Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Sư tôn và Bất Quy


trước sau

Edit: Chu

Beta:

Hơn hai mươi thanh niên tranh giành trong rừng, cơ thể Tiết Mông cũng bị giấu một quân cờ Trân Lung, cậu không ngừng đi quanh mặt hồ, ánh mắt trống rỗng không có ánh sáng, quỷ mị từ không trung xuống càng nhiều, cậu và những người khác bị vây lại, kiêu dũng không sợ, như con rối không sợ đau cũng không sợ chết, chém những yêu quỷ đó, không để chúng phá hỏng trận pháp, nhưng những quỷ quái lén chạy ra ngoài, lẻn vào bóng đêm, bọn họ lại ngồi yên mặc kệ.

Những quân cờ này có mục đích thật rõ ràng, bọn họ bảo vệ Ngũ Hành Trận.

Sở Vãn Ninh thấy đồ đệ bị khống chế, nhịn một lát, lại không nhịn nổi, lúc sắp đứng dậy xông ra, Mặc Nhiên đột nhiên giữ y lại.

Sở Vãn Ninh cắn răng, thấp giọng nói: “Buông tay ra.”

“Người đừng ra ngoài, chờ thêm một lát.”

“Chờ thế nào? Đó là Tiết Mông!”

Sức Sở Vãn Ninh quá lớn, một tay Mặc Nhiên giữ không được, đành phải hung hăng ôm chặt y lại, ôm cả người vào lỏng, một tay che miệng Sở Vãn Ninh, kệ y giãy giụa trong lòng mình cũng chết không buông tay, Mặc Nhiên ở bên tai y hạ thấp giọng, hơi thở nóng cháy tản bên tai y.

“Giờ ra ngoài quá liều lĩnh, người đừng hành động theo cảm tính, nghe ta một lúc. Nhé?”

Đáp lại hắn là một khuỷu tay đánh tới, Mặc Nhiên ăn đau, Sở Vãn Ninh bẻ tay hắn che miệng mình, thở hổn hển, trong mắt phượng ngập phẫn nộ, tiếng trầm thấp: “Dưới điều khiển của quân cờ Trân Lung, linh lực nhanh chóng hao tổn, ở đây toàn là lệ quỷ, nếu sơ suất, hắn sẽ không toàn mạng!”

“Sẽ không.”

“…”

Mặc Nhiên nắm lấy tay y, ánh mắt đen sâu thẳm mà kiên định: “Ta hiểu Trân Lung Kỳ Lục, người tin ta đi.”

Sở Vãn Ninh thấy thần sắc hắn nghiêm nghị, không khỏi hơi giật mình, hô hấp dần chậm lại. Lúc này ở xa truyền tới tiếng kêu quái dị, bọn họ bỗng quay đầu lại, thấy một ác quỷ phá không mà tới, lao về phía Tiết Mông—-

“Xoát!”

Loan đao Long Thành ánh nguyệt sương hàn, thân Tiết Mông nhẹ như yến, lưỡi đao nháy mắt xuyên qua quỷ quái!

“Người sống trúng quân cờ Trân Lung, linh lực dần dần hao tổn, cuối cùng không còn như trước. Nhưng hắn mới chịu khống chế trong thời gian ngắn, tạm thời không sao.”

Sở Vãn Ninh quay đầu nhìn hắn, ấn dường nhíu lại thành nếp nhăn: “Sao ngươi biết rõ như vậy?”

“… Du lịch nhìn thấy.”

Ác quỷ ngã xuống, rất nhanh hoá tro tàn, Tiết Mông xách loan đao Long Thành, lưỡi đao có vết máu đen không ngừng nhỏ xuống, trên tuyết địa vẽ thàn vô số dấu vết vặn vẹo quái dị.

Ánh trăng chiếu lên mặt cậu, biểu tình lạnh như băng, con ngươi không chút ánh sáng.

Lòng Mặc Nhiên siết chặt lại.

Tiết Mông đời trước chưa từng bị quân cờ thao túng, đến tột cùng là ai…?!

Bỗng từ nơi xa phát ra động tĩnh.

Mặc Nhiên hoàn hồn, thấp giọng nói: “Hình như có người tới.”

Trong rừng cây quả nhiên có hai người đi tới, dọc theo mặt hồ đóng băng, đi tới pháp trận. Pháp trận kia quang huy xanh biếc, trong đó có một người cầm thần võ, nhưng vì góc nhìn, Mặc Nhiên không rõ thần võ kia là gì.

Người nọ dùng một chưởng đánh tan lớp băng, đem thần võ vào pháp trận, phú chốc tâm trận sáng chói, mây đen tán đi, ánh trăng sau mây chiếu xuống, quang huy lạnh lẽ chiếu lên mặt băng mơ hồ, cũng chiếu sáng hai người thủ pháp trận.

Một người mặc hoa phục thêu chỉ vàng, ung dung lộng lẫy, nhưng hắn còn khoác một lớp áo choàng uy nghiêm, mang đấu lạp (dạng như nón, nhưng hở phía trên, có màn che), không thấy rõ mặt. Một người khác đi chân trần, không kêu trời đông quá lạnh.

Người này ngẩng đầu lên, nhìn thiên liệt chằng chịt.

Mặc Nhiên bỗng mở to hai mắt.

“Sao có thể!”

—- Từ Sương Lâm?!

Kinh ngạc đến cực điểm, khiếp sợ đến cực điểm. Từ Sương Lâm… Sương Lâm trưởng lão?!

Hắn chính là nghĩa phụ của Diệp Vong Tích đó, là người dùng thân thể đỡ cho Diệp Vong Tích, người lương thiện chết dưới loạn đao, sao lại là hắn?!

Sở Vãn Ninh không biết Mặc Nhiên, y vỗ nhẹ bả vai Mặc Nhiên, thấp giọng nói: “Lên.”

“Vì sao hắn còn chưa xuất hiện?” Người đội đấu lạp bên Từ Sương Lâm nói, Mặc Nhiên vừa nghe, ra là giọng Nam Cung Liễu.

Nam Cung Liễu có nôn nóng trong giọng, gã nhịn không được mắng: “Thật đáng chết, có phải ngươi tính sai rồi không?”

Từ Sương Lâm nói: “Chờ lát nữa xem.”

“Nhanh lên! Thiên liệt hôm nay mà mở lớn hơn, ta không biết khách khứa có phái ai tới không, muộn sẽ không kịp!”

“Ta biết ngươi nóng vội, nhưng thiên liệt này không thể mở lớn hơn đâu, chẳng lẽ ngươi không rõ? Lần trước chính vì nóng vội khi ở trấn Thải Điệp, làm tình thế không thể vãn hồi, dẫn tới thập đại môn phái vội vàng ké tới. Nếu ngươi thiếu kiên nhẫn, vẫn sẽ thất bại trong gang tấc.”

“… Ầy!”

Từ Sương Lâm nhắm mắt lại, nói: “Chưởng môn, ngươi vất vả lắm mới có được năm thần võ thuộc tình bất đồng, có thể hấp thu linh khí các tu sĩ tích luỹ, như vậy mấy năm nay ngươi nhịn lại, sao còn ngại một đêm ngắn ngủi này.”

“Ngươi nói không sai.” Nam Cung Liễu hít sâu một hơi, gật đầu nói, “Năm năm nay ta đều chờ được… Không, đâu chỉ là năm năm, từ lúc ta lên làm chưởng môn Nho Phong Môn, ta vẫn luôn đợi…” Hắn vuốt ve nhẫn ban chỉ trong ống tay áo, trong án mắt chớp động ám hoả trong đêm.

Nam Cung Liễu lẩm bẩm: “Ta vẫn luôn đợi…”

“Đừng đợi.”

Chợt thanh âm nam nhân nghiêm nghị sắc bén vang lên trên mặt hồ trống trải, như sấm sét phá mây, hai người trên hồ đều ngẩng đầu.

Trăng sáng lên cao, vạn tiếng thông reo, một nam tử cao ráo đứng trên ngọn cây, y híp mắt phượng, lễ phục xanh nhạt phần phật, y quan chiếu lên mặt y càng làm như ngọc trong băng, tuấn mỹ khắc sâu vào xương cốt.

“Nam Cung Liễu, dừng lại đi.”

Nam Cung Liễu cả kinh, ngay sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Sở Vãn Ninh…!”

Thiên Vấn toé kim quang, chiếu lên con người đen sâu thẳm của Sở Vãn Ninh, cả người càng có vẻ nguy hiểm.

“Hay cho một Vãn Dạ Ngọc Hành, Bắc Đầu Tiên Tôn, một kiếp ở trấn Thải Điệp sao không thể giết chết ngươi, giờ còn phá hỏng đại sự của ta, nghiệt súc!”

Sở Vãn Ninh ngẩn ra, hạ thấy mày, lạnh lùng nói: “Hoá ra tai kiếp năm năm trước, là việc ngươi làm?”

Nam Cung Liễu thấy chuyện đã bại lộ, chẳng buồn giấu nữa, cười lạnh nói: “Thì có làm sao?”

Sở Vãn Ninh nâng Thiên Vấn lên, ngón tay lướt qua dây liễu, roi mây từng chút sáng lên theo ngón tay y, ánh sáng gần như hoá trắng. Mắt y như ưng: “… Khi trước, ngươi cầu kiếm ở Kim Thành Trì, quái hồ muốn ngươi dùng linh hạch của thê tử mình trao đổi, ngươi liền sai người mổ lấy tim bà ấy ra, ngươi còn nói với ta, tuổi Nam Cung Tứ còn nhỏ, không thể không có phụ thân… Ngươi nói ngươi chỉ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, hối hận không thôi… Ngươi còn nói, từ nay về sau làm chủ Nho Phong Môn, không làm điều ác, ngươi…”

Dây liệu sáng rực như sao, kim quang bạo khởi.

Sở Vãn Ninh cắn răng: “Nam Cung Liễu, ngươi làm chuyện ác không chịu hối cải, cực kỳ ngoan độc!”

“Trách ta ư?” Nam Cung Liễu bỗng thấp giọng cười, “Sở tông sư sao không trách mình khi xưa ngây thơ ngu ngốc, khi đó vẫn là thiếu niên mười sáu tuổi? Đúng là quá ngây thơ, bị ta nói dăm ba câu, dùng vài giọt nước mắt, lấy Tứ nhi ra nguỵ trang, đã hạ thủ lưu tình tha cho ta chứ. A, tông sư ngươi sao không nghĩ, ta có hôm nay, là nhờ ngươi đã tha mạng cho?”

Giọng chưa dứt, gió đã vụt đến.

Thiên Vấn xé mở bóng đêm, đánh về phía Nam Cung Liễu, nháy mắt long quang mạn vũ, sáng chói cả trời, tách hồ nước đóng băng thành hai nửa, hàn băng tẫn toái!

Nam Cung Liễu vội hô lớn: “Lên hết đi!”

Mấy con rối luôn vòng quanh hồ luôn chờ lệnh, lập lức quay đầu lại, vọt về phía Sở Vãn Ninh, sức chiến đấu của Tiết Mông mạnh nhất, là đầu tàu gương mẫu.

Đoang!

Long Thành đột nhiên chặn Thiên Vấn, Sở Vãn Ninh sợ làm Tiết Mông bị thương, kịp thời thu thế, lùi vài bước, vẻ mặt hung ác: “Nam Cung Liễu, ngươi lấy người khác làm lá chắn, là bản lĩnh gì?!”

“Ha, khiến ngươi không xuống tay được, chính là bản lĩnh của ta.” Nam Cung Liễu cười lớn, “Ngươi đánh đi, bọn họ đều là người sống sờ sờ, chi trúng quân cờ đen Trân Lung mà thôi, Sở Vãn Ninh, vị tiểu Tiết công tử này là đồ đệ ngươi nhỉ? Ngươi xuống tay được không? Ngươi bó tay hết cách, ngươi ngồi chờ chết, ngươi vẫn giống mấy năm trước bên hồ Kim Thành Trì, ngươi bất lực, ngươi chỉ có thể thả ta đi, ngươi—-“

Gã bỗng không ngươi nổi nữa, tươi cười trên mặt tái đi như bị hắt nước lạnh, tro và than đen đã tàn lụi.

—- Ánh mắt Sở Vãn Ninh quá bình tĩnh.

Gã nhìn chằm chằm Sở Vãn Ninh, người nọ đột nhiên trấn định làm gã bất an, không rét mà run, Nam Cung Liễu máy môi, dường như chột dạ: “Ngươi muốn làm gì…”

Sở Vãn Ninh không nói lời vô nghĩa với Nam Cung Liễu nữa, trong mắt y lạnh lẽo, đưa tay cầm Thiên Vấn, lạnh giọng quát lên: “Thiên Vấn, Vạn Nhân Quan!”

Mấy chục dây liễu ánh kim từ dưới đất vươn lên, nhốt chặt những con rối bị quân cờ Trân Lung điều khiển, sợi liễu thô to như rồng phá băng mà ra, vụn băng bắn khắp nơi, Sở Vãn Ninh phi thân lên cổ thụ, gió thổi phần phật, vạt áo tung bay, y nâng đôi tay thon dài hữu lực, gằn từng chữ.

“Cửu Ca, triệu tới.”

Kim quang không ngừng phát ra từ tay y, bên đầu gối tụ thành cổ cầm, đuôi cổ cầm kia, tựa như một gốc cây còn sống, cành lá tươi tốt, hải đường nở rộ, dây huyền cầm trong suốt toả sáng, không ngừng tản ra hàn khí.

Thần võ Cửu Ca.

Tuyệt chiêu quen nhất của Thiên Vấn là “Phong”, là sát chiêu, mà tuyệt chiêu của Cửu Ca là “Tụng”, là chiêu thanh tâm. Sở Vãn Ninh nhẹ nhàng gảy huyền cầm, tấu lên đoạn “Tụng” ngắn, những người dính quân cờ trên lung đều mơ màng, bọn họ vốn còn giãy dụa trong dây liễu, nhưng giờ nhìn quanh, tựa hồ đã hồ đồ rồi.

Nam Cung Liễu nổi giận, niệm chú quyết, trán nổi gân xanh, đấu với Sở Vãn Ninh, mắt thấy khôn đấu lại, giận dữ quay đầu: “Sương Lâm, cắt ngang tiếng đàn của y!”

“… Ta? Ài, được rồi được rồi.”

Từ Sương Lâm thở dài, cực kỳ bất đắc dĩ định tới cây cao Sở Vãn Ninh đứng, nào ngờ một thân ảnh đen vụt tới, Mắc Nhiên chặn lại, giờ roi tiên, không cho hắn đi.

“Sương Lâm trưởng lão, xin chỉ giáo.”

Từ Sương Lâm chớp mắt, bỗng cười nhạo thành tiếng: “Cản ta? Sư đồ các ngươi đúng là một lòng, làm người cảm động quá.”

Sở Vãn Ninh liếc Mặc Nhiên một cái nói: “Kết giới.”

“Đều lập xong rồi.”

Hoá ra Mặc Nhiên không xuất hiện, là vì phụng mệnh tạo kết giới quanh linh hồ. Thiên liệt lần này không khoa trương như ở trấn Thải Điệp, nhưng Địa Ngục Vô Gian giam lại đều là ma quỷ tâm tính vặn vẹo, không còn thần trí, chạy ra năm ba con còn được, nếu thoát ra nhiều, lúc đó hồng trần sẽ lại là gió tanh mưa máu, nửa ngày không dừng.

Mặc Nhiên giao thủ cùng Sương Lâm, hai người nháy mắt

đánh hơn mười chiêu. Mặc Nhiên nói: “Sương Lâm trưởng lão đừng lo chạy về phía sư tôn ta nữa, người ngươi cần đối phó, là ta này.”

“Gì cơ?” Sương Lâm bỗng nhiên cười, “Đầu năm nay đánh nhau còn là kẻ mạnh hơn? Không phải ta nói, người trẻ tuổi, ngươi cũng hung hăng ghê, thúc thúc lớn tuổi rồi, sao chịu nổi ngươi thô bạo như thế đây.”

Mặc Nhiên: “…”

“Chơi với ngươi, không phải thiệt sao.” Hắn cười hì hì nói, “Tiết ca ca tha mạng, thả ta đi, để ta chơi với sư tôn của ngươi ha?”

Mặc nhiên kỳ thật cũng không biết nên đối mặt với Từ Sương Lâm thế nào, kiếp trước Từ Sương Lâm chết trước mắt hắn, biết hắn hẳn không phải người xấu, có điều người sau màn, trừ Nam Cung Liễu, cũng có một phần là hắn, nhất thời vô thố, nên im lặng không nói, chỉ chăm chú đối chiêu với hắn.

Gặp Quỷ cũng có thể thẩm vấn như Thiên Vấn, chỉ cần thuận lợi trói Từ Sương Lâm lại, hỏi hắn sự thật thì khỏi cần nghĩ nhiều, nhưng thân pháp Từ Sương Lâm uyển chuyển nhẹ nhàng, tiến lùi thích hợp, giỏi hơn Nam Cung Liễu nhiều, một người phiêu phiêu đãng đãng, trên mặt băng bị phá nhỏ như diều bay múa, hồng quang chỉ đánh trúng hắn, lại không thể trói hắn lại.

Huống chi vì hắn là nghĩa phụ của Diệp Vong Tích, sự tình không hiểu rõ, Mặc Nhiên vẫn không nhịn được giữ ba phần tình cảm khi ra tay…

Từ Sương Lâm bỗng nhiên cười mang tà khí: “Không đúng lắm, Mặc tông sư, ta vẫn phải nói xin lỗi ngươi trước.”

Mặc Nhiên không hiểu sao hắn nói vậy, ngẩn ra: “Gì cơ?”

“Vì ta muốn khi dễ sư phụ ngươi rồi.”

Từ Sương Lâm nâng tay, ngón tay chợt loé sáng, xé gió mà vụt tới phía Sở Vãn Ninh đang đánh đàn.

Mặc Nhiên quan tâm nhất là Sở Vãn Ninh, lập tức phân tâm, ánh mắt Từ Sương Lâm tối lại, tay khác rút chiết phiến bên hông, thân thủ săc bén đánh tới cổ họng Mặc Nhiên.

“Xoẹt—-“

Chỉ nháy mắt máu bắn tung toé, Mặc Nhiên tuy tránh nhanh, nhưng cổ vẫn bị cắt qua, Từ Sương Lâm thu chiết phiến dính máu Mặc Nhiên lại, trở tay rủ xuống, chỉ thấy máu rơi xuống mặt hồ, đáy hồ bỗng sáng rực lên.

Cúi đầu nhìn, hoá ra Nam Cung Liễu và Từ Sương Lâm lúc nãy bảo vệ là mộc trận, thần võ kia cắm trên băng hồ, hấp thụ mộc tinh hoa quanh mình.

Giờ, máu tươi chứa linh khí cực thịnh của Mặc Nhiên, làm thần võ phát ra ánh sáng bích sắc bắt mắt, đất rung chuyển mạnh, sau mấy phần tĩnh mịch, một phen cổ sơ sắc bén, hắc đao hung hãn phá thuỷ mà ra, quang mang sáng chói!

Từ Sương Lâm hô lên với Nam Cung Liễu: “Cấm chú mở rồi! Hắn sẽ ra ngay—- Mau đến dưới thiên liệt, nghênh chiến! Nghênh chiến!”

Nghênh chiến?

Bọn họ gọi một người nào đó ra từ Địa Ngục Vô Gian, chẳng lẽ chỉ để đánh một trận sao?

Những suy nghĩ này chợt loé qua đầu Mặc Nhiên, lúc hắn thấy rõ thứ giữa không trung, lại làm hắn không nghĩ nổi, cả người như bị roi quất lên, đứng như trời trồng, nửa chữ cũng không nói nổi.

Bởi vì vũ khí thuộc tính mộc kia, lại là…

Vũ khí qua bách chiến của Đạp Tiên Quân—- Thần võ Bất Quy!!

Mặc Nhiên chợt thấy đau đớn, trước mắt hoá đen, bên tai tựa hồ có tiếng mắng chửi lặp lại. Hắn không thở nổi, chỉ cảm thấy máu tươi tràn tới từ bóng đêm, ướt cả người hắn, hắn ghê tởm, choáng váng, tim đập nhanh sắp hỏng…. truyện teen hay

Thấy Từ Sương Lâm cầm Bất Quy định làm gì đó, Mặc Nhiên không kịp nghĩ nhiều, nâng tay, muốn triệu hồi thần võ. Nhưng chưa kịp xuất linh lực, đã nghe thấy tiếng đàn của Sở Vãn Ninh ngừng lại, hắn bỗng thấy không đúng, nhịn lại cảm giác khó chịu, quay đầu.

Đồng tử đột nhiên thu nhỏ.

“Sư tôn!!”

Hắn sao lại quên mất?! Linh hạch Sở Vãn Ninh yếu ớt, đã biết từ khi ở Hiên Viên Các, lang trung từng nói, Bất Quy tựa hồ có gì đó bài xích Sở Vãn Ninh, nó sẽ phản phệ Sở Vãn Ninh, làm linh hạch Sở Vãn Ninh càng yếu ớt không chịu nổi.

Sao hắn có thể quên mất!

Mặc Nhiên lập tức dừng liên hệ giữa mình và Bất Quy, vút lên cao, trước khi liễu đằng mở ra nhảy lên, ôm chặt lấy Sở Vãn Ninh đau tới mặt tái nhợt, rơi xuống bên rừng quất.

Đồng thời, Vạn Nhân Quan Sở Vãn Ninh tạo cũng tan rã, nhưng may mà những người đó đã ngu ngốc không rõ, tuy chưa tỉnh lại, nhưng không nghe lệnh Nam Cung Liễu nữa, mờ mịt ngốc nghếch, vẻ mặt mơ màng.

“Sư tôn!” Mặc Nhiên gấp gáp, hắn quỳ trên nền tuyết, ôm Sở Vãn Ninh nhíu chặt mày, vuốt ve gương mặt Sở Vãn Ninh, “Người sao rồi?”

Hắn thấy khoé miệng Sở Vãn Ninh vương máu, lòng càng đau, luông cuống tay chân vụng về lau cho y, lau lau một hồi bỗng nhớ tới kiếp trước Sở Vãn Ninh cũng nằm trong ngực hắn như vậy, ở đỉnh núi Côn Luân, thất khiếu chảy máu mà chết. Mà hắn cũng như bây giờ, hốt hoảng lau vết máu, nhưng lau mãi không sạch.

Lòng như bị cắt vào.

Hốc mắt hắn đều đỏ lên: “Đau lắm phải không?”

Sở Vãn Ninh bị Bất Quy ảnh hưởng quá lớn, y cảm thấy sát khí len lỏi trong ngực mình, như muốn mở ngực y ra.

Càng muốn chết là, trước mắt y đều là ảo giác vỡ vụn.

Y lắc đầu, muốn xua tan ảo giác mơ hồ, giãy giụa nhìn Nam Cung Liễu bên kia, nhưng chỉ liếc mắt một cái, huyết sắc trên mặt y đều rút sạch.

Y không biết lấy sức từ đâu ra, lập tức túm cánh tay Mặc Nhiên, khàn khàn nói: “Bên kia, để ý!”

Mặc Nhiên thấy mặt y vàng như giấy, trong đôi mắt mở to kinh ngạc, có ánh lửa…

Ánh lửa?

Hắn quay đầu, không có quỷ quái chạy ra từ thiên liệt, mà là dung nham địa ngục cuồn cuộn, từ trời chảy xuống. Những quỷ quái nháy mắt bị hoá thành tro, thậm chí thê lương không kịp kêu gào, đã thành khói mỏng.

Đây là tình hình quỷ gì?

Trời treo dung nham địa ngục, như thác nước đỏ rực hùng vĩ, thong thả chảy xuôi, hiểm ác lại mỹ lệ chảy xuống, dung nham chạm linh hồ, băng hoá nước sôi lên sùng sục như bậc lửa, hừng hực thiêu đốt. Nam Cung Liễu và Từ Sương Lâm đứng trước mở ra thuỷ chú quyết mạnh nhất, mới không bị lửa nuốt chửng.

Dòng lửa tuy dừng, nhưng cũng nhanh chóng đốt cháy những kẻ dính Trân Lung Kỳ Lục, đứng thẳng bất động.

Mặc Nhiên thầm mắng một tiếng, giơ tay kết ấn, nhưng trận pháp hệ thuỷ hắn không quen, kết một nửa, Sở Vãn Ninh trong lòng bỗng ấn tay hắn xuống, mặt tái nhợt nói: “Kết ấn sai rồi. Để ta làm.”

Mặc Nhiên ôm lấy y, để y dựa vào mình ngồi dậy, nhưng ngăn tay y lại: “Đừng động nữa, người dạy ta đi.”

Sở Vãn Ninh tuy hơi do dự, cũng biết linh lực mình nhất thời hao tổn, chưa chắc có thể thi pháp, mạng người quan trọng, không thể làm bừa. Vì thế y nắm lấy tay Mặc Nhiên, chỉnh mười ngón tay của hắn, chỉnh xong, khàn khàn nói: “Thi chú.”

Linh lưu từ đầu ngón tay tản ra, trong không trung hạ kết giới, thành nước màu lam, bọc lấy những con rối mất tâm trí.

Sở Vãn Ninh thở ra một hơi, định khen Mặc Nhiên một câu, nào ngờ vừa nâng mi lên, thấy dưới ánh sáng địa ngục chiếu rọi, trên khuôn mặt anh tuấn, lại có nước mắt ướt át sáng lên.

Hắn… Sao lại khóc?

Là vì ai?

Sở Vãn Ninh hơi mờ mịt.

Sư Muội không có ở đây, Tiết Mông cũng chẳng bị thương, những người khác Mặc Nhiên không quen, y có thể cả gan mà tham lam một lần cho rằng, Mặc Nhiên rơi nước mắt lần này, là vì mình không?

“… Đừng khóc.”

Mặc Nhiên lấy lại tinh thần, gần như hốt hoảng mà lau mặt lung tung.

“Lớn như vậy rồi, ra thể thống gì nữa.”

Ánh mắt Mặc Nhiên ướt át nhìn y, hỏi y: “Đau không?”

Nghe hắn hỏi vậy, Sở Vãn Ninh sửng sốt, sau đó đau đớn chưa ngừng nơi ngực, sinh ra dòng nước ấm mềm mại. Đau đớn chồng chéo ôn nhu, mềm lại đau, ngọt lại đắng, cuộc đời y trong đại kiếp có được tư tình cùng quan tâm. Ngốc như vậy, nhưng ngăn không được.

“Vết thương nhỏ thôi, do lúc nãy triệu hồi hai thần võ cùng lúc, linh lực hao tổn nhiều, bệnh cũ tái phát.” Sở Vãn Ninh nâng tay, do dự một lúc, xoa đầu Mặc Nhiên, “Đừng lo, ta không đau.”

Sau đó y quay đầu, nhìn lửa địa ngục mênh mông, lửa đỏ rực.

Ánh mắt đen lại, đáy mắt ẩn ẩn nhẫn nhịn, ánh mắt gần như tàn nhẫn lên.

“Ngươi xem Nam Cung Liễu muốn làm gì, tìm thời cơ tốt.” Y dừng một chút, lúc mở miệng lại không do dự, “Giết gã.”

Ánh mắt Sở Vãn Ninh cực hận, hối hận càng sâu.

Nam Cung Liễu nói không sai, lúc bên hồ Kim Thành Trì, mình chỉ mười bốn mười lắm, không hiểu hồng trần, chưa biết sâu đời, buông tha cho Nam Cung Liễu đã lộ mặt ác ma, thậm chí còn lo lắng vì an ổn của Thượng Tu giới, vì không muốn A Tứ còn nhỏ biết, y đã không để chuyện Nam Cung Liễu vì có thần võ, dâng thê tử mình cho thiên hạ biết.

Là y khi trẻ ngây thơ ngu muội, quá thiện lương, gây ra cục diện bây giờ, là y thả hổ về rừng, giờ rước lấy nghiệp hoả ngập trời…

Nam Cung Liễu đến tột cùng muốn làm gì!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện