Theo thân thể hóa thú, ngũ giác của Thạch Mục bỗng trở nên nhạy cảm dị thường, tiếng nói chuyện của Ô Cách Nhĩ cùng ba cường giả Hậu Thiên truyền rất rõ ràng vào trong tai. Chẳng qua, bốn người đàm luận phần lớn là sự vụ bên trong bộ tộc Ô Giác, cũng không có bao nhiêu việc đáng giá chú ý. Bởi vì hắn không có cách nào duy trì trạng thái hóa thú trong thời gian dài nên chỉ nghe được trong chốc lát đành phải tạm thời thôi.
Cứ như vậy, trong ba ngày kế tiếp, cứ đến lúc trời tối Thạch Mục lại tiêu tốn một hồi thời gian đi nghe lén động tĩnh của đám người Ô Cách Nhĩ, nhưng cũng không dò xét được điều gì khác thường. Lúc bấy giờ, đội ngũ kỵ binh đã đi qua khu vực hạch tâm của bộ tộc Ô La, cách phạm vi thế lực của bộ tộc Thanh Nha cũng không còn xa. Mà vào ban ngày, khi đám người Ô Cách Nhĩ càng lúc càng thêm nhiệt tình với mình thì Thạch Mục bắt đầu sinh nghi, mơ hồ có một loại dự cảm không tốt.
Vào buổi tối ngày thứ chín sau khi rời đi Thánh Sơn.
Trên một cánh đồng hoang vu không một vết chân người, tại một mảnh cát đá trải rộng, bảy tám cái lều vây thành một hình vòng tròn, dựng rải rác trên mặt đất trong phạm vi hơn mười trượng. Mảnh đất trống chính giữa mấy cái lều, một đống lửa lớn đang hừng hực thiêu đốt. Ngay tại trước đây không lâu, đám người Ô Cách Nhĩ lấy cớ ngày lễ nào đó của Man tộc, mời Thạch Mục cùng nhau cử hành một đêm tiệc lửa trại cỡ nhỏ, tất cả mọi người uống khá nhiều rượu tại tiệc tối, cho đến rạng sáng, lúc này mới tản đi. Tại thời điểm xung quanh liên tiếp vang lên tiếng ngáy to, một cái lều vải ở chính giữa, Thạch Mục vốn nằm trên mặt đất bỗng nhiên mở bừng hai mắt, trở mình ngồi dậy. Tuy rằng hắn uống nhiều rượu, nhưng giờ phút này đầu óc vẫn dị thường thanh tỉnh. Hắn lặng yên vén lều vải ra, nhìn thoáng qua một cái lều vải khác cách đó không xa, tâm niệm vừa động, một lần nữa kích phát lực lượng đồ đằng, nghiêng tai bắt đầu lắng nghe.
Sau mười mấy hơi thở, sắc mặt hắn bỗng nhiên đại biến, lập tức âm trầm xuống.
Cách Thạch Mục không xa, trong cái lều vải kia.
". . . Đô Thống Đại Nhân, tên Thạch Mục kia tuy rằng đánh bại Ô Lợi, nhưng thực lực hắn nhiều nhất cũng chỉ có Hậu Thiên hậu kỳ, Tế Ti Y Hách vì sao phải mời Trát Cổ đại nhân ra tay?" Một gã Man nhân hình thể khôi ngô hỏi như vậy. Bởi vì uống nhiều rượu, khuôn mặt gã hồng nhuận phơn phớt, chỗ lồng ngực lõa lồ, lộ ra một cái đồ đằng Tê Ngưu đen nhánh, trên người tản ra một cỗ khí tức Hậu Thiên Đại viên mãn.
"Trác Đồ, ngươi quá coi thường hắn. Trận chiến ấy hắn đánh bại Ô Lợi, ta ngay tại hiện trường, lực lượng một quyền cuối cùng kia của hắn chỉ sợ đã trên bảy tám nghìn cân rồi. Đến ta cũng không muốn đón đỡ đấy." Ô Cách Nhĩ nhỏ giọng nói ra, ngữ khí có chút ngưng trọng.
"Cái gì!"
Trác Đồ cùng hai gã Dũng sĩ Hậu Thiên hậu kỳ khác nghe vậy, đều hít một luồng lương khí.
"Ha ha, đối với bộ tộc Ô Giác chúng ta mà nói, không cần quản nhiều như vậy, chỉ cần dẫn y tới Y Tiêm Hồ là được rồi, đến lúc đó sẽ không thiếu chỗ tốt cho chúng ta." Ô Cách Nhĩ cười cười nói.
"Hắc hắc, người kia bây giờ còn đang nằm ngáy o..o..., thật tình không biết đêm nay chính là lần cuối cùng hắn ở trên thế giới này." Một tên Dũng sĩ đồ đằng Hậu Thiên hậu kỳ nghe xong âm hiểm cười rộ lên.
"Tốt rồi, mọi người nhỏ giọng một chút, bây giờ còn không thể phớt lờ, đợi ngày mai đến Y Tiêm Hồ, lại. . ." Ô Cách Nhĩ giơ tay hướng ba gã tâm phúc, làm cái thủ thế chớ có lên tiếng.
Lời còn chưa dứt, lều vải da trâu sau lưng Ô Cách Nhĩ bỗng nhiên truyền đến một tiếng xoẹt, một thanh trường đao đen nhánh từ ngoài đâm vào, bổ lều vải ra làm hai, chém về phía sau lưng y. Tại trong nháy mắt khi trường đao màu đen xuất hiện, sắc mặt Ô Cách Nhĩ đại biến, y một phát liền bắt được một gã dũng sĩ Hậu Thiên hậu kỳ bên tay phải, dùng sức kéo gã ra chắn phía sau lưng mình. Chính y thì lập tức như liệp báo, lao nhanh về phía trước, đồng thời trong cơ thể truyền ra một hồi âm thanh ken két, thân thể lập tức bắt đầu bành trướng, đỉnh đầu mọc ra một cái sừng cong đen sì như mực. Gã dũng sĩ đồ đằng chắn tại sau lưng Ô Cách Nhĩ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì một đạo trường đao màu đen đã bổ xuống người gã như một tia chớp.
"A" một tiếng hét thảm!
Được chân khí rót vào, Vẫn Thiết Hắc Đao thế như chẻ tre trực tiếp chém gã kia thành hai nửa, máu tươi cùng nội tạng vẫn còn bốc lên hơi nóng văng vung vãi khắp nơi. Sau một khắc, thân hình Thạch Mục chui qua vết rách của lều vải tiến vào trong lều. Vẫn Thiết Hắc Đao trong tay hắn lúc này đã bốc lên một ngọn lửa hừng hực cao hơn một xích, trên hai tay cùng trên cổ hắn mọc đầy vảy đen.
"Thạch Mục!"
Lúc này Ô Cách Nhĩ đã rút ra thanh rìu chiến màu máu, đợi đến khi y thấy rõ khuôn mặt của đối phương thì không khỏi chấn động. Càng làm cho y khiếp sợ trong lòng đó chính là khí tức toả ra trên người đối phương còn cường đại hơn vài phần so với chính mình. Chỉ một cái hô hấp, thần sắc trên mặt Ô Cách Nhĩ đã trở nên dữ tợn, rìu chiến màu máu trong tay hung hăng nện xuống phía Thạch Mục. Một đạo ánh rìu màu máu lớn hơn một trượng, lưỡi búa phát ra âm thanh bén nhọn, bổ xuống đầu Thạch Mục. Trác Đồ cùng mấy gã Dũng sĩ Hậu Thiên còn lại thấy rõ kẻ đến là Thạch Mục, sắc mặt vốn trắng nhợt chợt trở nên dữ tợn, sau đó đồ đằng trên ngực bọn gã lóe lên ô quang, hai tay bỗng nhiên lớn hơn một vòng, đỉnh đầu đồng dạng sinh ra sừng đen uốn lượn. Hai người nắm lấy thanh búa sắt cùng thanh Thiết Tật Lê Cốt Đóa đang đặt ở một bên, huyễn ra tầng tầng bóng đen, hùng hổ đập về phía Thạch Mục.
(Thiết tật lê cốt đóa: là một cái trùy có cán dài như cán thương trên trùy có nhiều gai nhọn)
Trong mắt Thạch Mục lóe lên lãnh sắc, Vẫn Thiết Hắc Đao trong tay phừng lên ánh lửa, nghênh đón ánh rìu màu máu.
"Phanh" một tiếng nổ vang, sau đó lại là một tràng âm thanh "Bịch Bịch Bịch" dồn dập truyền đến.
Chỗ đao rìu va chạm toát ra ánh sáng màu đỏ rực, lửa bừng hừng hực, đồng thời tán loạn!
Thân hình Ô Cách Nhĩ bị một cổ cự lực truyền đến đẩy cho lui về sau bảy tám bước liên tiếp, sắc mặt y ửng hồng. Cùng lúc đó, thân hình Thạch Mục đã như một đạo ảo ảnh màu đen, lấy tốc độ không thể tưởng tượng nổi phóng về phía Trác Đồ.
"Ầm ầm ầm" liên tiếp truyền ra tiếng kim loại va chạm!
Búa sắt trong tay Trác Đồ điên cuồng bay múa, liên tiếp hơn mười đạo bóng đen cùng lúc đập lên trên thân thể Thạch Mục, từng mảnh quần áo bay tán loạn, lộ ra một thân đầy vảy màu đen trông như lân giáp, ngoại trừ ở phía trên lưu lại vài tia bạch ngân nho nhỏ, cũng không tổn hao gì. Trác Đồ thấy thế, lập tức trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Chưa kịp làm ra phản ứng, thân hình Thạch Mục nhoáng một cái đã hóa thành một đạo bóng đen từ bên cạnh vượt qua, tiếp theo chỗ ngực gã mát lạnh.
Trác Đồ cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy chỗ ngực nhiều hơn một lỗ máu lớn chừng quả đấm, miệng vết thương lượn lờ hắc khí âm hàn, không một giọt máu chảy ra. Mà tại sau lưng gã, trên tay trái phủ kín vảy màu đen, lượn lờ hắc khí của Thạch Mục cầm một trái tim, bịch bịch nhảy lên liên tục.
"Vèo Vèo" tiếng xé gió từ sau lưng Thạch Mục truyền đến.
Thì ra là một gã Dũng sĩ Hậu Thiên hậu kỳ khác đang vũ động