Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Bổn toạ muốn ngươi


trước sau

(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)

Suy nghĩ điên cuồng khiến mắt Mặc Nhiên đỏ như máu. Cả người hắn run rẩy, mất lý trí, siết chặt cổ Sở Vãn Ninh, gằn lên ép hỏi đối phương.

Chỉ cần y nói nốt nửa câu sau, chỉ cần y nói nốt nửa câu "Tử sinh không oán" kia. Vậy đương nhiên... Vậy đương nhiên là...

"Ưm!"

Một tiếng rên vang bên tai hắn, Sở Vãn Ninh không thở được, mặt nghẹn đỏ bừng, yếu ớt giãy dụa.

Mặc Nhiên có chớp mắt sửng sốt, đôi mắt đỏ đậm mở lớn, điên cuồng và thanh minh đều lập lòe bên trong, đột nhiên hắn phản ứng lại, vội buông lỏng tay, Sở Vãn Ninh ngã mạnh xuống giường, cổ hằn vết năm ngón tay dữ tợn, dần dần gọi hồn Mặc Nhiên về.

"..." Hắn há miệng thở dốc, muốn gọi một tiếng sư tôn, nhưng không ra khỏi miệng, muốn gọi Sở Vãn Ninh, cũng không thành tiếng, trong do dự, khàn khàn nói, "Ngươi..."

Cổ họng như bị lửa thiêu đốt, Mặc Nhiên khó khăn nuốt nước miếng, hơi hoãn suy nghĩ lại, đủ loại chuyện khi trước lướt qua trước mắt, kiếp này Sở Vãn Ninh chưa có gì lạ, tuyệt đối không thể là trọng sinh.

Vậy vì sao y vào giờ phút này, lại nói ra di ngôn trước khi chết trong kiếp trước, "Là ta bạc ngươi."

Những lời này, chẳng lẽ không phải khi xưa Sở Vãn Ninh vì bảo vệ Tiết Mông, vì bảo vệ những tu sĩ giả nhân giả nghĩa kia, bất đắc dĩ mới nói một câu giả dối với hắn ư?

Hắn vẫn luôn không tin, vẫn luôn không muốn tin Sở Vãn Ninh sẽ thật sự nhận sai với hắn, sẽ nói một câu mềm mỏng với hắn. Dù sao Sở Vãn Ninh nhất định đang giả bộ lừa mình, nhất định không thích mình. Dù sao sư tôn xưa này đều khinh thường hắn, xưa nay đều chưa từng đối xử với hắn thật lòng.

Thí sư, hắn không hề hối hận chút nào.

Một chút cũng không...

Mặc Nhiên quay mặt đi chỗ khác, chậm rãi nhắm mắt lại.

Hắn không muốn ở đây thêm chút nào nữa, Sở Vãn Ninh sống hay chết, có liên quan gì tới hắn!

Hắn xoay người muốn rời đi.

Muốn đi.

Lại không thể nào rời bước chân.

Là ta bạc ngươi.

Gương mặt đầy máu tươi trong trí nhớ, cuối cùng xem ra, lại có chút ôn nhu. Bên Thiên Trì Côn Luân, người kia nằm trong vũng máu, chậm rãi nâng tay, đầu ngón tay ấn lên trán mình, ngón tay đã lạnh ngắt, mắt phượng lại có chút ấm áp. Nhưng Mặc Nhiên khi đó cảm thấy, hẳn là mình đã nhìn lầm rồi.

Tử sinh không oán.

Sở Vãn Ninh nhẹ giọng, huyết lệ chậm rãi chảy xuống theo hốc mắt.

"Mặc Nhiên..."

Người nọ trên giường nỉn non, hai tiếng rất nhỏ, làm người bị gọi chấn động cả người. Chờ tới khi mình hoàn hồn, Mặc Nhiên đã đứng bên mép giường, một tay chống lên vách tường, cúi người nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Sở Vãn Ninh.

Môi nhàn nhạt mang ánh nước, hơi khép mở, lại một tiếng lọt vào tai.

"Mặc Nhiên..."

Nhắm mắt, Mặc Nhiên nhíu chặt mày, đầu ngón tay ấn chặt vào tường gỗ tới trắng bệch, tựa như cố kiềm chế gì đó. Cuối cùng vẫn không nhịn được, khàn khàn nói: "Sở Vãn Ninh, ngươi thật lòng ư?"

"Ngươi nói, đều là thật lòng ư..."

Ngực đau như muốn nổ tung, nếu Sở Vãn Ninh không phải trọng sinh, vậy giờ y nói ra như vậy, sẽ vì lúc này bắt đầu, đã cảm thấy mình đối xử với hắn không tốt, áy náy trong lòng.

Là thật lòng ư?

Sở Vãn Ninh vẫn đang nói mê, đương nhiên không đáp hắn, nhưng Mặc Nhiên vẫn si tâm vọng tưởng chờ đợi đáp án.

"..."

Nhắm mắt đợi một lúc lâu, không có động tĩnh, Mặc Nhiên thầm than một tiếng, có chút không cam lòng chậm rãi nâng làn mi lên.

Lại đột nhiên không kịp đề phòng, đối diện với đôi mắt phượng mông lung phủ mưa bụi.

Nửa nhắm nửa mở, nửa tỉnh nửa mê.

Sở Vãn Ninh không biết đã mở mắt từ bao giờ, nhưng từ vẻ mặt của y cho thấy ý thức vẫn còn chưa thanh tỉnh, chỉ là tạm thời tỉnh dậy từ trong dày vò, đôi mắt đen như màn đêm vẫn trống rỗng hoảng hốt, bên trong như chứa ngàn vạn ánh sao.

Vãn Dạ Ngọc Hành bình thường luôn sắc bén như sấm chớp, hiếm khi có lúc mờ mịt như vậy.

Mất đi sự sắc bén, người nằm nơi đó thế mà lại đẹp tới vậy, đuôi mắt như sao, nhiễm chút hồng nhạt mờ mịt, lại không mang chút phòng vệ mà nhìn hắn.

Tim run rẩy kịch liệt, Mặc Nhiên thấy cổ phát khô, thấp giọng nói: "Ngươi..."

Cảnh tượng như vậy, thật sự rất giống dáng vẻ khi hoan ái cùng mình kiếp trước, suy nghĩ Mặc Nhiên chấn động tới run rẩy, nhất thời tựa như cảm thấy mình vẫn còn đang ở Vu Sơn Điện, Sở Vãn Ninh vẫn là tù nhân của hắn, là nam sủng cấm luyến của hắn, chỉ nghĩ như vậy, đã không nhịn được miệng đắng lưỡi khô, hô hấp dần nặng nề hơn.

Ta không thể...

Ta không thích y.

Không thể chạm vào y nữa.

Oan nghiệt khi xưa, đều qua cả rồi. Một đời này chúng ta chỉ là sư đồ mà thôi.

Mặc Nhiên một tay chống lên tường, cúi đầu nhìn Sở Vãn Ninh, nhịn không vượt rào. Tóc dài hắn thúc cao thành đuôi ngựa rũ xuống vai, thiên ti vạn lũ, cuối cùng rơi trên gối đối phương.

Sở Vãn Ninh hợp y mà nằm, tóc dài trải rộng, vẻ mặt lúc đầu có chút chết lặng, một lát sau, đáy mắt y dần chiếu lên bóng dáng Mặc Nhiên,

Sở Vãn Ninh hơi ngẩn ra, sau đó như ác mộng còn chưa tan, vẫn không biết hôm nay hôm nào. Y duỗi tay, ngừng giữa không trung một lát, cuối cùng chạm lên ấn đường Mặc Nhiên.

"Là ta bạc ngươi..."

Khi y nói những lời này, như kiếp trước, ôn nhu hiếm có.

Mặc Nhiên chỉ cảm thấy nổ uỳnh một tiếng, trong đầu như có gì đó, bỗng nhiên sụp đổ.

Cảm xúc cuồn cuộn, đầu nóng lên, thần thức hắn vất vả lắm mới gọi về được sụp đổ, không kịp nghĩ gì, dục vọng quen thuộc đã khiến hắn đè lên người Sở Vãn Ninh, hung hăng hôn lên đôi môi hơi hé, tay run rẩy không chịu không chế xé rách y phục y. Nháy mắt, chuyện cũ như biển rộng ùa về, sương tuyết quanh mình như tan sạch. Như đệm đỏ mềm mại trong Vu Sơn Điện, nến long phượng chiếu sáng, người này giãy giụa tức giận mắng chửi dưới thân hắn, thở dốc chịu nhục.

"Ưm..."

Trong ướt nóng giằng co, Sở Vãn Ninh phát ra một tiếng rên làm Mặc Nhiên càng thêm si cuồng. Cái gì mà không thích, cái gì mà hận, cái gì mà không thể chạm vào y nữa, hết thảy đều tan thành bọt nước.

Mặc Nhiên chỉ cảm thấy mình còn chưa từng chết, thân thể run nhè nhẹ dưới thân này, cũng vẫn là của hắn.

Muốn hôn y, muốn ôm y, muốn hung hăng xé rách xỏ xuyên qua y, khiến tiên nhân cao không thể với, thanh hàn nghẹn ngào xin tha dưới thân hắn, bị hắn làm cho đạt cao trào.

"Sở Vãn Ninh..." Hắn khàn khàn thì thào.

Khoái cảm ngập đầu rửa trôi linh hồn, đến ngón tay cũng nóng bừng.

Lại ngậm lấy cánh môi hơi lạnh kia lần nữa, giữa răng môi còn vương vị nước thuốc chua chát, lại khiến tim hắn như nổi trống, ý loạn tình mê. Đối với người này, hắn đã quá mức quen thuộc. Nhưng mà khi hôn y, chỉ có Mặc Nhiên mới biết đó là loại thoải mái tiêu hồn thực cốt thế nào, như lữ nhân sắp chết khát giữa sa mạc được uống nước trong hồ, như đêm rét buốt có chăn lông lò sưởi.

Vốn tưởng rằng sống lại một đời, đương nhiên sẽ đoạn tuyệt với y.

Lại không ngờ, chung quy vẫn khó kìm lòng, thế mà lại bị một câu nói của y làm cho không thể kìm nổi, tự tiện hôn y như vậy.

Nếu không phải xé nửa ngày, y phục trên người Sở Vãn Ninh cũng không mở ra, cùng có thứ bỗng nhiên rơi ra từ vạt áo đập vào Mặc Nhiên, có lẽ đầu óc hắn vẫn mơ màng, sẽ không màng hậu quả mà muốn sư tôn mình cũng không biết chừng.

"Leng keng!"

Va vào ngón tay Mặc Nhiên, lại lăn hai vòng lên giường, ngừng lại bất động.

Mặc Nhiên đang cao hứng, không thèm để ý mấy chuyện nhỏ này, chỉ nổi giận đùng đùng liếc thứ kia, tiếp tục phân cao thấp với y phục khó nhằn trên người Sở Vãn Ninh. Không hôn không ôm còn ổn, một khi đã đè lên người y, cảm giác kiếp trước lại ùa về, chỉ hồi tưởng lại vòng eo thon gọn săn chắc của Sở Vãn Ninh, đã khiến hắn không có cách nào kiềm chế kích động.

Nhưng bạch y trên người Sở Vãn Ninh như có pháp chú, cởi nửa ngày căn bản không cởi được!

Mặc Nhiên thầm mắng một tiếng, hung hăng đấm xuống giường, đứng dậy chuẩn bị lấy kéo cắt ba vòng đai lưng kia.

Lúc ngồi dậy, ánh mắt lướt qua thứ rơi bên cạnh kia. Mặc Nhiên lúc đầu không quan tâm, nhưng đột nhiên trong đầu hỗn loạn hiện lên một tia thanh minh.

Hắn sửng sốt, đột nhiên quay đầu nhìn thứ kia.

Đó là một phát khấu kim sắc lan điệp lung linh, là khi hắn ở chốn đào nguyên, tích lông vũ mua cho Hạ Tư Nghịch.

Khi ấy hắn còn tự tay cài phát khấu lên đuôi ngựa giúp Hạ Tư Nghịch, dỗ tiểu sư đệ vẻ mặt không vui, nói: "Trẻ con nên dùng màu vàng màu đỏ, đệ xem, nhìn rất hoạt bát."

Mặc Nhiên cầm phát khấu kia lên, chỉ thấy đầu như bị dội nước lạnh. Sợ ngây cả người.

Không đúng... Tình huống gì đây?

Thứ hắn đưa cho Hạ Tư Nghịch, sao lại xuất hiện trong ngực Sở Vãn Ninh?!

Chẳng lẽ nói...

Một suy nghĩ đáng sợ vụt qua đầu Mặc Nhiên, hắn chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt còn mang theo tình dục ướt át dừng trên người Sở Vãn Ninh, sư tôn vẫn hôn mê, Mặc Nhiên nhìn chằm chằm mặt y, nhìn đôi môi bị mình hôn tới đỏ bừng, tim đập loạn chợt lạc mất mấy nhịp.

Không có khả năng, tuyệt đối không thể.

Hắn cảm thấy mình nhất định điên mất rồi...

Chẳng lẽ Sở Vãn Ninh không lừa hắn?

Chẳng lẽ, chẳng lẽ... Hạ Tư Nghịch—— Thật sự là con trai Sở Vãn Ninh?

Suy nghĩ này làm Mặc Nhiên không rét mà run, chỉ cảm thấy da đầu mình muốn nổ tung!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện