Bốn người nữ tử che mặt thấy rõ tình hình chiến đấu nơi xa nào dám do dự thêm nữa, vội vàng bay vút về phía pháp trận.
“Tặc tử chạy đâu!”
Một tiếng hét lớn giống như sấm động truyền đến mang theo một đạo bạch quang, thình lình chính là đại ấn màu trắng kia. Bên dưới bạch ấn, từng đạo phù văn huyền ảo cực lớn hiện ra tạo nên từng vòng rung động màu trắng, bao phủ toàn bộ phạm vi Bảo Quang Các vốn đã đổ nát.
Liễu Ngạn biến sắc. Dưới sự bao phủ của bạch quang, không khí chung quanh trở nên đặc quánh, khiến cho quá trình vận chuyển của pháp trận màu đen cũng bị chậm lại. Vô Trần Đạo Nhân cường đại vượt xa dự liệu của gã. Ngay đến La Thiên Quỷ Vương đạt cấp Thiên Vị cũng bị diệt sát. Nếu không thể lập tức truyền tống, năm người tuyệt đối không có cơ hội sống sót.
“Dùng tinh huyết của ta, hiến tế Minh chủ…”
Liễu Ngạn nghe vậy lập tức quay lại. Chỉ thấy cô gái che mặt đột nhiên bay vút lên trời, hướng về phía đại ấn màu trắng giữa không trung. Thân thể nàng hiện lên ngọn lửa màu xám hừng hực thiêu đốt. Cùng lúc đó, bảy đạo tinh quang sau đầu bỗng nhiên tỏa sáng hào quang tiếp đó lần lượt nổ tung.
Viên thứ hai, viên thứ ba…
Không ngờ nàng ta lại kích nổ bảy khối lực lượng Tinh Thần!
Theo từng luồng sương xám chui vào cơ thể cô gái che mặt, chấn động pháp lực trên người nàng thình lình bạo tăng, gấp mấy lần so với trước kia!
“Diêu sư muội, ngươi làm gì vậy, mau dừng lại!” Liễu Ngạn hét lớn.
Cô gái che mặt quay đầu nhìn thẳng vào mắt Liễu Ngạn, khóe miệng nhoẻn cười một cách vui vẻ. Cốt trượng nâu đen trong tay bỗng nhiên sáng rực hắc quang, từ đó dâng lên cột sáng vừa thô vừa to mạnh mẽ đánh lên bề mặt đại ấn màu trắng khiến nó rung động mãnh liệt. Bạch quang tỏa ra cũng run rẩy một hồi nhưng vẫn không biến mất.
“Lấy danh dự của Minh chủ, bảo vệ tôn nghiêm của chúng ta, đạt được vĩnh sinh giữa bóng tối vô tận…”
Thanh niên tóc bạc cùng nam tử ục ịch theo sát cô gái che mặt, lần lượt kích nổ hư ảnh tinh quang sau đầu mình, thắp lên ngọn lửa màu xám hừng hực. Lại là hai cột sáng màu xám đồng tời oanh kích đại ấn màu trắng khiến nó run rẩy kịch liệt. Bạch quang tản ra rốt cuộc gần như hoàn toàn tan biến.
Nhưng vào lúc này, một bóng người phủ đầy lông xanh nhoáng cái xuất hiện phái trước đại ấn. Chính là đại hán mặt đỏ. Hai tay nắm thành quyền chùy, mạnh mẽ tấn công đại ấn màu trắng.
Những nơi quyền phong đi qua, hư không phụ cận lại phát ra tiếng nổ đì đùng!
Ầm ầm ầm!
Mặt ngoài đại ấn màu trắng chợt hiện hào quang sau đó run rẩy kịch liệt một hồi, rốt cuộc hoàn toàn tan biến. Thế nhưng đại hán mặt đỏ cũng bị lực lượng pháp bảo phản chấn tác dụng khiến thân hình giống như bao gai bay ngược về sau, khí tức trên người cũng theo đó suy yếu một cách nhanh chóng. Ba người còn lại lúc này cũng rơi xuống một cách yếu ớt.
Sau khi không gian màu trắng biến mất, pháp trận bên cạnh Liễu Ngạn lập tức khôi phục như thường khiến gã chưa kịp làm ra hành động gì khác đã bị hắc quang dày đặc bao bọc vào trong, lóe lên biến mất vô ảnh vô tung.
Bạch quang lóe lên, Vô Trần Đạo Nhân bắn tới thế nhưng đã chậm một bước. Lão hít sâu một hơi dời mắt về phía bốn người nữ tử che mặt. Khí tức trên người bọn họ lúc này suy yếu cực độ, ngã lăn ra đất không cách nào nhúc nhích.
Vô Trần Đạo Nhân khẽ động thân hình phi thân xuống dưới.
…
Trên nóc nhà phía xa, kim quang tiêu tán, hai mắt Thạch Mục khôi phục nguyên dạng. Nhãn thần hiện lên một tia kích động. Trận kịch chiến giữa hai cường giả Thiên Vị đã khiến máu huyết của hắn sôi trào. Sau khi nhìn lại phế tích Bảo Quang Các, họ Thạch tung người bay nhanh về phía xa xa.
…
Tại cứ điểm Minh Nguyệt Giáo ở thành Thiên Ngu.
Cô gái áo đỏ đứng cạnh pháp trận truyền tống, mồ hơi lấm tấm, nửa quỳ trên đất.
Bên trong pháp trận màu đen, Liễu Ngạn cúi đầu yên lặng như cột đá sừng sững, mái tóc màu máu chảy xuống như thác nước. Một lát sau, gã chợt ngẩng đầu, nhãn thần như điện, đi nhanh ra ngoài.
“Đứng lại!” Cô gái áo đỏ gọi theo một tiếng rồi đứng lên.
“Đại sư huynh, ngươi muốn đi chịu chết sao?” Nàng quát.
Liễu Ngạn không hề dừng lại mà vẫn cất bước ra ngoài.
“Đám người Diêu sư tỷ liều mình cứu huynh, chẳng lẽ huynh muốn cái giá bọn họ phải trở nên uổng phí!” Cô gái áo đỏ chắn ngang trước mặt Liễu Ngạn.
Họ Liệu thoáng chút run rẩy, bước chân ngừng lại.
“Trong số mấy người chúng ta, tư chất của huynh là cao nhất. Chỉ cần đại sư huynh còn sống, chúng ta sẽ có cơ hội quật khởi, tái chiến Thông Thiên Giáo. Đừng quên những gì sư tôn dặn dò trước lúc lâm chung.” Cô gái áo đỏ nói tiếp.
Nghe đến hai chữ “sư tôn”, thân thể Liễu Ngạn run lên, hai tay ôm lấy đầu.
“Nếu huynh vẫn muốn xông ra ngoài, muội sẽ tiến lùi cùng huynh, mặc kệ là sinh, hay là tử…” Cô gái áo đỏ nói xong, hai hàng nước mắt chảy xuống.
“A…” Liễu Ngạn bỗng nhiên ngẩng đầu hét lớn.
Cô gái áo đỏ tiến đến, nhẹ nhàng ôm lấy gã.
Thật lâu về sau, Liễu Ngạn mới bình tĩnh trở lại.
“Đại sư huynh, chúng ta đi thôi, nơi đây nhất định phải vứt bỏ rồi.” Cô gái áo đỏ nói tiếp.
Ánh mắt Liễu Ngạn đã khôi phục sự bình tĩnh, chỉ là nhiều thêm một tia lạnh băng. Gã chậm rãi gật đầu.
…
Thạch Mục vội vàng tiến về phía Bắc.
Đúng lúc này phía trước truyền đến từng hồi ầm ĩ, thậm chí còn có tiếng thét chói tai. Một đám người nhanh chóng từ xa chạy đến, lấp chặt đường phố. Tình cảnh lập tức rơi vào hỗn loạn. Bất kể là người đi bộ hay cưỡi ngựa, ngồi xe đều giống như ruồi nhặng đua nhau chạy loạn.
“Chạy mau, bên kia có cương thi!”
“Quái vật giết người!”
“Khô lâu, khắp nơi đều là khô lâu!”
…
Thạch Mục nheo mắt nhìn xuyên dòng người hỗn loạn, mơ hồ thấy được vài bóng khô lâu cao lớn cùng cương thi. Hắn tụng niệm chú ngữ, rất nhanh tạo thành một mảng khí vân màu trắng nâng đỡ thân thể, tiếp tục bay đến tường thành phía Bắc dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông chung quanh. Hắn vừa bay vọt lên cao, xa xa nhìn lại, bốn tên khô lâu cùng