“Đây là nơi nào?”
Thạch Mục vẫn giữ được chút tỉnh táo bèn nhìn quanh mấy lần sau đó thì thào tự nói.
Vào thời khắc này, sương mù chung quanh nổi lên cuồn cuộn. Bên trong thế giới Hỗn Độn thình lình nhiều thêm hai đạo hư ảnh cự mãng khác. Một trong số đó được ánh sáng trắng bao phủ, sau lưng mọc ra hai cánh, uy thế không chút nào thua kém Tam Thủ Hung Mãng. Hư ảnh còn lại một cự mãng Thanh Lân. Hình thể của nó phải lớn gấp đôi Tam Thủ Hung Mãng, khí tức tản ra vượt xa đẳng cấp Tiên Thiên, rõ ràng là một thú hồn hung mãng Địa giai.
“Không tốt, đây là thú hồn của Trát Cổ!” Thạch Mục cả kinh, lập tức nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trước khi hôn mê.
Không đợi hắn nghĩ ra, hai đầu cự mãng kia đã hùng hổ đánh tới, miệng lớn há to như muốn cắn nát quang đoàn màu trắng do Thạch Mục hóa thành.
Rống!
Tam Thủ Hung Mãng bên cạnh Thạch Mục rống to một tiếng, tuy rằng hình thể nhỏ hơn một chút so với song mãng đối diện nhưng vẫn dũng cảm bay ra, ngăn chặn đối phương. Ba đầu cự mãng quần nhau tại chỗ, điên cuồng cắn xé. Hình thể Tam Thủ Hung Mãng tuy nhỏ nhưng lại có ba đầu, tranh đấu không chút nào yếu thế. Thế nhưng dưới tình huống lấy một địch hai cũng không lâu lắm đã rơi vào thế hạ phong, thân hình lập tức trở nên ảm đạm với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Thanh Lân Cự Mãng bỗng nhiên quật mạnh đuôi xuống người Tam Thủ Hung Mãng, đánh văng nó cùng hung mãng màu tía. Tiếp đó, Thanh Lân Cự Mãng xoay đầu, hung quang trong mắt lộ vẻ hưng phấn, nhào đến quang đoàn màu trắng do Thạch Mục hóa thành. Tam Thủ Hung Mãng tựa hồ muốn xông đến bảo vệ Thạch Mục có điều lại bị mãng xà xích sắc gắt gao cuốn lấy, không cách nào thoát thân.
Thạch Mục âm thầm cảm thấy sợ hãi. Hắn có dự cảm mãnh liệt, nếu quang đoàn màu trắng do mình biến thành bị hung mãng thôn phệ hoàn toàn, hồn phách của bản thân sẽ vĩnh viễn tiêu tán. Thần hồn của Thạch Mục nơi sâu thẳm thoáng chút run rẩy. Vào thời khắc này, một luồng khí tức cực kỳ hung lệ bỗng nhiên từ đó truyền ra. Tiếp đó, một đạo bạch quang nhanh chóng xông ra rồi mơ hồ ngưng tụ thành hư ảnh Bạch Viên.
Thanh Lân Cự Mãng nhìn thấy Bạch Viên, ánh mắt lập tức lộ vẻ cực kỳ sợ hãi. Thân hình lập tức quay ngược về sau như muốn chạy trốn. Hư ảnh Bạch Viên thấy vậy ngẩng đầu gầm lên giận dữ tiếp đó đánh ra một quyền về phía đối phương. Sau lưng Thanh Lân Cự Mãng thình lình nổi lên chấn động. Một vòng xoáy sương mù hiện ra, quay tròn dữ dội. Cự Mãng hí lên sợ hãi, thân thể trực tiếp vỡ vụn rồi hóa thành khói xanh bị vòng xoáy cuốn lấy.
Cách đó không xa, hung mãng xích sắc dường như cũng cảm ứng được uy áp do Bạch Viên phát ra, thân thể lập tức trở nên cứng đờ. Tam Thủ Hung Mãng lại như hoàn toàn không chịu ảnh hưởng, hung quang trong mắt đại phóng, ba đầu của nó cắn mạnh thân thể Xích Mãng, ra sức kéo xé, thoáng phát phanh thây đối phương thành ba đoạn. Hư ảnh Bạch Viên múa may hai tay, còn muốn làm gì đó nhưng thân hình vặn vẹo một hồi rồi đồng loạt tiêu tán với vòng xoáy màu trắng cách đó không xa.
Thạch Mục trợn mắt há mồm chứng kiến cảnh này, trong lòng mơ hồ có cảm giác nắm được manh mối gì đó nhưng hết lần này tới lần khác lại không nổi là cái gì.
Rống rống!
Tam Thủ Hung Mãng rống lên hưng phấn. Sau khi cắn nuốt ba mảnh thân thể của Xích Mãng, đầu rắn ở giữa thình lình phát ra lực hút, cắn nuốt làn khói do thân thể Thanh Lân Cự Mãng bị Bạch Viên đánh nát. Liên tiếp thôn phệ hai đạo thú hồn cự mãng, thân thể Tam Thủ Hung Mãng đại phóng hắc. Bên cạnh ba chiếc đầu rắn vốn có chợt lóe lên hắc quang, bất ngờ mọc ra một cái đầu rắn thứ tư. Không chỉ như thế, đầu rắn thứ năm cũng muốn rục rịch mọc ra. Chỉ thấy trên cổ Tứ Thủ Hung Mãng xuất hiện một khối thịt lồi giống như một cái đầu nữa có thể mọc ra từ đó bất cứ lúc nào.
Thạch Mục thấy vậy mừng rỡ trong lòng. Vào thời khắc này, trước mắt hắn tối đen, lần nữa rơi vào hôn mê.
Không biết bao lâu sau, Thạch Mục từ từ tỉnh táo trở lại, bên tai truyền đến âm thanh om sòm huyên náo khiến hắn khẽ nhíu mày.
“Ngài quả thật vô cùng uy vũ. Tuy ta cũng là linh sủng của chủ nhân Thạch Đầu nhưng so với ngài chỉ như đom đóm tranh sáng cùng nhật nguyệt. Dưới hào quang chói lọi của ngài, ta chỉ là một đầu Anh Vũ nhỏ yếu lại xấu thế nhưng vẫn có tí xíu tác dụng đối với chủ nhân. Cho nên mong ngài có thể đưa ngọn thần diễm trong tay ra xa một chút nếu không thân thể yếu ớt của ta e rằng sẽ lập tức bị nướng chín mất!”
Ngọn nguồn của âm thanh huyên náo này đúng là Thải nhi. Giọng điệu của nó chỉ có nịnh nọt cùng nịnh nọt, thỉnh thoảng phát ra một hai tiếng kêu thê lương, thảm thiết. Thạch Mục mở to mắt, cảm giác mệt ỏi ập đến, thân thể cũng trở nên vô cùng nặng nề. Gắng gượng phấn chấn tinh thần, quay đầu quan sát chung quanh, họ Thạch phát hiện bản thân đang nằm trên đất, cách đó không xa là thân thể không đầu của Trát Cổ.
Yên La thì đang đứng ở một bên. Giờ phút này, nó thoạt nhìn giống như đã khôi phục hoàn toàn. Khí tức trên người càng thêm mạnh mẽ so với trước. Tay trái vỡ vụn cũng đã liền lại, lúc này đang cầm lấy chân nhỏ của Thải Nhi. Tay phải nổi lên một nhúm lửa màu trắng như muốn đùa bỡn thân thể đang lắc lư của Thải Nhi khiến nó sợ hãi tới mức kêu to oa oa. Hai cánh đập đập liên hồi nhưng vì chân đang bị giữ chặt nên không cách nào bay đi.
Thạch Mục vừa tỉnh dậy, Yên La lập tức nhận ra. Tay phải thu hồi bạch diễm, ném Thải Nhi sang một bên sau đó khẽ động thân hình, tiến tới bên cạnh Thạch Mục. Họ Thạch khẽ giật mình. Vừa rồi Yên La đưa lưng về phía này nên hắn không để ý. Giờ phút này, hồn hỏa trong mắt nó đã chuyển thành xanh đậm, hơn nữa còn có một vòng tím biếc mơ hồ thành hình.
“Yên La, ngươi…”
Thạch Mục cũng không lạ gì tình huống thế này. Màu sắc hồn hỏa biến hóa đại biểu cho việc Yên La đã tiến vào một cảnh giới mới. Tu vi của nó đã là Tiên Thiên đỉnh phong, tiến thêm bước nữa cũng đồng nghĩa với việc tấn cấp Địa giai!
Tuy nói việc này có lợi cho Thạch Mục thế nhưng tốc độ tiến giai của Yên La quả thật nhanh đến mức người ta sợ hãi khiến hắn không khỏi có chút bận tâm. Nếu cứ tiếp tục như vậy, kẻ làm chủ nhân như hắn thật quá mất mặt rồi.
Yên La đưa mắt dò xét Thạch Mục một hồi. hồn hỏa lóe lên một như thoáng tỏ vẻ an tâm. Sau đó nó gật nhẹ đầu với họ Thạch rồi không chờ hắn nói gì, trên người nổi lên một hồi hắc khí, thân hình trở nên mơ hồ, biến mất giữa hư không hẳn là trở về giới diện Tử Linh.
Thạch Mục khẽ giật mình.
“Thạch Đầu, cuối cùng ngươi đã tỉnh, ta vẫn một mực lo lắng.” Thải Nhi nhìn thấy Yên La biến mất mới đám bay tới, đậu lên bờ vai Thạch Mục.
“Tốt rồi, không có việc gì rồi. Ta muốn nghỉ ngơi một chút, ngươi hãy thay ta canh chừng xung quanh.” Thạch Mục nói ra.
Thải nhi còn muốn nói thêm gì nữa nhưng thấy Thạch Mục toàn thân