Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Sư tôn có người ăn cơm cùng


trước sau

Edit: Thiên Di từ chối nhận cẩu lương

Beta:

Rừng phong nhuộm đỏ tầng tầng lớp lớp, ngày mùa kết thúc.

Thôn dân Ngọc Lương Thôn chuẩn bị mấy tay nải nhỏ, trong có chút thịt khô, bánh mật, hương liệu, vải thô, liên tục dúi vào lòng Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên.

Tử Sinh Đỉnh tuy không thiếu chi phí ăn với mặc, nhưng đây là tâm ý của hương dân, nếu không nhận, ngược lại không tốt. Nên hai người cũng không khách khí, giúp thôn trưởng cầm hầu bao đầy.

Lăng Nhi cũng tới, ôm trong ngực giỏ tre, trên rổ màu xanh nhạt phủ vải, lật vải lên, bên trong đựng bánh chưng và bánh bao, có mười quả trứng gà luộc.

Nàng tới trước ngựa của Mặc Nhiên, đôi mắt to tròn lấp lánh, muốn nhìn hắn, lại nhớ tớ ngày mình nửa say nửa tỉnh mà tỏ tình, lại cảm thấy ngại. Do dự nửa ngày, mới đi tới, nâng rổ qua đỉnh đầu, nói với nam nhân anh tuấn trên ngựa: “Mặc Tiên Quân, cái này… Cái này ta nấu sáng nay, ngươi mang theo, trên đường ăn cùng Sở Tiên Quân nhé.”

Mặc Nhiên không biết hành động này của nàng có ý gì, nên do dự, không biết nên cự tuyệt hay từ chối.

Lăng Nhi cũng biết hắn bối rối, bỗng ngẩng đầu, mặt hồng hồng, ánh mắt lại hơi quật cường, cũng có chút đáng thương.

Tuy nàng mong muốn lớn, muốn leo lên một Tiên Quân ghê gớm, nhưng nàng không phải người không có tôn nghiêm, cô nương bị cự tuyệt vẫn lì lợm bám theo.

Nàng nói: “Tiên Quân yên tâm đi, Lăng Nhi không có ý khác, chỉ muốn cảm ơn hơn nửa tháng nay, Tiên Quân đã chiếu cố Ngọc Lương Thôn thôi.”

Mặc Nhiên lúc này mới nhận giỏ tre, hắn ngồi trên lưng ngựa, rũ mi nhìn nàng, thành khẩn nói: “Đa tạ cô nương.”

“Tiên Quân khách khí rồi.”

“Ta cảm thấy cô nương hẳn không muốn ở lại thôn lâu.”

Lăng Nhi cười, trong ánh mắt lại có đấu khí: “Ta muốn đến Thượng Tu giới xem thử, nghe nói tông chủ Nho Phong Môn là người tốt, nguyện ý quảng tế hàn sĩ thiên hạ, chúng ta là người Hạ Tu giới, chỉ cần là người làm tại Lâm Nghi, ông ấy sẽ không đuổi chúng ta đi. Ta tuy là nữ, cũng chỉ có thể nấu cơm rửa bát, vẫn có thể dành chút thời gian làm việc.”

Đương nhiên điều quan trọng nhất nàng chưa nói—- Đệ tử ở Nho Phong Môn nhiều nhất trong thập đại môn phái, diện tích lãnh thổ của phái lớn, sở hữu bảy mươi hai thành lớn nhỏ, Lâm Nghi phần lớn sẽ là tiên môn, trên đường gặp mười người, cũng đã có năm tu sĩ, nàng tới đó, càng dễ tìm một người chồng tốt.

Sở Vãn Ninh không biết tâm tư của nàng, nghe nói nàng muốn tới Lâm Nghi, nhíu mày nói: “Sâu trong Nho Phong Môn, không như cô nương nghĩ đơn giản như vậy. Nếu cô nương muốn định cư lâu dài ở Thượng Tu giới, không bằng tới đảo Dương Châu Lâm Linh đi.”

“Dương Châu sống không dễ, chi phí ăn mặc quá đắt đỏ.” Lăng Nhi nói, “Đa tạ ý tốt của Tiên Quân, trong lòng Lăng Nhi tự có suy tính riêng.”

Nếu nàng nói ra mấy lời này rồi, Sở Vãn Ninh biết mình có nói thêm cũng vô dụng, liền từ bỏ.

Hai người mang theo đồ trở về, thúc roi giục ngựa. Sở Vãn Ninh qua phụ cận trấn Thải Điệp còn để ý tới chỗ kết giới bên kia, may mà linh lưu mạnh mẽ, tất cả đều ổn định. Vì thế cưỡi ngựa không nghỉ, tới trưa, bọn họ đã về tới Tử Sinh Đỉnh.

Sở Vãn Ninh đi báo lại với Tiết Chính Ung, Mặc Nhiên không có gì để làm, đi dạo loanh quanh, đứng bên cầu Nại Hà thấy một người, đang lau cột sư tử đá.

Mặc Nhiên nghĩ thầm, không biết ai lại phạm lỗi, bị phạt làm chân chạy việc rồi.

Người bị phạt hình như không để ý có người tới, nên Mặc Nhiên cũng không định lên cầu, đang định xoay người, lại chợt nghe cách đó không xa, có người gọi hắn một tiếng.

“A Nhiên!”

“…”

Nhìn rõ lại, hoá ra người ngồi lau sư tử đá không phải ai khác, chính là Sư Muội. Mặc Nhiên hơi sửng sốt, lại cảm thấy trong lòng quái dị nói không nên lời.

Quái dị đầu tiên là Sư Muội vẫn luôn là người theo khuôn phép, thế mà cũng có lúc bị phạt tới lau cầy Nại Hà.

Thứ hai, quái dị chính là dáng vẻ bây giờ của Sư Muội.

Tính ra mình thấy thân hình phát triện hết của Sư Muội, cũng đã rất lâu rồi, nhưng vẫn không thể quen với tướng mạo bây giờ của y, ngược lại thời gian trôi qua, càng ngày cạng lạ lẫm, thế nên một cái liếc mắt nhìn qua cầu, mới không nhận ra được.

“Huynh sao lại ở đây? Làm sai gì rồi?” Mặc Nhiên tới trước mặt y, hỏi.

Sư Muội có vẻ hơi xấu hổ: “Ừ… Bị phạt chung với thiếu chủ.”

“Manh Manh?” Mặc Nhiên dừng một chút, cười.

Chuyện này cũng không có gì lạ, Tiết Mông phạm lỗi, không phải chuyện mới.

“Hắn lôi kéo huynh làm gì à?”

“Nói là muốn ra cấm địa sau núi bắt quỷ quái về luyện tập.”

“… …”

“Kết quả suýt nữa thì phá hỏng kết giới của sư tôn.”

Mặc Nhiên dở khóc dở cười: “Hắn cho rằng quỷ quái là chó mèo à? Nói bắt là bắt được, nói nuôi thì nuôi. Huynh cũng thật là, hắn làm loạn, huynh còn theo hắn quậy làm gì, sao không khuyên nhủ hắn?”

Sư Muội thở dài, vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ: “Ta đương nhiên đã khuyên hắn rồi, nhưng mà vô dụng, ta sợ hắn xảy ra chuyện, chỉ có thể theo hắn thôi… Được rồi, không nói nữa, may mà sấm đánh vô dụng không có hoạ. A Nhiên, nói đệ đi, mấy hôm trước đệ cùng sư tôn đến Ngọc Lương Thôn giúp ngày mua?”

“Ừ.”

“Sao rồi, có ổn không?”

“Ừm, đều rất ổn.”

Hai người không mặn không nhạt hàn huyên chốc lát, đến khi chào Sư Muội, Mặc Nhiên một mình yên lặng đi trên đường nhỏ, quay đầu lại nhìn tâm ý, hắn càng rõ ràng tình cảm của bản thân dành cho Sư Muội, càng có thêm một loại chấp niệm, là thói quen, cũng không phải là tình yêu.

Hắn từng cho rằng hắn thấy vẻ ngoài của Sư Muội, thấy xinh đẹp, thấy kinh vi thiên nhân, thấy thoải mái, đó là dục vọng, nhưng thật ra không phải.

Người đối với thứ đẹp đẽ, đều sẽ có lòng thưởng thức, hắn thưởng thức dung mạo Sư Muội, nhưng cẩn thận phân biệt, loại thưởng thức này chưa từng có ý suồng sã nào cả.

Hắn thích nhìn y, giống như ngắm lá phong đỏ mùa thu, mùa hè ngắm hoa sen đầy hồ, những năm gần đây, chưa từng có ý nghĩ muốn vượt rào xằng bậy.

Hắn vẫn như xưa, quý trọng Sư Muội, trìu mến Sư Muội.

Lại có điểm khác xưa, giờ Mặc Nhiên, rốt cuộc hiểu rõ tình yêu, hắn không phải Liễu Hạ Huệ, tình yêu của hắn ướt át nóng rực, muốn xâm chiếm, muốn va chạm thân thể, muốn phun trào nhiệt huyết cùng dịch đục.

Hắn là chó sói, sẽ ngửi mùi hoa tường vi.

Nhưng răng nhọn sắc bén, muốn cắn, đương nhiên không phải hoa cỏ, mà là huyết nhục.

Đến giờ cơm tối, Tiết Mông cuối cùng cũng xếp lại xong đống sách ở Tàng Thư Các, cậu mệt đến than ngắn thở dài, nằm bẹp trên bàn ăn Mạnh Bà Đường oán giận, đến cả gà xào ớt ngày thường thích nhất, cũng không khiến cậu vui hơn được.

Đang nghịch đũa chán muốn chết, bỗng thấy Sở Vãn Ninh vào nhà ăn, tinh thần mới phất lên, đứng dậy gọi: “Sư tôn!”

Sở Vãn Ninh nhìn cậu, gật đầu.

Mặc Nhiên ngồi cạnh Tiết Mông, hắn, Tiết Mông, Sư Muội, ba người luôn ăn chung, nhưng hôm nay lúc Sở Vãn Ninh vào, Mặc Nhiên chỉnh lại chén đĩa, để ra một phần không lớn.

“Ngươi làm gì thế?”

Mặc Nhiên cười nhưng không nói với Tiết Mông, đứng lên vẫy Sở Vãn Ninh: “Sư tôn, tới đây ngồi đi.”

Tiết Mông: “… …”

Sư Muội: “… …”

Kính trọng là một chuyện, nhưng ăn chung, lại là chuyện khác.

Người thích gặm xương, quan hệ sẽ không quá cứng nhắc, nhưng khi ăn sẽ quen chép miệng, dáng ăn làm đối phương không nhìn nổi, thỉnh thoảng sẽ thất thố.

Nhìn biểu tình của Sư Muội và Tiết Mông, dù Sở Vãn Ninh xưa nay ăn từ tốn cao lãnh, nhưng bọn họ vẫn không quen, không thể ăn cùng y được.

Đối với họ mà nói, thỉnh thoảng ăn chung với sư tôn, thì như xã giao thôi, căng thẳng đôi bên, đến mức khách khí, một bữa cơm mà ăn luôn thẳng lưng, không nếm được vị.

Sở Vãn Ninh cũng hiểu điều này, y ngoài ý muốn liếc Mặc Nhiên một cái, lắc đầu, vẫn cầm chút rau dưa thanh đạm, đến vị trí mình quen.

Năm năm không ăn ở Mạnh Bà Đường, ngồi xuống, Sở Vãn Ninh nhìn tới góc bàn có gắn một miếng hoa đồng, mặt trên còn khắc sáu chữ nhỏ “Vị trí riêng của Ngọc Hành trưởng lão”.

“… …”

Tiết Chính Ung có bệnh à!!

Thả mạnh khay gỗ xuống bàn, Sở Vãn Ninh khó chịu ngồi xuống, còn chưa ăn được hai miếng, bỗng có người kéo ghế đối diện y ra, ngồi ở “Vị trí riêng của Ngọc Hành trưởng lão”, bưng khay đồ ăn xuống trước mặt Sở Vãn Ninh, thật sự rất gần, cơ hồ sắp chạm vào nhau.

Sở Vãn Ninh nâng mắt lên: “… Sao ngươi lại tới đây?”

“Bên kia chật quá.” Mặc Nhiên nói, cười tủm tỉm đặt bát cơm xuống, “Qua đây ăn với sư tôn.”

Sở Vãn Ninh nhìn nhóm Tiết Mông, có chút chẳng hiểu gì: Chật chỗ nào?

Đừng nói là y không hiểu nổi, hai người bị vứt bỏ bên

kia cũng là biểu tình phức tạp, lặng lẽ nhìn qua bàn Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên.

Tiết Mông lẩm bẩm: “Tên chó chết kia bị điên rồi à?”

Sư Muội: “… …”

Mặc Nhiên cũng chẳng để ý nhiều, hắn vừa thấy thức ăn của Sở Vãn Ninh đã thấy không vui, Sở Vãn Ninh người này, kén ăn, trên phương diện ẩm thực rất ra vẻ, thường không phải là ăn cái này khó chịu, thì thấy cái kia ghê tởm, Mặc Nhiên cảm thấy như vậy không ổn, sau này lớn tuổi sẽ có tật xấu cho mà xem.

Trước đây hắn lười quan tâm Sở Vãn Ninh ăn gì, giờ không giống, không nói đến chuyện thích hay không, mà xuất phát từ tôn sư trọng đạo, hắn cũng nên để sư tôn mình ăn đủ chút.

Nhưng mà muốn để Sở Vãn Ninh ăn rất khó, như cho mèo ăn, không thể cưỡng ép, người ta sẽ không muốn ăn, hắn cũng chẳng cưỡng ép nổi.

Nên Mặc Nhiên nhanh trí, gắp một miếng thịt kho tàu vừa béo vừa nạc vào bát Sở Vãn Ninh.

“Sư tôn, người nếm thử món này đi.”

Quả nhiên, Sở Vãn Ninh nhíu mày: “Ta không thích thịt ba chỉ, ngươi lấy đi đi.”

Mặc Nhiên đã chuẩn bị từ lâu, cười nói: “Nghe nói làm rất ngọt, là phong vị Giang Nam.”

Sở Vãn Ninh nói: “Thịt Giang Nam nói, không giống thế này.”

“Người còn chưa ăn, sao lại biết không giống.”

“Nhìn là biết.”

“Nhưng đầu bếp bảo là phong vị Giang Nam nha.” Mặc Nhiên giăng lưới, chờ mèo nhỏ dính bẫy, cười nói, “Lão đầu bếp ở Mạnh Bà Đường, ông ấy có thể nói sai sao? Chắc sư tôn rời xa quê lâu rồi, không còn nhớ thịt kho tàu ở quê hương thế nào.”

Sở Vãn Ninh nói: “… Ăn nói hàm hồ, sao ta có thể sai?”

Mặc Nhiên ăn miếng của mìn, tựa hồ nếm rất nhiêm túc, khẩn thiết nói: “Ta cảm thấy sư tôn sai thật rồi, thịt rất ngọt luôn, không tin người ăn thử xem?”

Sở Vãn Ninh hồn nhiên không biết dụng tâm của Mặc Nhiên làm y hơi khó chịu, nhấc đũa kẹp miếng thịt kho tàu kia, đưa vào miệng.

“Thế nào?” Mặc Nhiên nén cười, nhìn con mèo trắng lớn vừa sụp bẫy.

Sở Vãn Ninh nghiêm túc nhíu mày lại, bảo: “Không phải, mùi hồi nặng quá, ta phải bảo đầu bếp, thịt kho tàu Giang Nam không phải thế này.”

“Ấy ấy—-” Mặc Nhiên lập tức giữ chặt y lại, có hơi cạn lời, ai mà biết gia hoả này sẽ tích cực thế chứ? Thật sự muốn chạy đi tranh luận với đầu bếp, như vậy không phải mình bại lộ sao? Vội nói, “Sư tôn đừng vội, giờ đầu bếp chính đang bận, nếu sư tôn qua đó, nhất định không được, lát nữa ta hỏi ông ấy sau, chúng ta ăn cơm quan trọng hơn ha.”

Sở Vãn Ninh ngẫm lại, liền ngồi xuống, tiếp tục ăn.

Mặc Nhiên lại bắt đầu lừa y, gắp cho y một miếng cá.

Đũa Sở Vãn Ninh dừng lại: “Cá trích?”

“Vâng.”

“Không ăn, lấy đi.”

“Vì sao không ăn?”

“Không thích.”

Mặc Nhiên liền cười: “Có phải do nhiều xương không?”

“… Không phải.”

“Nhưng mỗi lần sư tôn ăn cá, đều không chọn nó, hoặc là chọn loại dễ gỡ, không phải sư tôn không được được cá bé đó chứ, ha ha ha.”

Hắn biết rõ điểm yếu của Sở Vãn Ninh, suy nghĩ cẩn thận, Sở Vãn Ninh quả nhiên bị lừa, y có hơi giận tái mặt, nói: “Hoang đường.” Gắp miếng cá Mặc Nhiên cho y mà ăn, tự chứng minh mình cũng có thể ăn loại cá lắm xương.

Cứ như vậy, Sở Vãn Ninh dưới sự lừa gạt của Mặc Nhiên, bất tri bất giác ăn nhiều hơn ngày thường, cơ hồ món nào cũng ăn qua. Vốn dĩ một người ăn rất nhanh, vậy mà bữa cơm này nửa canh giờ chưa ăn xong.

Đến khi họ dọn bát đũa, nhóm Tiết Mông đã đi từ lâu, đệ tử ở Mạnh Bà Đường cũng chỉ còn tốp năm tốp ba, Mặc Nhiên ở bên Sở Vãn Ninh trên đường mòn về Hồng Liên Tạ Thuỷ, tà dương đã vãn, chiều hôm buông xuống.

Gió đêm thôi qua, hắn gối tay sau đầu bước đi nhàn tản, bỗng nhiên cười.

“Sư tôn.”

“Làm sao?”

“Không có gì, thích gọi người thôi.”

“… Ta thấy ngươi ăn tối quá no rồi.”

Mặc Nhiên cười càng ôn nhu: “Đúng vậy, rất no. Sư tôn, về sau ta có thể ăn cơm cùng người không?”

Biết rõ Mặc Nhiên không có ý khác, nhưng tim Sở Vãn Ninh vẫn lệch mất hai nhịp, may mà ánh mắt vẫn trầm tĩnh như cũ.

“Vì sao, ngươi cãi nhau với Tiết Mông?”

“Không có không có.” Mặc Nhiên xua tay, cười nói, “Chỉ là lâu rồi không ăn cùng họ, sau năm năm, thấy hơi biệt nữu. Nếu sư tôn thấy ta phiền, ngày mai ta tìm chỗ khác, tự ăn cũng được.”

“…”

Hắn đương nhiên không thể nói “Người ăn một mình ta thấy thực đáng thương”, cũng không thể nói “Ta muốn cho người ăn nhiều chút,” những lời này không cần ra khỏi miệng, Mặc Nhiên đã biết không nói được. Hắn chỉ có thể kì kèo, nói mình đáng thương, nói mình cần người ở bên, Sở Vãn Ninh vốn có lòng tốt, sẽ không từ chối hắn.

Mặc Nhiên quả thực thấy ánh mắt y dao động, chỉ thiếu chút lực cuối cùng.

Vì thế nói tiếp: “Có điều, ta cũng không muốn ăn cơm một mình đâu.”

“Vì sao?”

Mặc Nhiên rũ lông mi mềm mại, cười nói lên nửa phần cảm xúc thực, nửa còn lại để dụ dỗ Sở Vãn Ninh mà thành: “Sư tôn không cảm thấy ư? Một người cứ tuỳ tiện ăn xong, bảo no bụng.”

Hắn dừng một chút, cánh cẩm tú trong rặng mây đỏ, bị gió thổi tới tóc mái hắn, má lúm đồng tiền của hắn thực sâu, nhìn đối phương chăm chú.

“Nếu hai người ăn, tâm sự, trò chuyện, nếm được hương vị ngon hơn, vào bụng ấm hơn. Đó mới là ăn cơm chứ.”

“…”

“Sư tôn, ngày mai ta có thể ăn với người không?”

Chó săn nhỏ lòng ấm áp muốn nói tiếp, thật sự làm người không thể đỡ được.

Mặc Nhiên cố chấp làm động lòng người, hắn nói:

“Sư tôn, ta ở ngoài năm nằm, người tỉnh, ta toàn ăn chung với người.”

“Không có người, ta không quen.”

“Ta không ăn đầu thỏ, không ăn cổ vịt.” Nói xong lời cuối, hắn phì cười rộ lên, kéo tay áo Sở Vãn Ninh, như chơi xấu, “Ăn đậu hủ rải hành với người, hoa quế đường ngó sen, người đồng ý với ta đi, được không?”

Nếu hắn không nói mấy lời này còn được, vừa nói, Sở Vãn Ninh bỗng nhớ lại nợ cũ năm xưa, mặt đen lại, cười lạnh một tiếng, nói: “Có thể thì có thể chứ, nhưng sáng ngươi phải ăn giống ta.”

Mặc Nhiên còn chưa kịp phản ứng, cứ đồng ý trước đã: “Được nha, ăn gì giống cơ?”

“Tào phớ mặn.” Sở Vãn Ninh rất tàn nhẫn, “Thêm tía tô.”

Mặc Nhiên: “…”

Hoá ra lúc y còn là Hạ Tư Nghịch, đã ghi thù từ lúc ăn lẩu chung rồi!

Sở Vãn Ninh nghiến răng, gằn từng chữ một: “Còn có tôm khô.”

Tác giả có lời muốn nói: Các vị nam chính chọn môn phái chơi Kiếm Tam JX3

Mặc Nhiên: Ta chơi khí thuần, nghe nói thuần dương từ xưa đã nhiều tra nam.

Sử Vãn Ninh: Lầu trên không cần cướp nghề của ta.

Mặc Nhiên: Được rồi, ta chơi kiếm thuần.

Nam Cung Tứ: Ta theo đại thiên sách có chó.

Diệp Vong Tích: Vậy ta chơi Đại Đường quản thành

Tiết Mông: Đường Môn dạ điếm bảo, pháo ca khá hiểu biết

Mai Hàm Tuyết: Minh Giáo, vì sao ta không lên sân khấu? Vì ta đang ẩn thân.

Sư Muội: Xem qua thì Vạn Hội Hoa Bỉ giáo ổn đó, chơi Hoa ca đi

Tiết Mông: Tiết Mông thật sự không nghĩ tới chơi Hoa tỷ à? 23333 Có thể định tình với ta, ta không ngại yêu nhân yêu đâu.

Sư Muội muội: (Cười mỉm) Thiếu chủ, chúng ta tới so chiều cao đi~


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện