Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Sư tôn, người xem có hài lòng không


trước sau

Trong nháy mắt ngắn ngủi, trong đầu Sở Vãn Ninh như có sông cuộn biển gầm, mưa sa gió giật, sấm giật đùng đùng, mây đen như mực.

Cởi ra, hay là không cởi.

Đây là chuyện muốn mạng đó.

Không cởi, hình như sẽ không đúng lắm, hắn cũng biết mình mặc nhầm xiêm y rồi, cũng không thể giả vờ lúc nãy không nghe thấy Mặc Nhiên nói gì đâu nhỉ?

Cởi...

Mặt mũi ở đâu? Y thật vất vả mới mặc xong y phục, cũng sẽ không làm trò cười trước mặt Mặc Nhiên, cởi từng lớp từng lớp ra được.

Yên lặng chứa mấy phần quỷ quyệt.

Mặc Nhiên nói: "Có điều, bộ xiêm y này ta giặt rất sạch rồi, nếu sư tôn không chê, thì... Cứ mặc vậy đi."

Sở Vãn Ninh: "Ừ."

Mặc Nhiên nhẹ nhàng thở hắt ra, hắn là người ngu ngốc xưa nay, mới vừa nói ra, cũng không ý thức được Sở Vãn Ninh đã mặc y phục lên hơn phân nửa, mình lúc này nhắc y, chẳng lẽ đang ép sư tôn tháo đai lưng cởi từng lớp ra trước mặt mình à?

Hình ảnh kia chỉ nhẹ nhàng lướt qua đã châm lửa trong lòng hắn, làm Mặc Nhiên nóng lên.

Mặt hắn càng đỏ, may là ở ngoài bôn ba mấy năm, không còn là dạng da thịt trắng mịn như khi niên thiếu, làn da màu mạch cũng không dễ nhìn ra, chỉ là hắn cảm thấy tim mình đập hơi vang, hắn có tật giật mình, sợ Sở Vãn Ninh nghe thấy. Vì thế vội cúi đầu lấy y phục của Sở Vãn Ninh, cúi đầu rầu rĩ mặc vào.

Đến khi sửa sang lại y quan ổn rồi, hai người liếc mắt nhìn nhau, lại rơi vào một cảnh khác xấu hổ hơn.

Không vừa người.

Mặc Nhiên mặc y phục Sở Vãn Ninh, rõ ràng hơi chặt, vạt áo không cài lại nổi, mở rộng, lộ ra cơ ngực màu mạch nha săn chắc, chân còn lộ ra một đoạn, nhìn như trứng chọi đá, khổ sở nói không nên lời.

Tình huống của Sở Vãn Ninh cũng chẳng khác hơn là bao, y mặc ngoại bào của Mặc Nhiên, áo báo rủ xuống, che khuất toàn bộ chân, còn rơi trên đất, một đoạn bạch y như mây khói phủ ở phía sau, nhìn qua khá đẹp, khá đoan chính, nhưng mang ý nghĩa, giờ y thấp hơn Mặc Nhiên nhiều.

Sở Vãn Ninh có hơi bị đả kích.

Y trầm mặt, nói: "Đi đây."

Ý là "Ta đi đây."

Mặc Nhiên không lý giải được, cho là y mời mình cùng đi, vì thế gật đầu, chủ động cầm lấy bồn gỗ và đồ tắm xiêm y, quấn quít đi theo sau y.

Sở Vãn Ninh: "..."

Hai người đi đến cửa phòng tắm, vén mành lên, bên ngoài không thể so với ở gần suối nước nóng, không khí trời thu mát mẻ. Sở Vãn Ninh không khỏi run lên, Mặc Nhiên thấy, hỏi y: "Lạnh sao?"

"Không lạnh."

Mặc Nhiên giờ biết y lúc nào thì mạnh miệng rồi, nên cười nói: "Ta hơi lạnh." Nói xong vung tay, trong lòng bàn tay toả ra tia sáng đỏ, một lớp kết giới xua lạnh nháy mắt phủ lên hai người. Kết giới kia thật đẹp, ánh sáng chảy xuôi, trên đỉnh có hoa văn nhỏ.

Sở Vãn Ninh ngẩng đầu nhìn, biểu tình kín như bưng: "Không tồi, có tiến bộ."

"Không bằng sư tôn."

"Không khác lắm, kết giới xua lạnh của ta, cũng chưa chắc tốt hơn đâu." Sở Vãn Ninh chăm chú nhìn một lát, nhìn đoá hoa nhàn nhạt trên kết giới, mở miệng nói, "Hoa đào thật đẹp."

"Là hải đường."

Lòng Sở Vãn Ninh hơi run lên, quay về đáy mắt, thành một gợn sóng.

Mặc Nhiên nói: "Hoa chỉ có năm cánh."

"..." Sở Vãn Ninh xuỳ cười, theo thói quen muốn át dao động trong đáy mắt mình, vì thế ra vẻ thong dong, thậm chí hơi trào phúng, "Học theo ta?"

Vậy mà ánh mắt nam nhân lại trong trẻo thuần triệt, cứ bằng phẳng như vậy nhìn y, lại gật đầu: "Học không tốt, để sư tôn chê cười rồi."

Sở Vãn Ninh có chút không biết nói gì.

Hai người sóng vai trầm mặc mà đi, đi trong chốc lát, Sở Vãn Ninh không muốn đứng bên cạnh hắn, nên bước đi hơi nhanh hơn, Mặc Nhiên đuổi theo sau, đột nhiên hỏi: "Sư tôn, tiệc tối ta không về kịp, người... Có phải giận rồi không?"

"Không có."

"Thật sao?"

"Lừa ngươi làm cái gì."

"Vậy sao người đi nhanh như thế?"

Sở Vãn Ninh đương nhiên không thể nói "Vì ngươi quá cao rồi", y trầm mặc một lát, nhìn sắc trời, nói: "Vì trời hình như sắp mưa."

Kết quả y miệng quạ đen, nói xong chưa bao lâu, bầu trời vốn âm u, thật sự rơi lộp bộp xuống mấy giọt nước, nhỏ lên chảy xuôi theo kết giới.

Mặc Nhiên cười.

Hắn cười vẫn đẹp như năm năm trước, thậm chí vì có mấy phần ý tứ thẳng thắn, lại thấy có vẻ phá lệ chói mắt.

Sở Vãn Ninh lườm hắn: "Cười ngốc cái gì?"

"Không có gì." Má lúm đồng tiền của Mặc Nhiên rất sâu, thực ngọt.

Thanh niên rất cao lớn, nhưng lông mi rủ xuống, lại thấy hắn thực ngoan, cũng không có khí chất doạ người chút nào.

Hắn thậm chí còn hơi ngượng ngùng, nói: "Chỉ là lâu rồi không được gặp sư tôn. Giờ nhìn thấy, đã rất vui vẻ."

"..."

Sở Vãn Ninh nhìn hắn, nhìn má lúm đồng tiền bên má hắn, vốn tưởng hai hồ ngọt ngào này vĩnh viễn chỉ thuộc về Sư Minh Tịnh, sau lại nhận ra không phải, hoá ra mình chỉ cần trả giá một mạng, cũng sẽ may mắn nhận được một vò.

Sở Vãn Ninh mắng hắn: "Đứa nhỏ ngốc."

Mặc Nhiên rủ mi, nhu trường đẹp đẽ, thật sự cười thành đồ ngốc.

Như hình với bóng, Mặc Nhiên vô ý dẫm phải liền luôn cẩn thận tránh vạt áo của Sở Vãn Ninh, Sở Vãn Ninh cúi đầu nhìn, sau đó nhìn hắn, vẻ mặt uy nghiêm, lại không nói lời nào.

Mặc Nhiên rất ngay thẳng: "Xiêm y này sư tôn mặc có hơi rộng."

"..." Đúng là cái hay không nói, toàn nói cái dở.

Mặc Nhiên đưa Sở Vãn Ninh về Hồng Liên Thuỷ Tạ, Sở Vãn Ninh kỳ thật hơi không quen, y quen đi một mình, rất ít khi có cơ duyên bung dù đi với người khác, cho dù là dù giấy, hay là dù kết giới.

Cho nên lúc đi được một nửa, y dừng bước, nói: "Ta tự mình đi, mở thêm một kết giới mà thôi."

Mặc Nhiên sửng sốt một chút: "Đi vậy ổn mà, sao lại..."

"Nào có đạo lý đệ tử bung dù cho sư phụ."

"Nhưng

sư tôn làm vì ta rất nhiều rồi." Mặc Nhiên trầm mặc một lát, giọng nói trầm thấp, "Năm năm qua, ta hy vọng mình có thể tốt hơn một chút, vì sư tôn cái gì cũng biết, cái gì cũng có thể tự làm. Ta nghĩ rằng biết nhiều như sư tôn thì tốt rồi, như vậy sư tôn có thể nhờ ta, ta cũng có thể báo đáp cho sư tôn. Rèn luyện lâu như vậy, vẫn thấy ngưỡng mộ như núi cao, có khả năng ân tình của sư tôn, cả đời còn không biết được hết. Cho nên..."

Hắn cúi đầu, tay bất giác siết chặt thành quyền.

Nước mưa trên đất chảy thành dòng, từng giọt nước bắn tung toé.

"Cho nên sau này, chuyện nhỏ như bung dù, cứ giao cho ta đi."

Sở Vãn Ninh không nói gì, an tĩnh nhìn hắn.

"Ta muốn bung dù vì sư tôn cả đời."

"..." Sở Vãn Ninh thấy ngực thật nóng, rõ ràng câu nói ấm lòng như vậy, y nghe xong, lại bỗng dưng cảm thấy rất muốn rơi nước mắt.

Rõ ràng trải qua nhiều khổ sở như vậy, không dễ mềm yếu tới như vậy.

Y giống như một lữ nhân đi rất lâu rồi, rốt cuộc tìm được một nơi dung thân, một nơi có thể tạm thời nằm xuống nghỉ ngơi.

Y ngã xuống, xương cốt đều muốn tan rồi.

Đời này.

Mặc Nhiên năm nay hai mươi hai tuổi, có người từng nói, người qua tuổi hai mươi, thấy thời gian không giống với hai mươi năm trước nữa, trước năm hai mươi tuổi, ba năm, năm năm, đều như có thể dài tới mức gọi là cả đời.

Nhưng sau hai mươi tuổi, sẽ bắt đầu cảm thấy thời gian trôi thật vội vàng, người đã chết không thể trở về, tất cả đều vội vàng.

Hắn nói hắn muốn dừng lại giữa sự vội vàng như vậy, vì y mà bung dù.

Sở Vãn Ninh nhận được chút ôn nhu ít ỏi, trong ngực đột nhiên lại cháy lên hảo ý, chỉ cảm thấy đau vô cùng. Y nhìn Mặc Nhiên, nhìn nam nhân kia cúi đầu. Y bỗng nhiên nói: "Mặc Nhiên, ngươi nhìn ta này."

Nam nhân liền ngẩng mặt lên.

Sở Vãn Ninh nói: "Ngươi lặp lại một lần nữa."

Mặc Nhiên nhìn y, gương mặt này đối với Sở Vãn Ninh vẫn hơi lạ, so với trong ký ức, cũng như kẻ say trong giấc mộng vớ vẩn từng có, đều không giống nhau.

Hắn ôn nhu, trầm ổn, cương nghị, có nhiệt hoả, cứng như sắt, hai ánh mắt thẳng thừng nhìn Sở Vãn Ninh, không chần chừ, không hề dao động.

Rõ ràng Sở Vãn Ninh nhìn đôi mắt hắn năm năm trước, vẫn còn nét trẻ con chưa thoát khỏi tuổi thiếu niên.

Chỉ một chớp mắt, đã trở thành nam nhân kiên nghị anh đĩnh tới như vậy.

Nam nhân này quỳ một gối trước mặt y, ngửa đầu, nói: "Sư tôn, ta muốn vì người mà bung dù cả đời."

Sở Vãn Ninh giật mình nhìn hắn, lông mày hắn đen nhánh, gương mặt tuấn lãng, ánh mắt hắn sáng ngời, mũi cao thẳng.

Hắn như cây tùng bách trưởng thành đẹp đẽ, ngang với y, sau đó vượt qua y. Có một ngày, Sở Vãn Ninh đứng dưới cây trồng đã lâu nhìn mưa gió, bỗng tỉnh mộng khỏi kiếp phù du, chớp mắt nhìn thấy hết mưa rồi, mây tan sương tạnh, ánh sáng tươi mới, có một gốc cây cao hơn y, cây cứng rắn, thẳng tắp sát bên y, gió thổi qua, lá kim xào xạc, vạn tiếng thông reo.

Cây này nói muốn đi cùng y cả đời.

Đến tận khi họ ngã xuống, biến thành gỗ khô, không thể dậy nữa. Về sau mỗi mùa xuân hạ thu đông, y không chỉ còn một mình.

Sở Vãn Ninh nhìn hắn, bỗng nhiên hiểu được, Mặc Nhiên không bao giờ là năm năm trước, y mang vết máu loang lổ ở trấn Thải Điệp, đồ đệ trẻ người non dạ.

Y đứng trong mưa, đứng dưới kết giới hoa hải đường tung bay. Y lần đầu tiên cẩn thận, nhìn Mặc Nhiên từng chút rõ ràng, xem nam nhân đồng ý làm vì y cả đời này.

Sau đó, tim Sở Vãn Ninh đập thực nhanh.

Y bỗng nhận ra dáng vẻ Mặc Nhiên bây giờ, câu hồn đoạt phách tới thế, từ cánh mũi hình cung phồng lên, đến môi, từ đường cong sắc bén ở cằm, đến hầu kết.

Nếu nói trước kia yêu Mặc Nhiên sâu đậm, vẫn miễn cưỡng che giấu được, hôm nay gặp lại, lại cảm thấy nam nhân này thành một ngọn lửa, dễ như trở bàn tay có thể ôm y cháy sạch, ánh lửa che trời không thể dập.

Y cảm thấy dung nham nóng bỏng trong lòng mình trỗi dậy, gặm cắn gân cốt trong vực sâu, lúc nào cũng có thể mạnh mẽ phun trào.

Dung nham kia, muốn đem tự hào rụt rè, cao ngạo, cấm dục của y...

Đốt thành tro tàn.

Đốt thành bụi.

Tác giả có lời muốn nói: Thông tin nhân vật:

Mặc Nhiên 2.0

Tự: Uy Ngư (gạch bỏ) Vi Vũ

Thuỵ hào:... Không có chết đâu nha!!!

Nghề nghiệp: Hoàng đế (trọng sinh)... Ờm không đúng, sai rồi, kiếp này không phải hoàng đế, là dân thất nghiệp lang thanh (Chuyên làm việc tốt đó)

Diện mạo xã hội: Lôi Phong (gạch bỏ) Mặc tông sư

Thích nhất hiện tại: nhìn thấy mọi người đều sống an ổn

Đồ ăn thích nhất hiện tại: Hoành thánh

Ghét: người bên cạnh bỏ đi

Chiều cao: 189

Mặc Nhiên 0.5: Dựa vào cái gì hắn cao hơn ta 3cm chứ?

Bánh Bao Thịt: À, vì hắn phát dục không bất thường như ngươi, ngươi cả ngày ở trong bóng tối nghiên cứu Trân Lung Kỳ Cục, hắn ngày nào cũng ở dưới ánh nắng chạy tới chạy lui (nhảy tung tăng), nên hai ngươi tuy là một người, nhưng vì điều kiện sinh sống khác nhau, kém 3cm, thật ngại quá bệ hạ, giờ, ngươi mới không phải người cao nhất truyện đâu, mỉm cười.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện