Sau khi phần lớn năng lượng mặt trăng bị bạch viên cắn nuốt, vầng sáng trên bầu trời vốn trở nên ảm đạm, chỉ còn lại hình bóng mơ hồ giống như xảy ra nguyệt thực lại bắt đầu sáng dần lên với tốc độ mà mắt thường khó có thể nhận ra. Ánh trăng như thủy triều xông vào trong đầu bạch viên khiến cho vòng xoáy màu trắng nhanh chóng xoay tròn. Tinh hạt lớn cỡ trứng vịt nơi huyệt Bách Hội của nó sau khi tỏa sáng hào quang bỗng nhiên hóa thành vầng trăng tròn trịa. Cùng lúc đó, sau đầu bạch viên hiện ra một vòng nguyệt quang mờ mịt giống như hào quang của thần nhân.
Bạch Viên vỗ vỗ hai tay đồng thời kêu lên oa oa tỏ vẻ hưng phấn sau đó lao mình về phía một gốc đại thụ dưới núi, nhẹ nhàng bám lên ngọn cây, chạy chạy hai bước rồi lại đạp chân một cái, bay vọt sang thân cây khác, thân hình cực kỳ linh động. Cứ như vậy, trong màn đêm đen kịt, một thân ảnh không ngừng xuyên qua xuyên lại các gốc cây, nhảy về phía trước như bay. Cảm nhận sư hưng phấn trong lòng bạch viên, Thạch Mục mơ hồ đoán được nó đã tu luyện Thôn Nguyệt Thức đến cảnh giới đại thành.
Ngay lúc Bạch Viên sắp sửa nhảy lên một cành cây khác, Thạch Mục bỗng cảm thấy đất trời xoay chuyển, hai mắt trợn trừng, lần nữa tỉnh lại từ trong mộng cảnh. Sau chừng nhịp thở, hắn lập tức phát hiện điểm khác lạ. Tinh hạt trong đầu thình lình lớn hơn một vòng so với trước. Đồng thời, pháp lực tích tụ trong cơ thể cũng tiêu hao toàn bộ, chỉ còn lại Chân khí tương đối nồng đậm vẫn đang vận chuyển một cách chậm rãi. Thạch Mục thấy vậy không khỏi vui mừng. Dựa theo tình huống lúc trước, nếu muốn tinh hạt lớn lên như vậy cũng cần ít nhất vài ngày. Đột nhiên nghĩ tới điều gì, hắn cố gắng đè nén cảm giác hưng phấn, nhắm chặt hai mắt, vận chuyển Uẩn Thần Thuật, bắt đầu thổ nạp.
Ngay sau đó, một cảnh tượng quen thuộc xuất hiện!
Khi một dòng Pháp lực thật nhỏ chạm đến tinh hạt, nó bỗng vỡ vụn đánh “Oanh” một tiếng, có điều lần này không phải loan nguyệt màu trắng mà là một vầng trăn tròn vành vạnh. Thạch Mục không biết rằng sau đầu của hắn cũng xuất hiện một ánh trăn tròn mơ mịt có điều nó chỉ thoáng hiện rồi nhanh chóng biến mất. Khi toàn bộ trăng tròn màu trắng hóa thành dòng Pháp lực hòa vào Đan Điền dưới sự dẫn dắt của Thạch Mục, hắn kinh hỉ phát hiện kinh mạch toàn thân lần nữa được nới rộng không ít, hơn nữa Pháp lực trong Đan Điền cũng theo đó tăng lên một lượng lớn!
Thời gian tiếp tục, Thạch Mục kiên trì tiến vào mộng cảnh như trước để tu luyện Thôn Nguyệt Thức. Bởi vì bạch viên trong mộng cảnh đã tu luyện pháp quyết này đến cảnh giới đại thành nên sau khi tiến vào giấc mộng, chỉ cần một ít thời gian, hắn đã cắn nuốt toàn bộ năng lượng ánh trăng. Tuy rằng mỗi lần ánh trăng khôi phục như lúc ban đầu đều cần một hai canh giờ nhưng trải qua một đêm cũng có thể hấp thu vài lần nguyệt quang như vậy. Kể từ đó, tinh hạt vốn cần nửa năm thời gian mới có thể tạo thành hiện nay chỉ cần không đến một tháng.
Sau khi liên tiếp luyện hóa ba khỏa tinh hạt, vào một đêm của ba tháng sau, Thạch Mục rốt cuộc trùng kích thành công tầng năm của Uẩn Thần Thuật. Họ Thạch khoanh chân ngồi trên mảnh đất trống trong rừng, cảm giác Pháp lực dồi dào xuôi ngược trong đan điền liền không khỏi cảm thấy vui vẻ. Hôm nay, không chỉ Pháp lực, Tinh Thần lực cũng tăng trưởng rất nhiều so với trước, suy nghĩ không ngừng truyền đến cảm giác mát lạnh. Sau khi tu thành Uẩn Thần Thuật tầng thứ năm, họ Thạch trên lý thuyết đã chính thức từ một gã học đồ Thuật Sĩ trở thành Thuật Sĩ Linh giai, chính thức bước chân lên con đường Thuật Pháp chân chính.
Đột nhiên nghĩ tới điều gì, họ Thạch khép hờ hai mắt, âm thầm nhớ lại nội dung về ‘Khí Hoàn Thung’ trong bí tịch Uẩn Thần Thuật. Đây chính là chiêu thức chỉ có thể nắm bắt khi đạt đến tầng thứ năm. Sau khi chắc chắn không sau, hắn mới nhảy lên từ mặt đất rồi leo lên cỗ xe với hai thớt ngựa đang ăn cỏ gần đó. Khi cách bọn chung chừng hơn một trượng, Thạch Mục dừng bắn, một tay đưa lên, nhanh chóng bấm niệm pháp quyết. Đồng thời, bờ môi khẽ nhúc nhích, tụng niệm chú ngữ khiến Pháp lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển. Tiếp đó, họ Thạch chỉ tay về hướng hai thớt ngựa kéo. Một đạo khí trắng từ đó bắn ra rồi thình lình kéo dài giữa không trung, tạo thành một sợi thừng bằng khí dài chừng một trượng.
Hai con ngựa thấy bạch quang bay tới, dưới sự kinh hãi đều muốn né tránh theo bản năng nhưng đã không còn kịp. Khí liệm màu trắng nhanh chóng quấn lấy cả hai, tạo nên chiếc vòng khí màu trắng, trói chặt cả hai vào nhau. Sức mạnh khổng lồ theo đó truyền đó khiến chúng như trẻ sơ sinh không hề có sức chống cự. Qua trọn vẹn bảy tám nhịp hô hấp, khí hoàn màu trắng mới dần tiêu tán. Hai thớt ngựa giãy giụa một hồi rồi hí to. Phát hiện thân thể được buông lỏng, bọn chúng liền muốn kéo theo xe ngựa sau lưng bỏ chạy thật xa chỉ là dây cương trên người đang bị buộc vào đại thụ gần đó nên không có cách nào rời đi. Thạch Mục thấy vậy liền nhẹ gật đầu tỏ vẻ hài lòng, từng đó thời gian đủ để hắn chém giết địch nhân hai ba lần rồi.
…
Vào một ngày tại mấy tháng sau, mặt trời giữa trưa nóng rực chói mắt.
Thạch Mục phong trần mệt mỏi đi ra từ một khu rừng có hình thù kỳ quái. Đưa mắt trông lên, có thể nhìn thấy một tòa sơn phong hùng vĩ màu đen, sắc mặt của hắn không khỏi lộ ra một tia kích động. Từ khi trúng phải trớ chú của bộ lạc Liệt Xà buộc phải lẻn vào Hoang Nguyên Man tộc, trải qua biết bao nguy khốn, cuối cùng sau gần hai ăm, hắn mới có thể trở về tông môn. Có điều dọc theo đường đi, thông qua liên tục phục dụng Thối Cốt Đan cùng Huyết Cương Đan kết hợp với việc thỉnh thoảng tỷ thí cùng Yên La có thực lực Tiên Thiên, khả năng thực chiến của hắn đã tiến bộ rất nhiều. Bát Nhã Thiên Tượng Công rốt cuộc đạt đến tầng thứ mười một tại mấy ngày trước, giúp hắn đột phá hậu kỳ Đại viên mãn, khoảng cách đến Tiên Thiên chỉ còn một bước ngắn.
Xác định xong xuôi vị trí của ngọn núi số mười ba, hắn liền không chút do dự khẽ động thân hình, tiến nhanh về phía trước. Một khắc sau, Thạch Mục đã xuất hiện trong khu vực thạch ốc, ánh mắt hiện lên một tia nghi hoặc. Dọc theo con đường này, cảnh vật dường như quạnh quẽ hơn nhiều. Ngày xưa dòng người đi lại như thoi đưa, lúc này khu vực thạch ốc hầu như trống rỗng, không có lấy một bóng người. Thạch Mục vừa suy nghĩ