Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

[Thiên Âm Các] Ta tới tuẫn ngươi


trước sau

Edit: LuBachPhong36

Pháp trường trang nghiêm. Mảnh nhỏ linh hạch của Mặc Nhiên không ngừng bị móc ra, đào tẫn.

Một mảnh lại một mảnh.

Hắn gắt gao nhẫn nại, cứng rắn chịu đựng, đền tội là một chuyện, yếu thế lại là một chuyện khác, hắn không muốn kêu đau ở trước mặt Mộc Yên Ly, hắn vững như bàn thạch.

Đau đớn quá sâu, chìm nổi trong biển khổ.

Đột nhiên, kinh ngạc nghe được một âm thanh, như tiếng sấm mùa xuân nổ vang trong đầu.

"Mặc Nhiên!"

Không có khả năng, sao có thể?

Sao có thể sẽ là y......

Nhất định là do mình quá thống khổ, tâm sinh ảo giác, thần thức mơ màng.

"Mặc Nhiên!!"

Chung quanh bắt đầu ồn ào náo động, hình như có người đang kinh hô, đang ồn ào, giữa không trung đã nổi gió lớn, tay Mộc Yên Ly cũng ngừng lại.

Mặc Nhiên run rẩy, dùng hết sức lực lớn nhất để ngẩng đầu ——

Hắn nhìn thấy thần tiên của hắn cưỡi rồng bay đến, từ trên trời cao mà lao xuống.

Hắn nhìn thấy thần tiên của hắn bạch y phấp phới, tựa như tiên giáng trần.

Càng đến gần, gương mặt bên cạnh sừng rồng đang bay cao chót vót kia càng trở nên rõ ràng, tim Mặc Nhiên chợt co rút đau đớn, so với đao đâm vào tim còn đau đớn hơn.

Hắn nhìn thấy thần tiên của hắn đang khóc, Sở Vãn Ninh...... đang khóc!

"Sư...... Tôn......"

Miệng vết thương trên ngực máu chảy ồ ạt, Mặc Nhiên giãy giụa lên, xích sắt leng keng.

Sở Vãn Ninh nhảy xuống cự long, trong chớp mắt đã đứng trước kết giới xung quanh hình đài, Chúc Long liền hóa thành một tia kim quang chói mắt, trở lại trong phù chú.

"Ngọc Hành!"

"Sư tôn!"

"Ngọc Hành trưởng lão!"

Tất cả mọi người trong Tử Sinh Đỉnh trên khán đài đều đứng lên, người của những môn phái còn lại cũng kinh ngạc, ngay cả bá tánh áo vải cũng ngạc nhiên nói: "Đây là Bắc Đẩu Tiên Tôn trong lời đồn sao?"

"Là sư phụ Mặc Nhiên!"

"Bọn họ không phải nói đã nhất đao lưỡng đoạn sao?"

Hốc mắt Sở Vãn Ninh vốn dĩ đã đỏ, khi nhìn thấy những mảnh nhỏ linh hạch đầy máu tươi trong khay bạc, y càng sụp đổ.

Cổ họng y khàn khàn, muốn nói chuyện, còn chưa mở miệng, liền đã nghẹn ngào.

"Các ngươi...... Không thể đối với hắn như vậy......"

Mọi nơi ồ lên.

"Hắn đang nói cái gì?"

"Hắn điên rồi sao? Mặc Nhiên là phạm nhân giết người điên cuồng a!"

Mỗi một câu đều như đao nhọn khoét vào tim Sở Vãn Ninh, mỗi một tiếng chỉ trích đều như mũi dùi khoan sâu vào lồng ngực Sở Vãn Ninh.

Đau cực kỳ.

Sở Vãn Ninh nhìn kết giới Thiên Âm Các, đôi mắt đen nhuận ướt ấy yên lặng ngóng nhìn nam nhân của mình, nam nhân đang bị xé ngực mổ tim, linh hạch tổn hại.

Nam nhân khi bị nghìn người chỉ trỏ, lại không biết chính mình bị hàm oan.

Ngốc như vậy.

Sở Vãn Ninh mấp máy môi, cả người run rẩy.

Tay y dán lên kết giới trong suốt của Thiên Âm Các, y nghẹn ngào: "Phán sai rồi...... Phán sai rồi......"

Đừng lấy chủy thủ đâm hắn, đâm ta đi.

Đâm ta đi......

Luôn nói Đạp Tiên Quân vô tình, Mặc Vi Vũ cẩu thả.

Kiếp trước, người người dùng ngòi bút làm vũ khí, mong không được hắn chết.

Kiếp này, ngày đêm thấp thỏm bất an, trốn không thoát nội tâm khiển trách.

Nhưng sự thật lại có ai biết?

Mộc Yên Ly tựa như trong lòng gấp rút, sau khi kinh ngạc ban đầu qua đi, lại lập tức giơ lên đao nhọn, mũi đao nhỏ huyết, từng giọt từng giọt.

Mặc Nhiên lẩm bẩm: "Đừng nhìn."

Phập một tiếng, chủy thủ lại lần nữa đâm ngập vào tim, dòng máu phun trào.

Đồng tử Sở Vãn Ninh đột nhiên co hẹp, sau một lúc lâu, bạo liệt, tiếng nói nghẹn ngào phá mây: "ĐỪNG——!!!"

Kim quang trong nháy mắt xuất thế, gió mạnh nổi lên.

Thiên Vấn ứng triệu mà ra, một chiêu đánh xuống, mấy chục đệ tử cấp cao của Thiên Âm Các đang duy trì kết giới đều không thể chịu nỗi một kích này, lần lượt hộc máu quỳ xuống đất, trong nháy mắt kết giới đã nứt toạc. Trong quang hoa rực rỡ chói mắt, Sở Vãn Ninh cầm thần võ đang toé ra ánh lửa trong tay mình, lập tức lao về phía giữa hình đài.

"Có người muốn cướp tù!"

"Sở Vãn Ninh muốn cướp tù!!"

Mộc Yên Ly lập tức cầm khay chứa mãnh vỡ linh hạch cho vào túi càng khôn, quay đầu lạnh giọng hạ lệnh: "Ngăn hắn lại!"

"Rõ! Các chủ!"

Đệ tử Thiên Âm Các y phục kim sắc vây quanh lại như sóng triều, va chạm kịch liệt cùng linh lưu của Sở Vãn Ninh, các tu sĩ trên khán đài đều sợ ngây người, bọn họ chưa từng gặp qua Sở Vãn Ninh với dáng vẻ như thế——

Điên cuồng, bi thương.

Không còn lý trí.

Hiển nhiên Sở Vãn Ninh càng tiến càng gần, Mộc Yên Ly thấp giọng mắng, trong mắt hiện lên sương lạnh, cuối cùng móc ra một mảnh linh hạch vụn vỡ, thu vào trong túi càn khôn, rồi sau đó quần áo phần phật, xoay người cùng Sở Vãn Ninh đối chiêu.

"Sở tông sư, ngươi thật sự cứu hắn? Ngươi nghĩ cho kỹ, ngươi đi một bước này, từ đây thiên thu bêu danh, ngươi cùng hắn đều phải gánh lấy!"

Kiếm quang chiếu sáng lên mắt hạnh của Mộc Yên Ly, nàng trừng mắt nhìn y.

Thiên Vấn trói chặt bội đao của Mộc Yên Ly, trong phút chốc lưu quang bắn toé khắp nơi.

Sở Vãn Ninh nghiến nát từng câu từng chữ: "Vậy, để ta bồi hắn!"

Chính sử công chỉnh, phổ tẫn anh hùng.

Nhưng ta chỉ muốn ở bên cạnh ngươi, nằm trong câu truyện về bạo quân cũng được, hay nát thây trên bảng hung thần cũng xong, đều tốt cả.

Ta không muốn hậu nhân khi nhắc đến chúng ta, phụng ta là thần, chỉ ngươi là quỷ.

Ta không muốn sử sách hậu thế khi lưu lại một đoạn, viết ta ngươi bất hoà, sư đồ thành thù.

Nếu ta không thể vì ngươi trầm oan giải tội.

Mặc Nhiên, Mặc Vi Vũ, Đạp Tiên Quân.

Ta nguyện ý cùng ngươi chịu muôn đời thóa mạ.

Địa ngục quá lạnh.

Mặc Nhiên, ta tới tuẫn ngươi.*

....

(*tuẫn: chôn cùng)

Trong khoảng mây trôi tụ lại hợp, quang ảnh loá mắt đã khiến người người chỉ nhìn thấy một mảng hỗn loạn.

Trên đài dưới đài càng là lo sợ không yên, không biết phải xoay sở thế nào, trong hỗn loạn chỉ nghe được hai tiếng "tranh" "tranh", Thiên Vấn đột nhiên đã đánh gãy đoạn xiềng xích đang trói Mặc Nhiên.

Mặc Nhiên lập tức ngã quỳ xuống đất, rơi vào lồng ngực ấm áp của Sở Vãn Ninh.

Máu của hắn trong chớp mắt đã nhiễm đỏ bạch y của y.

Mặc Nhiên từ khi bắt đầu đã không hề rơi lệ, lúc bị mổ ngực moi tim cũng chưa từng nghẹn ngào, lúc này ngực đã nát không thành hình, hai tay hắn run rẩy nâng lên, lại buông xuống.

Hắn muốn cứ như vậy mà ôm lấy Sở Vãn Ninh, nhưng lại cũng muốn cứ như vậy mà đẩy Sở Vãn Ninh ra, hắn tha thiết hi vọng xa vời cùng Sở Vãn Ninh cùng trời cuối đất không chia lìa, lại khẩn thiết khát vọng mọi điều của Sở Vãn Ninh đều là tốt đẹp, vĩnh viễn sạch sẽ, không có liên quan gì đến người dơ bẩn như mình.

Cho nên hắn không biết đến tột cùng là nên ôm lấy, hay là nên chia lìa.

Một đôi tay run lâu như vậy, cuối cùng thật cẩn thận dè dặt mà nâng lên phía sau lưng Sở Vãn Ninh.

Mặc Nhiên khóc.

Hắn nói: "Sư tôn...... Vì sao không trách ta...... Vì sao còn muốn cứu ta......"

Sở Vãn Ninh chỉ cảm thấy lòng đau như sắp chết, y gắt gao ôm chặt người trong lồng ngực, rốt cuộc bất chấp ánh mắt quanh mình, mọi người nhìn chằm chằm, thiên ngôn vạn ngữ, cũng không biết phải nói gì trước mới tốt.



"Ta dơ như vậy...... Sẽ làm ngươi cũng dơ......" Mặc Nhiên thấp giọng nói, câu chữ đều nồng đậm mùi máu tươi, hắn càng khóc càng thương tâm, người nam nhân chưa từng yếu thế trước mặt người khác này, ở trong lồng ngực Sở Vãn Ninh lại không còn một manh giáp nào, "Nhưng ta cũng sợ ngươi không cần ta...... Nếu đến ngươi cũng không cần ta, ta thật sự không biết nên đi nơi nào......"

Vỡ, rõ ràng là linh hạch Mặc Nhiên. Đâm, rõ ràng là trái tim Mặc Nhiên.

Nhưng lúc này, Sở Vãn Ninh lại cảm thấy trái tim chính mình cũng đang co rút, đang bị lăng trì xé nát, máu thịt mơ hồ.

Hoá ra mỗi gân mỗi cốt, đều đã chặt chẽ tương liên.

Chung quanh Thiên Âm Các rất nhiều tu sĩ tiến lại, trùng trùng điệp điệp vây lấy bọn họ, từng bước áp sát.

Bạch y Sở Vãn Ninh nhuốm máu, một tay cầm theo Thiên Vấn, một tay ôm Mặc Nhiên.

Người trong thế gian quá nhiều thị phi trắng đen, kỳ thật cũng không dễ dàng nói rõ ràng.

Người chính nghĩa tự cho là đúng quá nhiều.

Người tính kế bụng dạ khó lường cũng không ít.

Cho nên, khuất tử Hoài Sa, Mịch La nước mắt. Hàm oan Vũ Mục, phong ba di hận*.

(*khuất trong khuất phục. Mịch La là tên con sông bắt nguồn từ tỉnh Giang Tây, chảy về tỉnh Hồ Nam, nước mắt Mịch La ý chỉ nỗi âu sầu, thất chí của Khuất Nguyên, một chính trị gia thuộc nước Sở thời Tam Quốc, khi ông gieo mình xuống sông Mịch La tự tử. Hàm oan Vũ Mục ý chỉ nỗi oan của Nhạc Phi, danh tướng chống quân Kim thời Nam Tống.)

Bọn họ còn có thể được cùng trả lại trong sạch, nhưng còn tấm lòng son niên thiếu thì sao? Không phải mỗi một tội mỗi một oan đều có thể nói được rõ ràng, rốt cuộc vẫn còn có một bí mật, còn một người vĩnh viễn không có cơ hội được lật lại phán quyết.

Sở Vãn Ninh ôm Mặc Nhiên, y nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, ta không có không cần ngươi."

"Sư tôn......"

"Ta sẽ vẫn luôn ở bên cạnh ngươi, sống hoặc chết, ta đưa ngươi về nhà."

Mất đi chú thuật trị liệu, ý thức của Mặc Nhiên càng lúc càng hôn mê, tim cũng càng lúc càng đau, nhưng nghe được những lời này, cả người hắn đều chấn động, tiện đà môi mấp máy, nước mắt lăn xuống, lại cười.

"Ngươi đối với ta tốt như vậy, rổ của ta đã đầy rồi...... Ta thật rất vui......" Hắn dừng một chút, giọng nói dần dần yếu đi...

"Sư tôn, ta buồn ngủ quá...... Ta lạnh......"

Thân thể Sở Vãn Ninh khó phát hiện mà khẽ run một chút, cánh tay đang ôm Mặc Nhiên càng dùng sức hơn, rót linh lực của mình cuồn cuồn không ngừng vào người Mặc Nhiên, nhưng là vô dụng.

Giống như kiếp trước, trên đỉnh Côn Luân, Đạp Tiên Quân cũng ôm chính mình khi ấy đã chết, muốn truyền linh lực cứu tính mạng của y.

Vô dụng.

Sở Vãn Ninh rất nóng lòng, mắt phượng ướt hồng, nước mắt lặng lẽ mà lăn xuống, y lại vuốt tóc hắn, nghiêng mặt sang, ghé môi hôn lên thái dương ướt lạnh của hắn, khàn khàn nói: "Đừng ngủ, ngươi nói cho ta nghe, cái gì rổ?"

Trên mặt những người vây xung quanh tràn đầy cảnh giác, xem thường, rét lạnh, đề phòng, chán ghét, ghê tởm.

Nhưng thế thì sao.

Cái gì cũng không còn quan trọng.

Thanh danh, tôn nghiêm, tính mạng.

Hai kiếp rồi, y đều tận mắt nhìn thấy Mặc Nhiên rơi vào vực sâu, lại bó tay chịu thua. Y chỉ cảm thấy sao lại thống khổ như vậy, cảm thấy chính mình sao lại thất bại như vậy.

Là y đến chậm rồi.

Mặc Nhiên vô lực, ý thức đã bắt đầu tan rã, máu càng chảy càng nhiều, thân thể cũng càng lúc càng lạnh, hắn nhẹ nhàng nói: "Ta chỉ có một cái rổ nhỏ...... trong rổ có một cái lỗ.......... là trống không.............vớt đã thật lâu......"

Hắn theo bản năng mà muốn cuộn tròn lên.

Đôi môi xanh trắng ngập ngừng, nức nở.

"Sư tôn...... Tim đau quá......"

"Ngươi ôm ta một cái, cầu xin ngươi."

Sở Vãn Ninh tim đau như cắt, chỉ không nhịn được mà nói: "Ta ôm ngươi, không đau, không đau."

Nhưng Mặc Nhiên đã không nghe thấy được nữa, ý thức Mặc Nhiên đã hỗn loạn.

Đều hỗn loạn rồi.

Giống như đứa trẻ của nhiều năm trước ở trong phòng chứa củi không nơi nương tựa, áo cơm không đủ,

Giống như đứa trẻ quỳ xuống bên thi thể thối rữa của mẫu thân trong bãi tha ma, thất thanh mà khóc rống,

Giống Đạp Tiên Đế Quân rốt cuộc cũng không trở lại được quá khứ,

Giống thân ảnh côi cút cô tịch đứng dưới Thông Thiên Tháp năm nào,

Giống Mặc tông sư giương kiếm độc hành năm năm chờ y hồi hồn,

Giống nam nhân cuộn người trên đệm giường đã ướt gối trong đêm mưa to...

"Ta đau quá...... Thật sự đau......"

"Sư tôn, có phải ta đã trả hết hay không? Có phải ta đã sạch sẽ hay không......"

Càng lúc càng mơ hồ.

"Sư tôn."

Đứa trẻ kia, thiếu niên kia, ác ma kia, bạo quân kia, đồ đệ nhỏ kia, cuối cùng nghẹn ngào, chậm rãi, giọng nhẹ như mây khói.

"Trời tối rồi, ta sợ quá...... Ta muốn về nhà......"

Sở Vãn Ninh vẫn luôn nghe hắn nói, giờ này khắc này, đã khóc không thành tiếng.

Mặc Nhiên, Mặc Nhiên, tại sao ngươi lại ngốc như vậy?

Trả hết cái gì, sạch sẽ cái gì......

Là ta thiếu ngươi mà.

Ai cũng không biết chân tướng, chính ký ức của ngươi cũng bị huỷ diệt.

Nhưng rốt cuộc ta lại biết ——

Ta rốt cuộc biết, ngươi chỉ làm đồ đệ ta vài tháng, lại dùng hết cả hai đời để bảo hộ ta.

Gánh lấy tất cả bêu danh, tội danh, hiểu lầm, vu oan.

Bị ép trở nên ngông cuồng, điên dại, khát máu, ô dơ.

Nếu như không có ngươi, hôm nay người quỳ gối sám tội trên đài này, hẳn chính là ta, người bị moi tim...... cũng sẽ là ta.

Là Đạp Tiên Đế Quân dùng linh hồn của chính mình, bảo vệ Vãn Dạ Ngọc Hành.

Từ đây hắn vĩnh viễn sa đoạ hắc ám.

Mà y mãi mãi lưu lại quang minh.

Đều sai rồi.

Nhưng chính lúc này, đám đệ tử tinh nhuệ Thiên Âm Các giống như những con báo săn đã lượn vòng quầng đảo từ rất lâu rồi, vuốt sắc xé rách không khí, hơn trăm người hướng về phía bọn họ mà đánh tới!

Kim quang của Thiên Vấn mãnh liệt đến trắng xám, trắng đến chói mắt.

"Giết bọn họ!"

"Ngăn bọn họ lại!"

Sở Vãn Ninh nhắm mắt.

Bốn bề thụ địch tiếng giết rung trời ——

Đám người xung quanh bắt đầu tiến công, bóng kiếm ánh máu, Sở Vãn Ninh bỗng dưng trợn mắt! Rồi sau đó y đưa một tay dời xuống, năm ngón tay mở ra, trong khoảnh khắc gió mạnh cuốn lên, y lạnh giọng quát:

"Hoài Sa, triệu – tới!!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện