

Ngay từ đầu bên cạnh như có hai hư ảnh thiếu niên cừu mã, còn có một nam nhân bạch y anh tuấn đĩnh bạt.

Sau đó, hai hư ảnh kia biến mất, chỉ còn lại một bộ bạch y đi cùng hắn.

Lại sau nữa, nam nhân bạch y ấy cũng biến mất trong ánh ban mai vàng nhạt.

Mặt trời mới mọc trong trẻo thánh khiết, mang theo người cũng trong trẻo thánh khiết như vậy, chỉ để lại mình hắn ở địa ngục, trong biển máu, trầm luân trong yêu ma quỷ quái.

Chỉ còn lại mình hắn, hắn càng đi càng tịch mịch, càng đi càng lạnh lẽo.

Đến cuối cùng, hắn bỗng cảm thấy mình như đã chết, hắn chết rồi...

Càng đi càng điên cuồng.

Mặc Nhiên nhớ rõ, năm cuối cùng trước khi mình tự sát, có đôi khi nhìn vào gương đồng, hắn sẽ không hiểu nổi sao nơi đó lại chiếu lên một con quái vật.

Hắn thậm chí nhớ rõ buổi tối trước khi chết kia, hắn ngồi lì trong đình trúc ở Hồng Liên Thủy Tạ, bên cạnh chỉ có một lão nô bồi bạn.

Hắn liền hỏi lão nô kia, lười biếng mà mở miệng: "Lưu công, ông nói với bổn tọa xem, trước đây bổn tọa vốn là người thế nào?"

Không đợi đối phương trả lời, hắn nhìn bóng dáng trong hồ, tự nói phần mình.

"Khi bổn tọa còn thiếu niên, hình như chưa từng tết bím tóc, miện lưu châu thế này, càng chưa từng chạm tới, ông nói xem đúng không?"

Lưu công liền thở dài: "Bệ hạ nói không sai, bím tóc và lưu miện, đều là sau khi ngài đăng cơ, Tống nương nương làm cho ngài."

"Ồ, ngươi nói Tống Thu Đồng đấy hả." Mặc Nhiên cười

nhạo, ngửa đầu uống một ngụm lê hoa bạch, "Hóa ra ta trước kia từng nghe ả sai sử vậy à?"

Có lẽ thời gian không còn nhiều, không lo lắng tâm tư đế quân, không sợ hơi bất mãn mình đã mất cái đầu trên cổ, lão nô cúi đầu kia cũng chỉ toàn nói lời thật lòng.

Lưu công rủ mắt rũ tay áo nói: "Vâng, khi bệ hạ mới đăng cơ, Tống nương nương được ân sủng cực kỳ, có một thời gian, nương nương nói gì, bệ hạ làm theo y như vậy... Những chuyện này, bệ hạ quên cả rồi ư?"

"Quên?" Mặc Nhiên cười nói, "Không hề quên, sao mà quên được..."

Sau khi mình cưới Tống Thu Đồng, không biết ai để lộ tin, nói cho ả biết bệ hạ sở dĩ thiên sủng ả, đơn giản vì dung mạo ả có mấy phần giống với Sư Minh Tịnh đã qua đời.

Ả là người cơ trí, không ngừng tìm hiểu hành vi cử chỉ của Sư Muội, trong lúc sinh hoạt phu thê như có như không lộ ra, làm như cố nhân quay về.

Sao lại quên cho được.

Mặc Nhiên cười xót xa, bỗng tháo búi tóc và lưu miện xuống, cũng không thèm nhìn, ném vào trong hồ, dấy lên một loạt sóng, chiếu dáng người càng vặn vẹo dữ tợn.

Hắn trong cơn dữ tợn ấy, tháo bím tóc, dưới tóc đen như mực rối rung, nghiêng mặt bên hồ, tùy ý để gợn sóng chiếu lên gương mặt âm tình bất định của hắn.

"Được rồi, vứt phát quan, búi tóc cũng bỏ, lão Lưu, ông nghĩ lại giúp ta xem, còn thiếu gì nữa, bổn tọa mới có thể quay lại dáng vẻ trước khi đăng cơ?"

"Chuyện này..."

"Là cột tóc nhỉ?" Mặc Nhiên nhìn bóng mình, nói, "Đệ tử Tử Sinh Đỉnh bình thường hay dùng cột tóc màu lam nhất. Trong cung còn không?"

"Có, năm thứ nhất bệ hạ đăng cơ, khi cởi trang phục đệ tử Tử Sinh Đỉnh, từng bảo lão nô cất cho kỹ. Nếu bệ hạ muốn, lão nô đi lấy giúp ngài."

"Tốt lắm, ông đi đi, trừ dây cột tóc, mang cả những thứ khác tới nữa."

Lưu công đi rồi về, trong tay ôm một chồng y phục cũ, Mặc Nhiên ngồi dậy, ngón tay vuốt ve trên mặt vải, từng chuyện cũ dối trá, như lá khô rơi lên cõi lòng đã tan vỡ. Hắn nhất thời nổi hứng, tùy ý cầm một chiếc ngoại bào lên, muốn khoác lên người.

Nhưng mà y phục khi thiếu niên, đã quá nhỏ, cho dù hắn làm thế nào, cũng không mặc vừa người nữa.

Đột nhiên nổi giận.

"Sao lại không mặc vừa! Sao lại không thể quay về!!"

Hắn như con thú bị nhốt trong lồng sắt, thần sắc trên mặt điên cuồng, trong mắt có ánh sáng lạnh lẽo lóe lên làm người ta sợ hãi.

"Đây là y phục của bổn tọa! Đây là y phục của bổn tọa ư??!! Ông có lấy nhầm không! Nếu là y phục của bổn tọa, vì sao mặc không vừa!!! Vì sao mặc không vừa——!!"

Lão nô đã quen nhìn dáng vẻ điên cuồng của chủ nhân.

Cũng từng cảm thấy Mặc Nhiên đáng sợ như vậy, nhưng hôm nay lại vô cớ, cảm thấy người nam nhân này thật đáng thương.

Hắn đâu phải tìm y phục, rõ ràng là tìm bản thân đã đánh mất.

"Bệ hạ." Lão già thầm thở dài, "Bỏ đi, ngài đã không còn là thiếu niên khi xưa nữa rồi."

"..." Mặc Nhiên vốn đang bốc lửa giận ngút trời, nghe vậy hung tợn quay đầu lại nhìn chằm chằm gương mặt nhăn nheo của ông già kia, lại như bị nghẹn họng, không nói được gì, chỉ là đuôi mắt đỏ lên, không ngừng thở dốc, thật lâu sau mới nói, "Không thể...?"

"Không thể."

"... Không về được?"

"Không về được."

Trên mặt nam nhân ba mươi hai tuổi kia, lần đầu tiên xuất hiện một loại mờ mịt vô thố chỉ trẻ con mới có, hắn nhắm mắt lại, hầu kết nhấp nhô, cúi đầu bên cạnh lão nô vốn tưởng rằng khi hắn mở mắt ra sẽ lộ răng nanh sắc nhọn, xé nát hết thảy trước mắt.

Nhưng mà khi Mặc Nhiên mở mắt ra, hốc mắt lại có chút ươn ướt.

Có lẽ loại ươn ướt này, đã giết chết lửa lớn trong lòng hắn.

Mặc Nhiên mở miệng, giọng khàn khàn mệt mỏi: "Đúng rồi... Đúng... Không về được... Không về được nữa...."

Hắn mệt mỏi vô hạn buông y phục xuống, ngồi bên bàn đá, vùi mặt vào lòng bàn tay.

Qua thật lâu, hắn mới nói: "Vậy buộc cột tóc đi."

"... Bệ hạ... Ngài hà tất..."

"Mệnh bổn tọa đã hết, lúc chết, không muốn quá cô độc." Mặc Nhiên lúc nói những lời này, cũng không buông tay, không ai nhìn thấy biểu cảm trên mặt hắn, "Muốn thay y phục, để cảm thấy còn có cố nhân ở bên."

Lưu công thở dài nói: "Đó là giả."

"Giả cũng được."

Mặc Nhiên nói.

"Giả, còn tốt hơn không có gì."

Tóc dài thúc cao, vòng từng vòng, sau đó hắn từ đám đồ cũ kia, nhặt một cái phát khấu bạc màu lên, hắn muốn đội phát khấu khi còn thiếu niên, nhưng nhìn bóng hình trong nước, động tác trên tay hắn lại ngừng lại.

Là bên trái, hay bên phải?

Lâu rồi không dùng phát khấu này, ký ức trở nên mơ hồ như vậy, Mặc Nhiên nhắm mắt, hắn nói: "Lão Lưu, ông có biết ta năm đó, buộc thế nào không?"

"Hồi bệ hạ, lão nô sau khi ngài đăng cơ năm thứ hai, mới vào cung hầu hạ, lão nô không biết."

Mặc Nhiên nói: "Nhưng ta nghĩ không ra, ta muốn có người nhắc cho ta."

"..."

"Ông nói xem, ở đâu có người như vậy, có thể nói cho ta." Mặc Nhiên lẩm bẩm, "Ai có thể nói cho ta, ta khi xưa... Là dáng vẻ thế nào."

Lão Lưu thở dài một hơi, lại không nói ra bất cứ ai, kỳ thật trong lòng Mặc Nhiên cũng biết ông già này không có đáp án cho hắn, hắn chỉ nghi hoặc cầm phát khấu màu đen kia, lật trái, lật phải, cuối cùng đặt bên trái.

"Hình như là vậy nhỉ." Mặc Nhiên nói, "Ta đi hỏi y một chút." . truyện xuyên nhanh

Hắn liền vào sâu trong Thủy Tạ, tới cạnh hồ sen, thi hài Sở Vãn Ninh nằm đó, chỉ như ngủ mà thôi.

Mặc Nhiên ngồi trên đất, hắn nâng má, nói: "Sư tôn."

Gió đưa hương hoa, hắn nhìn cả hồ đang độ đỏ tươi đẹp, nam nhân nhắm chặt mắt kia, bỗng cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói, rồi lại không biết nói gì.

Đối với Sở Vãn Ninh, hắn tựa như có một khang tình cảm đầy ắp, nhưng tình cảm kia quá lộn xộn, trong đó có chua ngọt đắng cay rất nhiều, hắn không nếm ra được mình hận người này nhiều hơn, hay là loại tình cảm khác nhiều hơn, hắn thật sự không biết nên đối với người này thế nào.

Hắn từng nói với mình, giữ Sở Vãn Ninh lại bên cạnh, chỉ là vì phát tiết cừu hận, vì thỏa mãn tư dục, nhưng sau khi Sở Vãn Ninh chết, mình lại giữ lại thi thể không có khả năng lâm li triền miên, mồ cũng đã lập xong, lại không thể mai táng được.

Kỳ thật giữ lại thi thể lạnh băng, không cử động, cũng không nói được, có ích gì?

Hắn có lẽ cũng không tự hiểu được.

Qua quá nhiều chuyện, mấy thứ ban đầu còn sạch sẽ, đều đã bị che phủ hoàn toàn.

Khi Sở Vãn Ninh còn sống, hai người họ rất hiếm khi có những ngày tâm bình khí hòa ở bên nhau.

Giờ Sở Vãn Ninh chết rồi, giữa người sống và người chết, lại sinh ra chút ôn nhu tàn nhẫn, Mặc Nhiên thường tới thăm y, xách theo một vò lê hoa bạch, chỉ là nhìn, không nói nhiều lắm.

Giờ phút này, nghĩa quân vây núi, hắn biết tuổi thọ mình đã cạn, mà thi thể Sở Vãn Ninh, trong Tử Sinh Đỉnh cảnh còn người mất, là cố nhân duy nhất của hắn.

Mặc Nhiên bỗng rất muốn tâm sự thật nhiều với thi thể lạnh băng này, dù sao Sở Vãn Ninh chỉ còn là một thi thể, không phản kháng được, chẳng quở trách được, mặc kệ mình nói gì, y đều ngoan ngoãn nghe thôi.

Nhưng mà hắn giật giật môi, cổ họng nghẹn ngào.

Cuối cùng, cũng chỉ nói ra một câu.

"Sư tôn, người để ý ta đi."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện