Huyền Giới Chi Môn

Quyển 1 - Chương 20: Khiêu chiến


trước sau

Nghe Phong Lãnh Thiện nói như vậy, tinh thần của Thạch Mục và đám đệ tử các võ quán đều trở lên nhất chấn, nhao nhao tiến lên đứng vây quanh lôi đài.

Mấy vị giáo đầu Lệ Thương Hải cũng đã đi tới, trong đám người còn có hai vị có khuôn mặt lạ lẫm. Một người mặc áo giáp, bên hông có đeo một thanh kiếm, thần sắc giống như cười mà không phải cười, hẳn là một gã võ quan. Vị còn lại có mái tóc được búi lại lên cao, mặt không biểu tình, là một vị phu nhân thanh tú xinh đẹp, niên kỷ chừng ba mươi, chính là Hậu Thiên võ giả được tứ đại võ quán mời đến làm trọng tài.

Vị võ quan làm chức Vệ Quân Giáo Úy của Phong Thành, còn vị phu nhân cũng là thủ lĩnh của một thế lực bản địa cỡ lớn nào đó trong thành.

Một lát sau, Phong Lãnh Thiện đi lên lôi đài tuyên bố quy tắc tỉ thí.

“Lần tỷ thí này cũng giống như các lần tỷ thỉ trước đây, dùng ba vòng để xác định thắng thua. Từng vòng một, tứ đại võ quán đều có thể phái ra một đệ tử chủ động lên lôi đài để khiêu chiến, võ quán bị khiêu chiến phải tận lực nghênh chiến, đệ tử nào thất bại sẽ không được đi tiếp vào vòng tỷ thí tiếp theo, đệ tử chiến thắng có thể tiếp tục khiêu chiến những đệ tử của võ quán khác. Sau ba vòng thì lấy số quyền khiêu chiến còn lại của võ quán đó để xác định bài danh.”

Phong Lãnh Thiện vừa nói xong liền nhảy xuống dưới, vị võ quan kia liền điềm tĩnh đi lên ôm quyền qua loa một chút rồi đứng đó chẳng nói câu nào.

Ở phía dưới lôi đài, Lý Vân Phong nghe xong quy tắc tỷ thí thì miệng liền hơi nhếch lên một cái.

“Lý huynh, huynh đối với quy tắc tỷ thí này có ý kiến gì chăng?” Thạch Mục nhìn thấy liền tò mò hỏi một câu.

“Thạch huynh đệ có chỗ không biết, loại tỷ thí khiêu chiến ba vòng này thực ra đối với những võ quán có được đệ tử mạnh mẽ thì tất sẽ có lợi nhất rồi. Lần tỷ thí trước, tên Vương Thiên Hào kia đại diện cho võ quán Kim Cương tham gia thi đấu, suýt nữa dùng sức một mình y quét ngang cả ba vòng, các võ quán khác đều không có ai có thể chống lại hắn.” Lý Vân Phong cười khổ nói.

“Thì ra là thế, loại quy tắc khiêu chiến giữa các võ quán đúng là thập phần thú vị.” Thạch Mục nghĩ qua một lát liền hiểu được hàm nghĩa sâu xa của quy tắc này, khẽ nở nụ cười.

Đúng lúc này trên lôi đài đã có người nhảy lên cao giọng nói:

“Tại hạ là Ngô Minh của Thiên Lộc võ quán, xin được lĩnh giáo vũ kỹ của các vị sư huynh võ quán Lưu Phong.”

“Vân Phong, ngươi lên đi. Lần trước tên này đã từng bại trong tay ngươi, bây giờ để ngươi lên ứng phó với hắn hẳn là không có vấn đề gì.” Đại hán mặt đỏ của võ quán Lưu Phong thấy vậy cũng không thèm quay đầu lại mà trực tiếp phân phó một tiếng.

“Mẫn sư phó, người yên tâm. Tiểu tử này giao cho con.” Lý Vân Phong đang bận nói chuyện với Thạch Mục, sau nghi nghe thấy thế liền ưỡn ngực trả lời.

Lý Vân Phong thuận tay đưa về phía sau hông, lập tức trên tay hiện lên hai cái bao tay màu xanh, khi vung lên còn phát ra từng tiếng “đinh đương” giòn vang, phía bên mặt ngoài còn khảm nạm mấy khối chỉ giáp làm bằng mấy tấm thanh đồng.

Lý Vân Phong nhảy lên lôi đài, thanh niên lền trước liền nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay cầm hai thanh chủy thủy sáng loáng lao thẳng đến.

Trong chốc lát, hai người bắt đầu quần đấu với nhau.

Thân hình Lý Vân Phong uốn éo, cánh tay liên tục vung vẩy, nắm đấm của hắn đi theo những góc độ cực kỳ quỷ dị công kích địch nhân.

Thanh niên tên gọi Ngô Minh điều khiển hai thanh chủy thủ một cách khéo léo, tạo lên một màn phòng ngự mưa gió không lọt, thỉnh thoảng va chạm với nắm đấm của Lý Vân Phong liền bắn ra từng tia lửa nhìn rất đẹp mắt.

“Không tốt, Ngô Minh đã tu luyện Phá Không Chủy đến nỗi hắt nước cũng không lọt, chỉ sợ Vân Phong phải ăn không ít thiệt thòi rồi.” Đại hán mặt đỏ nhìn một lát, sắc mặt liền biến hóa.

“Quả đúng là thế, năm đó Phá Không Chủy của Ngô Minh mới chỉ tu luyện ở mức nhập môn, không nghĩ tới chỉ trong một năm ngắn ngủi mà hắn đã có thể tu luyện đến cấp độ tiểu thành, Mãng Cốt Quyền của Vân Phong vẫn chưa đủ hỏa hầu, bây giờ muốn thủ thắng quả thật rất khó.” Lệ Thương Hải cũng bình tĩnh nói.

Dường như là để xác thực lời nói vừa rồi, lúc này trên lôi đài bỗng nhiên nổi lên một loạt tiếng gầm nghẹ, hai bóng người đang quần đấu với nhau bỗng nhiên tách ra, Ngô Minh loạng choạng liên tục lui lại mấy bước, một tay đè chặt lên ngực, sắc mặt tái nhợt dị thường.

Ở phía đối diện, Lý Vân Phong đang bị hai cây chủy thủ sáng loáng chia nhau cắm vào hai bên đầu vai hơn phân nửa, máu tươi đầm đìa, rõ ràng đã không còn lực tái chiến.

“Trận đầu võ quán Thiên Lộc thắng!” Vị võ quan đang ở trên lôi đài tiến lên một bước tuyên bố.

Lý Vân Phong hung hăng liếc mắt nhìn Ngô Minh, sau đó chỉ có thể không cam lòng rời khỏi lôi đài.

“Phốc phốc” hai tiếng, đại hán mặt đỏ dùng ngón tay điểm lên hai đầu vai của Lý Vân Phong, sau đó tiếp tục bức hai cây chủy thủ ra, hai đạo tơ máu phun ra cao hơn một xích sau đó lập tức ngừng chảy.

“Lập tức bôi thuốc, băng kỹ miệng vết thương lại, qua năm ba ngày có lẽ sẽ không có gì đáng ngại.” Đại hán mặt đỏ trầm giọng nói.

Lý Vân Phong mặc dù đang đau nhức, cũng chỉ có thể liên tục gật đầu cảm ơn.

Lúc này, trên lôi đài đã có một thanh niên của Kim Cương võ quán cầm côn nhảy lên khiêu chiến Thiên Lộc võ quán.

Rốt cuộc thì một gã đệ tử của võ quán Thiên Lộc cũng cầm đao nhảy lên, hai người lại tiếp tục “binh binh ba ba” với nhau.

Sau mười hiệp đấu, gã thanh niên của Kim Cương võ quán vô ý bị đối phương đánh bay mất binh khí trong tay, chỉ còn cách nhận thua lui xuống.

Thiên Lộc võ quán thắng liên tiếp hai trận, nhất thời uy danh đại thịnh, Phong Lãnh Thiện ngồi một bên vuốt ve chòm râu, vẻ mặt đắc ý cười ha hả.

Hai cuộc tỉ thí trôi qua, bên dưới lôi đài bắt đầu nghị luận xôn xao.

“Mấy màn vừa rồi thì có cái gì đáng coi chứ, ta sớm nghe nói đến đại danh Hậu Thổ Chi Thể, tiểu tử, ngươi hãy mau ra đây để cho ta lĩnh giáo một chút đi.” Đúng lúc này, bỗng nhiên từ trong đám người có một người đi ra cầm trường thương nhảy lên đứng vững trên lôi đài, nhìn về phía võ quán Phi Hồng lớn tiếng nói.

Người này mặt mũi tràn đầy vẻ kiêu ngạo, không phải Vương Thiên Hào thì là ai.

“Tên tiểu tử này đúng là không có não mà, không phải đã nói với nó từ đầu rồi a, không nên nóng vội lên lôi đài sớm như vậy, đã thế trận đầu tiên lại còn đi khiêu chiến võ quán
Phi Hồng nữa chứ.”

Một lão giả tóc muối tiêu bên phíavõ quán Kim Cương có không kịp kéo Vương Thiền Hào lại, tức giận giẫm chân mắng to lên.

Bên Phi Hồng võ quán thấy thế thì xôn xao một hồi.

Thiết Đống thấy vậy thì trong mắt hung quang đại thịnh, đang muốn nhảy lên lôi đài thì bị một lão giả râu dài tiến lên trước giữ y lại, lắc đầu nói:

“Đống nhi, ngươi không cần phải lên sớm như vậy, nếu như ngươi không thủ thắng thì sẽ hao tốn thể lực rất lớn, sẽ không trụ lại được đến trận cuối. Cốc Trung, ngươi đi lên thăm dò xem Liêu Hỏa Thương Pháp của Vương Thiên Hào có tiến bộ chút nào không.”

Cốc Trung nghe nói thế thì trong lòng buồn bực không thôi, nhưng phải ngao ngắn đáp ứng một tiếng rồi cầm trường kiếm nhảy lên lôi đài.

“Ta tìm được ngươi rồi, không phải ngươi, đổi tên tiểu tử kia đi lên đi.” Vương Thiên Hào vừa thấy Cốc Trung nhảy lên thì sốt ruột nói.

“Các hạ trước tiên cứ đánh bại ta đã, suy nghĩ chuyện khác làm gì.” Cốc Trung mặc dù thập phần sợ hãi Vương Thiên Hào nhưng nghe được câu vừa nãy không khỏi thẹn quá hóa giận khẽ quát một tiếng, trường kiếm trong tay run lên hóa thành một trận cuồng phong quét ra.

Đúng là Phi Phong Kiếm Pháp mà hắn đã khổ luyện nhiều năm.

“Tự chuốc lấy phiền toái, thật không thú vị chút nào!” Sắc mặt Vương Thiên Hào trầm xuống, trường thương trong tay quét ngang trước người, nửa đoạn phía trên của trường thương bỗng nhiên trở lên mơ hồ giống như biến mất không thấy gì nữa.

“Phốc” một tiếng, một đoàn hỏa diễm lớn cỡ chén cơm bỗng nhiên hiện ra trước người Vương Thiên Hào, hóa thành một đoàn ánh sáng màu đỏ bắn thẳng ra.

“Oanh” một tiếng thật lớn, Cốc Trung hét thảm một tiếng, cả người bốc mùi khét lẹt bay ngược ra sau rơi khỏi lôi đài.

Đoàn hỏa quang kia quay tròn một vòng rồi sau đó mới hiện ra nguyên hình, đúng là mũi thương phát ra hàn quang lóng lánh, nhưng ngoài mặt bị một đoàn lửa bao lấy thiêu đốt rạt rào, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

“Liệu Hỏa Chi Diễm!”

Lão giả râu dài của Phi Hồng võ quán đứng dưới thấy vậy liền hoảng sợ quát to một tiếng bay lên hóa thành một đạo bóng xám giơ hai tay tiếp lấy Cốc Trung đưa xuống.

Sau khi lão giả râu dài hạ xuống liền thấy rõ ngực Cốc Trung biến thành một mảng đã đen sì , hơn phân nửa quần áo đều đã bị hóa thành tro, những chỗ da thịt lộ ra thì cũng có từng mảng phổng rộp lớn nhỏ không đều nhau, nhìn thê thảm vô cùng!

“Hứa huynh, không ngờ Vương hiền điệt đã đem Liệu Hỏa Thương Pháp tu luyện đến cảnh giới như thế này, ngươi đúng là lừa gạt chúng ta đến là khổ a.” Lão giả râu dài ôm lấy Cốc Trung, mặt tái mét quay đầu hướng lão giả tóc muối tiêu Hứa thúc chất vấn.

“Ha ha, ngươi cũng không nên đổ oan uổng cho ta thế. Thực ra ta cũng vừa mới biết được Thiên Hào hiền chất tu luyện thành Liệu Hỏa Chi Diễm, đúng ra thì căn bản không có khả năng, đây là chiêu số mà chỉ có võ giả Hậu Thiên mới có thể thi triển ra được.” Lão giả Hứa thúc của Kim Cương võ quán vừa mừng vừa sợ không lưỡng lự trả lời.

“Tốt, tốt, ta nhớ kỹ chuyện này.” Lão giả râu dài đột nhiên giẫm mạnh chân, không làm gì được đành vội vã cho người đưa Cốc Trung đến tĩnh thất chữa thương.

Lúc này, các giáo đầu của các võ quán khác đều quay đều nhìn về phía Vương Thiên Hào, ánh mắt giống như đang nhìn một quái vật mặt xanh nanh vàng vậy, thần sắc đúng là khó có thể tin.

“Điều đó không có khả năng, như thế mà một võ giả Võ Đồ Cảnh lại có thể tu luyện thành Liệu Hỏa Chi Diễm chứ, nếu hắn như vậy thì còn có ai có thể ngăn được công kích kia.” Sắc mặt của Lệ Thương Hải cũng cực kỳ khó coi thì thào liên tục.

“Ha ha, nếu như Vương Thiên Hào đã tu luyện thành Liệu Hỏa Chi Diễm, dù là trực tiếp tiến vào Khai Nguyên Võ Viện thì cũng đã dư xài rồi, ta thấy lần tỷ thí này đã không cần phải đấu nữa a. Đương nhiên nếu có ai không phục thì có thể khiêu chiến tiếp. Nếu Thiên Hào mà bại thì Kim Cương võ quán sẽ tự động rút lui rời khỏi lần tỷ thí này, nguyện ý đứng ở vị trí áp đáy.” Hứa thúc nhảy lên lôi đài khẽ gật đầu với tên võ quan đang đứng ngây ra, hăm hở nói.

Các giáo đầu của ba võ quán khác nghe vậy không khỏi đưa mắt nhìn nhau.

“Hừ, Kim Cương võ quán muốn đứng thứ nhất thì phải hỏi qua ta mới được.” Thiết Đống tuy cảm thấy kinh sợ đối với hỏa diễm trường thương của Vương Thiên Hào, nhưng khi nghe thấy vậy không khỏi giận dữ, thân hình khẽ động muốn xông lên lôi đài.

“Đống nhi! Dừng tay! Ngươi tuy là Hậu Thổ Chi Thể, tuy rất lợi hại nhưng tuyệt không cách nào tiếp được một kích của Liệu Hỏa Chi Diễm đâu.” Lão giả râu dài vội vã kéo Thiết Đống lại, sắc mặt âm trầm nói.

Thiết Đống nghe thấy thế, trong nội tâm lập tức phát lạnh.

Tuy hắn luôn luôn bướng bỉnh kiệt ngạo bất tuân, nhưng đối với vị lão giả đã đưa hắn từ ngoài hải đảo về đến Phong Thành vẫn luôn luôn tín phục và nghe theo.

Cùng lúc đó, Phong Quân ở phía bên kia đang nắm chặt hai tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay thật sâu, sắc mặt tái mét không dám mở miệng.

“Thạch Mục, ngươi lên đây đi. Ta thấy tất cả mọi người ở đây, chỉ sợ chỉ có mình ngươi mới có đủ lực đánh với ta một trận.” Vương Thiên Hào nhìn qua mọi người bên dưới lôi đài, ánh mắt y hiện lên một tia khinh thường, nhưng khi nhìn về phía Thạch Mục thì y lại cười quỷ dị một tiếng, sau đó lớn tiếng nói.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện