Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

[Long Huyết Sơn] Liệt hồn


trước sau

Edit: Thiên Di

Beta:

Hai người bọn họ đang trò chuyên gì đó rất vui, trên mặt đều có ý cười thanh thoát, Tiết Mông thậm chí giơ tay cài một bông hoa vàng nhạt lên tóc mai Sư Muội, bị Sư Muội dở khóc dở cười gỡ xuống, cậu liền cười ha ha thành tiếng.

"A, sư tôn?"

Muốn trốn đã không kịp, lúc Tiết Mông quay đầu thoáng thấy y, đầu tiên sửng sốt, sau đó vui vẻ nói: "Hiếm khi trễ thế này rồi vẫn gặp được sư tôn." Vừa nói, vừa đi lên phía trước.

Sư Muội cũng cười cùng đi tới, ôn nhu hiểu lễ nói: "Vấn an sư tôn."

Sở Vãn Ninh nhất thời không nói nên lời, y muốn thong thả đáp lời, nhưng chưa mở miệng, hốc mắt đã đỏ, may mà đêm đã khuya, bóng đêm đủ để che khuất giúp y.

Tiết Mông có hơi giống mèo nhỏ tò mò: "Sư tôn muốn đi đâu?"

"Tùy......" Tiếng nói ra khỏi miệng, lại là khàn khàn đến kỳ cục, y vội ngừng lợi, ho khan một tiếng, dừng một lát mới nói, "Tùy tiện đi thôi."

Một lát sau, lại nhịn không được hỏi thêm một câu.

"Các ngươi thì sao?"

"Ta và Sư Muội vừa quay về từ Vô Thường Trấn. Mua rất nhiều món ngon." Nhắc chuyện này, Tiết Mông có vẻ thật cao hứng, "Hôm nay có hội chùa đó ạ, thật sự náo nhiệt."

Nếu là Sở Vãn Ninh ở đây, cuộc đối thoại này hẳn sẽ dừng ở đây.

Sở Vãn Ninh sẽ không hứng thú tìm hiểu thiếu niên thích náo nhiệt nào, mua món gì, vì sao vui vẻ như vậy.

Y khi đó nhàn nhạt, với ai cũng như gần như xa, không thích để ý việc riêng của người khác.

Nhưng Sở Vãn Ninh bây giờ, lại cảm thấy Tiết Mông cũng được, Sư Muội cũng thế, bọn họ mỗi một chữ, mỗi một biểu tình, thậm chí từng ánh sáng trong mắt cũng thật trân quý.

Y muốn thấy nhiều hơn, được nghe thêm mấy câu.

Đây là hồng trần mà y, không thể có được.

Vì thế y hỏi: "Mua gì vậy?"

"Sư tôn muốn xem ạ?" Tiết Mông cao hứng phấn chấn mà lấy túi Càn Khôn của mình, như dâng vật quý, "Mứt vỏ hồng, hạt thông, hoa quế đường......"

Lải nhải đếm, chợt lấy hoa quế đường, đưa hết vào tay Sở Vãn Ninh.

"Mua nhiều, mấy thứ này cho sư tôn đó ạ."

Sư Muội cũng mở túi mình ra, nhưng tựa hồ y không mua nhiều, lục đi lục lại, không tìm được cái gì, bên tai liền có hơi hồng.

"......"

Sở Vãn Ninh nói: "Không cần cho ta nữa." Y nhặt hai ba viên kẹo, trả phần còn lại cho Tiết Mông. Dưới ánh trăng, ánh mắt y cơ hồ ướt át lại ôn nhu.

"Đã đủ rồi."

Y biết Thời Không Sinh Tử Môn có thể đóng lại bất cứ lúc nào, y đã tiêu hao sức của Cửu Ca quá mức, muốn mở lần nữa không dễ. Huống chi bên kia cũng chỉ có mỗi đêm, về muộn, sợ bị Đạp Tiên Quân phát hiện.

Nhịn lại nỗi lòng khó yên, y hỏi: "Mặc Nhiên đâu? Không đi với các ngươi à?"

Hai người hai mặt nhìn nhau, Tiết Mông nói: "Sau bữa trưa đã không thấy hắn rồi."

Sư Muội cũng nói: "Mấy hôm nay đệ ấy không ở cùng bọn ta, có lẽ có việc riêng phải làm."

Sở Vãn Ninh vì thế tới phòng đệ tử, nhưng trong phòng không có ai, lại đến hội chùa tìm, cũng không nhìn thấy. Mắt thấy canh giờ không còn sớm, càng thêm nóng lòng.

Nhíu lại mi suy tử nửa ngày, đột nhiên, y nhớ ra một chuyện.

Y nhớ ra.

Mặc Nhiên không phải là tới......

Nghĩ một nửa lại không nghĩ nữa, loại ý niệm chợt cháy lên như lửa này làm y không thể thoải mái, sắc mặt y chậm rãi trầm xuống, đốt ngón tay cũng không tự chủ siết lại.

——

Y nhớ ra khi Mặc Nhiên mới lạc lối thường xuyên tới một nơi.

Non nửa canh giờ sau, Sở Vãn Ninh đứng ngoài lâu gỗ đan xen tím tím đỏ đỏ, biển lâu gỗ đỏ, bên trên viết bốn chữ thượng thư Đào Tiên Mời Quân to đùng.

Đây là tiên lâu Lê Viên Đào có chút danh tiếng ở phụ cận, giờ đêm đã khuya, nhưng tiên lâu lộng lấy thơ văn hoa mỹ chỉ vừa mới mở. Trái phải khách ùa vào, phần lớn là mấy nam tử mập mạp, tiểu sinh tô son điểm phấn, mà vẻ mặt Sở Vãn Ninh thanh lãnh, eo thẳng tắp, đứng trong đám đông có vẻ không hợp nhau.

"Khách quan, mời vào trong."

"Vừa đi vừa xem nha, hôm nay Giác nhi nổi tiếng hoá trang, nổi danh khắp Tương Đàm, hát không thua Tương Phong Nhược năm đó, vũ vô lễ của Đoạn Y Hàn ngày xưa. Tám mươi văn một hồi, lên hàng đầu mười văn——"

Ở cửa, gã sai vặt gân cổ lên gào lớn, bên cạnh có công tử nhã nhặn phe phẩy quạt, trào phúng bảo: "Thật dõng dạc, nổi danh cái gì, cũng dám so sánh với hai vị nhạc tiên Đoạn Tuân năm đó à."

"Đúng vậy, tám mươi văn một hồi còn không thấy mặt Tuân Nhược Phong có tiếng, một vở kịch của Tuân Nhược Phong tám trăm kim còn chưa đủ đâu."

"Rạp hát rách nát này lại lừa tiền rồi." Có canh phu đi ngang qua, gãi nách cười khặc khặc.

Sở Vãn Ninh nghe không hiểu, nghe cũng rất đau đầu. Y dứt khoát giơ tay vén mành, vào trong lâu. Bên tường treo lụa đăng cao kết, ồn ồn ào ào. Có người đang nghe diễn, có kẻ uống say, có người dính phấn trên mặt đang chìm nổi trong ánh sáng mị diễm ôn nhu.

Con hát kim thanh ngọc chấn, tiểu thanh ngọc cơ sinh xuân.

Trên sân khấu kịch lầu một, Quý phi đang say rượu, hoa đoàn cẩm thốc. Con hát kia giơ tay nhấc chân đều mềm mại bi thương, làm quần chúng phía dưới cảm động thổn thức vô tận.

"Hay——! Hay——!"

"Thêm một đoạn nữa!!"

Sở Vãn Ninh bị mùi son phấn ngọt ngào làm gay mũi nhíu chặt mày kiếm, sắc mặt âm trầm. Mắt phượng liếc qua, tìm kiếm một vòng, không thấy thân ảnh thiếu niên kia.

Y nghĩ, chẳng lẽ đoán nhầm nơi rồi?

Lúc này bảo nhi vội tránh đi để ý tới y, một con bươm bướm diễm lệ rực rỡ đậu xuống, nhanh nhẹn đi tới phía y, miệng tô son đỏ chói nở một nụ cười, mời chào:

"Vị công tử này, nếu nghe diễn thì mời ngồi, tìm hoan vào trong phòng."

Sở Vãn Ninh nhìn ả ta một cái: "Tìm người."

"Tìm..." Bảo nhi ngừng lại, nụ cười vụt tắt, ánh mắt lạnh đi ba phần, "Tìm người thì tùy ý."

Sở Vãn Ninh thở dài, tháo ngọc bội bên hông ra, đó là mỹ ngọc Đạp Tiên Quân tặng y, xúc cảm ôn nhuận. Y đưa ngọc bội cho bảo nhi, nói lại: "Tìm người."

Bảo nhi nhận lấy, vừa thấy ánh sáng tản ra, làm đôi mắt ả càng sáng ngời.

Ả cất ngọc bội cẩn thận, nở nụ cười lần nữa, càng phong phú tươi tắn hơn lúc nãy: "Công tử muốn tìm ai?"

"Một người trẻ tuổi thoạt nhìn mười lăm mười sau tuổi." Sở Vãn Ninh nói, "Họ Mặc."

Lầu ba trải thảm treo hoa, hoa văn trang sức ung dung. Cũng khó trách nhiều người nguyện ý mua say tại đây suốt đêm, chỉ cần đưa đủ tiền mặt, con hát liền bịa ra một giấc mộng hoa anh túc đẹp, có chi tiết anh hùng hoá cốt. Nếu đêm dài mà tiêu ma như vậy, bị ôn nhu gông cổ, ai nguyện ý đối mặt với nhân gian đầy sẹo, hiện thực đau thương?

"Chính là phòng này." Bảo nhi nâng ngón tay nhuộm hồng thon dài, lật thẻ gỗ khắc hai chữ "Dung Cửu" lại.

Ả nâng mắt lên, tâm tư lả lướt, như suy tư gì mà đánh giá Sở Vãn Ninh, dò xét nói, "Công tử đừng vội, chờ nô gia gọi Cửu Nhi ra ngoài, rồi mời công tử vào phòng trò chuyện với bạn."

"..."

Bảo nương nhìn ra ngay y để ý tới hắn.

Sở Vãn Ninh nhắm mắt: "Làm phiền bà rồi."

Ả đi vào, trong phòng hình như có tiếng người, vỡ vụn không rõ.

Một lát sau, ả đi ra, một tiểu quan đi theo sau, Sở Vãn Ninh liếc mắt một cái, gương mặt quan nhi Dung Cửu kia vẫn còn đà hồng, sườn mặt tựa hồ cực kỳ giống người quen nào đó. Dung Cửu thấp thấp hành lễ với y, liền theo bảo nhi rời đi. Sở Vãn Ninh đẩy cửa vào, trong phòng là một mảnh màu tím tím hồng hồng, người xem tê dại da đầu. Trong phòng không có huân hương, nhưng có mùi rượu. Gương mặt Mặc Nhiên, nằm nghiêng trên giường, ngón tay thon dài vẫn còn đang thưởng thức bầu rượu buộc tua đỏ. Giường cũng màu đỏ, thực hỗn độn. Tốt nhất đừng nghĩ trên đó đã xảy ra chuyện gì.

Y đến đó, như sương tuyết, đứng ở nơi xuân tình không hợp với mình.

"Ừm... Sư tôn tới rồi?"

"..."

"Ngồi xuống uống một chén lê rượu không? Lê Hoa Bạch, rượu ngon. Đảm bảo chưa từng nếm đâu."

Sở Vãn Ninh nói: "Ngươi say rồi."

Mặc Nhiên cười hì hì, thấy nam tử bạch y kia đến trước giường mình. Hắn thật sự say rồi, đột nhiên duỗi tay, to gan lớn mật, ôm lấy eo Sở Vãn Ninh.

"Say không tốt ư, say không sợ trời chẳng sợ đất, đến đến đến, đêm dài chậm rãi, chi bằng cùng làm loạn một hồi."

Sở Vãn Ninh không lên tiếng, chỉ kéo Mặc Nhiên từ bể dục chìm nổi như đệm giường đỏ chói mềm mại lên, gân xanh trên tay nổi lên. Y là người có phong độ tông sư, loại thời điểm này đoan trọng túc mục, chỉ có ngón tay run rẩy là bán đứng nội tâm y.

Y nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: "Mặc Nhiên."

Thiếu niên say rượu "Ưm" một tiếng, vẫn chẳng rõ nguyên do, thậm chíang theo ý cười vô tâm vô phế.

Sở Vãn Ninh khàn khàn nói: "Ta đến chậm rồi."

Y ghé đầu lại gần, đầu ngón tay khẽ động, nháy mắt đau cực kỳ——

Cảm giác huyết nhục bị xé rách thống khổ này, thần võ dần hiện ra, gỗ hải đường, đuôi cong lên, bảy dây sáng ngời. Một đàn cổ thần mộc tốt.

Sở Vãn Ninh cắn răng, dùng loại linh lực tạm bợ này của thần võ độ linh lực hùng hậu đối kháng của Đạp Tiên Đế Quân quả đáng nực cười, nhưng cũng đủ để y thi triển rất nhiều pháp thuật.

Y dựa lên trán Mặc Nhiên, nhắm mắt lại.

Sau đó y cảm nhận được... Trong cơ thể Mặc Nhiên quả thực có hơi thở của Bát Khổ Trường Hận Hoa, trước mắt tựa hồ thấy được một đoá hoa cánh đen, rễ cắm vào tim, chôn sâu dọc theo mạch máu bên trong.

Chính là đoá Trường Hận Hoa này.

Là ngọn nguồn của hết thảy tội ác.

Sở Vãn Ninh hít sâu một hơi, y niệm chú quyết theo sách cổ ghi lại, sau đó gằn từng chữ, cơ hồ dùng hết toàn lực hét lên:

"Tách hồn!"

Sở Vãn Ninh bỗng mở mắt, đáy mắt chợt hiện một tia hàn quang.

Trường Hận Hoa chỉ có thể dùng sức lực của hồn phách ức chế, y liền làm y như lời trong sách cổ, sống sờ sờ tách đi nửa địa hồn của mình, từ

trán hai người dán sát nhau truyền đi, truyền vào trong thân thể Mặc Nhiên.

Quanh người thoáng chốc nổi cuồng phong, Cửu Ca làm phượng hoàng thanh.

Linh khí bùng cháy mạnh mẽ.

Mặc Nhiên... Mặc Nhiên...

Là sư phụ xưa nay không bảo vệ ngươi tốt.

Giờ, ta đến cứu ngươi.

Ta độ ngươi.

Hồn phách bị xé nát hoá thành từng làn khói trắng, trào dâng chảy xuôi.

Mặc Nhiên thất thần, Sở Vãn Ninh cực kỳ đau đớn.

Đau đớn không ngừng.

Ta độ ngươi...

Ánh sáng cuối cùng biến mất, hai người bỗng thoát lực. Sở Vãn Ninh buông lỏng tay, Mặc Nhiên ngã thật mạnh xuống giường.

Cửu Ca cũng không còn thấy, chui sâu vào trong cốt nhục Sở Vãn Ninh. Y mất đi nửa địa hồn, rất khó gắn bó ổn định với thần võ.

Sở Vãn Ninh ngồi trên mép giường, nhắm mắt nghỉ ngơi, sắc mặt tái nhợt đến lợi hại, ngay cả môi cũng không còn huyết sắc. Nhưng lòng y thoải mái, cũng nhẹ nhàng.

Y rốt cuộc làm được bước đầu tiên để thay đổi vận mệnh.

Dùng sức của linh hồn, quấy nhiễu Bát Khổ Trường Hận Hoa còn chưa đâm sâu, không để Mặc Nhiên mất bản tâm.

Thời gian quay lại. Y rốt cuộc bảo vệ được hắn.

Sở Vãn Ninh không thể ở lâu, chuyện đầu tiên y phải làm là ngăn cản Mặc Nhiên bị Trường Hận Hoa cắn nuốt, việc này làm được rồi, kế tiếp y phải làm chuyện thứ hai.

Y không biết kẻ sau màn tột cùng có năng lực lớn đến mức nào, tuy rằng trước mắt người kia còn chưa xé mở được khe hở thời không, nhưng cẩn thận vẫn đúng nhất.

—— y muốn bảo đảm một khi lại xảy ra biến cố, y muốn mình có thể kịp thời nhớ lại ký ức kiếp trước, kịp thời chống lại.

Nên chuyện thứ hai, chính là tìm thấy mình năm đó.

Y không dùng tới cấm chú báo động của Hồng Liên Thủy Tạ, y dễ như trở bàn tay đã lẻn được vào trong. Y đứng bên cửa sổ hé mở, nhìn nam nhân bạch y ngủ quên trên bàn trong phòng.

Dạ Du Thần mới làm một nửa, còn chưa quét sơn.

... Nếu khổ sở nhân gian chỉ cần đối phó với tiểu ma tiểu quỷ thì tốt rồi.

Sở Vãn Ninh đem địa hồn đã chia nửa của mình, độ vào chính cơ thể mình ở hồng trần này.

Vốn hồn phách chính là y, nên người đang ngủ cũng không có nửa điểm khôn thích ứng được, y nhìn làn sương trắng sáng chảy dần đi, phát ra một tầng ánh sáng mỏng quanh "mình". Chậm rãi, ánh sáng dần tắt, có gió thổi, thổi bay bản vẽ trong tay "Sở Vãn Ninh" xuống đất.

"Nếu lại có đại tai, Mặc Nhiên cũng hẳn không còn là địch của ngươi nữa." Y đứng ngang cửa sổ, nhẹ giọng nói với người bên trong, "Hiện giờ linh hạch ta đã vỡ vụn, hồn phách chia lìa. Ta chỉ có thể làm được một bước này, không thể thay đổi thời đại kia của chúng ta, nhưng ngươi vẫn có thể."

Người trong phòng chưa tỉnh.

"Ta chia địa hồn yếu ớt nhất thành hai nửa, một nửa cho ngươi, một nửa cho Mặc Nhiên. Nếu cả đời các ngươi trôi chảy, hai nửa hồn phách này cũng sẽ chẳng ảnh hưởng nhiều tới hai ngươi. Có điều nếu Bát Khổ Trường Hận Hoa liên tục xâm nhập, hoặc nhân gian có loạn, vậy ta sẽ nghĩ cách khiến hai nửa địa hồn này hợp lại với nhau lần nữa."

Nếu y dự đoán không sai, một khắc hồn phách hợp lại kia, Bát Khổ Trường Hận Hoa trong thân thể Mặc Nhiên sẽ hoàn toàn được nhổ đi. Mà y sau khi hợp lại hai nửa địa hồn, khôi phục lại ký ức kiếp trước.

Sở Vãn Ninh nói: "Đừng oán ta vì đã để việc này lại cho ngươi. Nếu có thể, ta cũng hy vọng ngươi đừng nhớ ra, nhưng mà......"

Y không nói thêm gì nữa, chỉ thấp giọng thở dài.

Sau đó y đi làm chuyện thứ ba.

Chuyện này là lá chắn cuối cùng —— y đi tìm Hoài Tội. Giao cho Hoài Tội một lư hương mình đã bắt đầu luyện chế từ lâu.

Lư hương kia, y tạo thuật hợp hồn. Loại bí thuật này sẽ hấp thu ký ức sâu nhất trong tiềm thức y, kích thích hai linh hồn bị xé rách dung hợp lần nữa.

Sở Vãn Ninh không rõ ký ức sâu nhất trong tiềm thức mình là gì. Y cảm thấy có quá nhiều. Có lẽ là trận đại chiến quyết liệt của sư đồ năm đó, có lẽ là sau khi bại dưới tay Mặc Nhiên bị biến thành đồng hồ máu, có lẽ là lần đầu tiên đau khổ khuất nhục dưới thân Mặc Nhiên. Quá nhiều. Con người đôi khi cũng không nhớ được tất cả chuyện của mình.

Y dặn Hoài Tội phong ấn lư hương trong hang Long Huyết Sơn. Nếu thấy hồng trần có biến, nhất định phải đưa mình và Mặc Nhiên tới đây.

Làm xong hết thảy, thời gian của Sở Vãn Ninh cũng đến rồi. Thời không có khả năng tự hồi phục, nếu không có sức xé rách, khe hở sẽ tự hợp lại.

Y kỳ thật rất muốn ở lại đây, ở lại nơi sạch sẽ này, nhân gian thái bình vẫn chưa xảy ra chuyện gì.

Nhưng Sở Vãn Ninh biết mình không thuộc về nơi này, y sẽ không vì tâm tư của bản thân, vì tham luyến sự ấm áp mà làm ra chuyện vi phạm đạo nghĩa cấm thuật.

Y bỏ đi.

Để lại mộng đẹp của giang sơn sau lưng, không quay đầu lại.

"Sở tông sư."

Quay về lại thời đại của mình, Sở Vãn Ninh vừa ra khỏi khe núi, che giấu đi dấu vết của linh lực, liếc mắt nhìn nam tử chu y đang đi tới từ đường mòn đá xanh. Đúng là lão nô Lưu công hầu hạ bên cạnh Mặc Nhiên.

"Tông sư đi đâu vậy? Để bệ hạ phải tìm."

Sở Vãn Ninh nói: "Người kia đâu?"

"Đang ở Hồng Liên Thủy Tạ."

Lúc quay về, Mặc Nhiên đang nhắm mắt ngồi dưới giàn hoa tử đằng, thấy y đẩy cửa vào, liền chậm rãi ngẩng mặt lên. Vẫy tay gọi y lại.

"Tới đây đi."

Sở Vãn Ninh mím môi, thần sắc đạm mạc như thường: "Khúc xướng nghe không vừa ý? Sớm tan như vậy."

"Cũng không phải không vừa ý." Mặc Nhiên nói, "Nghe đi nghe lại, cũng chỉ có mấy điệu như vậy. Mệt rồi."

Tay áo vươn ra, giơ tay ôm lấy Sở Vãn Ninh vào trong lòng, Mặc Nhiên cũng không hỏi y rốt cuộc đã đi đâu. Dù sao Sở Vãn Ninh xưa nay khó thuần khó thuận, nếu cứ ở Hồng Liên Thủy Tạ mãi không đi mới là kỳ quái.

Hắn ép Sở Vãn Ninh ngồi lên đùi mình, hôn lên mặt nam nhân trong lòng, sau đó chôn mặt vào cổ nam nhân.

"Bổn toạ vừa có một giấc mơ."

"Ừ?"

"... Trong mơ, ngươi cầm tay ta dạy ta viết."

Sở Vãn Ninh chợt ngẩn ra, tim đập loạn. Nhưng Đạp Tiên Quân giờ phút này tự rơi vào hồi ức, quả nhiên không cách nào kiềm chế, nên không cảm thấy y khác thường, chỉ tiếp tục kể, ngữ khí nhàn nhạt, lại mang chút ưu thương mộc mạc ngay chính hắn cũng chưa từng cảm thấy.

"Một chữ, ta viết bốn năm lần cũng không được, ngươi rất giận, nhưng cũng không mặc kệ ta." Mặc Nhiên nói, "Sau đó ngươi nắm tay ta, ngoài cửa sổ có hoa bay vào, ta thấy..."

Hắn rơi sâu vào hồi ức giấc mộng kia, thậm chí không tự xưng là bổn toạ nữa.

Mặc Nhiên dừng một chút, biểu tình trong giây lát thực thanh bình.

"Ta thấy trên giấy viết, thấy thư như gặp, đọc thư như thấy mặt."

Hắn nói tới đây, đột nhiên nhếch miệng cười. Nụ cười kia không thể nói là khuây khỏa hay dữ tợn.

"Loại chuyện này cũng chỉ có thể mơ mới thấy được."

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt chứa rất nhiều tâm sự kia, dần dần, lại khôi phục về ánh lạnh lẽo thuộc về Đạp Tiên Quân: "Biết vì sao bổn toạ muốn gặp ngươi không?"

"..."

Bàn tay nâng lên, chạm đến gương mặt hơi lạnh của Sở Vãn Ninh.

"Trong giấc mơ kia, dáng vẻ của ngươi rất đẹp." Đạp Tiên Quân nhàn nhạt, "Đẹp tới mức thậm chí bổn toạ không thể quên nổi. Nên bổn toạ muốn chân chính gặp ngươi."

Sở Vãn Ninh rũ mắt xuống.

"Ta sợ ta không hận ngươi, ta muốn hận ngươi." Mặc Nhiên nói, "Bằng không ta..."

Bỗng nhiên nghẹn lời, bằng không làm sao?

Bằng không ta sẽ không cách nào thoải mái, bằng không ta sẽ không biết tiếp theo nên đi thế nào, bằng không ta sẽ không biết nên tiếp tục tàn phá nhân sinh thế nào.

Ta phải hận ngươi, ta không thay đổi, cũng chẳng hận sai.

"Vãn Ninh." Hắn rốt cuộc nhắm mắt than thở, "Trên đời này chung quy chỉ còn ta với ngươi thôi."

Nhất thời tim như bị dao đâm, Sở Vãn Ninh muốn nói chuyện, bỗng cảm thấy một chân rơi xuống biển sâu vạn trượng, trượt chân ngã xuống chợt tỉnh mộng!

Sở Vãn Ninh bỗng mở mắt ra, ánh vào mắt là một khoảng đen thẫm, y nghe thấy tim mình đập thình thịch, mồ hôi lạnh ròng ròng, khuôn mặt âm u lạnh lùng của Đạp Tiên Đế Quân tựa hồ vẫn ở trước mắt.

Cả người y phát run, hơi thở gấp, ký ức kiếp trước dũng mãnh tràn về làm lông tóc y dựng đứng, những hồi ức này còn không ngừng, vẫn điên cuồng tràn tới bên y.

Hầu kết chen chúc, y... Đang ở đâu?

Y đang ở đâu...

Vì sao không thấy? Vì sao trước mắt toàn bóng đêm?

Ý thức hỗn loạn, hồi lâu sau, Sở Vãn Ninh mới mơ hồ nhớ ra chuyện ở Long Huyết Sơn.

Y chậm rãi hoàn hồn phản ứng lại, thì thào: "Mặc Nhiên..."

Nhưng lúc này, gương mặt đột nhiên bị một bàn tay ôn lương chạm tới.

Tay kia cầm lấy cằm y, vươn ngón cái, xát qua bờ môi y. Sở Vãn Ninh nghe thấy một giọng nói rõ ràng đã dùng thuật đổi âm, nhẹ nhàng nói với y.

"Chờ người đã lâu, rốt cuộc người cũng tỉnh rồi."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện