Huyền Giới Chi Môn

Quyển 2 - Chương 253: Uẩn dưỡng Linh Khí


trước sau

Dịch: Yukihana116490

"Thạch Đầu, nếu không thì chúng ta quay về Hắc Ma Môn đi?” Thải nhi nói.

"Không quay về được rồi." Thạch Mục nhìn về chân trời phía xa, nói.

Giờ phút này, Hắc Ma Môn - với tư cách là chi nhánh của Thiên Ma Tông hẳn là đã nghe được một ít tiếng gió. Nếu hắn trở về, chỉ sợ sẽ gặp rất nhiều phiền toái.

Huống hồ từ khi kiến thức đến sự phồn hoa của thành Thiên Ngu cùng với vương triều Lục Sơn có lượng cường giả nhiều như mây, hắn mới khắc sâu cảm nhận hoàn cảnh tu luyện cùng tài nguyên có ảnh hưởng to lớn thế nào đến tu vi. Mà tài nguyên của bán đảo Đông Châu thật sự quá thiếu thốn. Nếu như nói chí hướng của hắn hồi mới bái Lệ Thương Hải làm sư phụ là trở thành một võ giả Tiên Thiên thì sau khi gia nhập Hắc Ma Môn mục tiêu đó đã là trở thành một cường giả Địa giai. Nhưng hiện nay, sau khi gặp được Tiên Nhân cao cao tại thượng trong đại hội Nghênh Tiên ở thành Thiên Ngu, thì mục tiêu này lại lần nữa sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Giống như Tây Môn Tuyết đã từng nói:

"Chẳng lẽ ngươi chỉ muốn dừng bước tại Địa giai? Sau đó ngồi chờ thọ nguyên hao hết?”

Đương nhiên là không!

Hắn hôm nay, dù vì đủ loại nguyên nhân mà không cách nào lưu lại vương triều Lục Sơn hay Đại Tần Quốc, nhưng hắn cũng không cam tâm cứ thế phản hồi Hắc Ma Môn! Hắn đã hứa với mẫu thân mình, hắn phải trở thành võ giả cường đại nhất cái thế giới này! Dù con đường phía trước có khó khăn đến thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không bao giờ lùi bước. Đối mặt với sự hiểu lầm cùng lệnh truy nã của Thông Thiên Tiên Giáo và Thiên Ma Tông, hắn vô lực. Đối với đám người đấy, cho dù hắn thật sự không phải hung thủ nhưng đã lỡ giết thì thôi, chẳng sao cả. Nếu hắn có thực lực cường đại, bọn người đấy làm sao dám tùy ý làm bậy như vậy, đến một cơ hội thanh minh cũng không cho hắn. Cũng chỉ khi đủ cường đại, hắn mới lại có cơ hội nhìn thấy bóng hình hắn ngày đêm thương nhớ kia. Dẫu rằng, ở vị trí hắn ngày hôm nay, điều đó xa vời đến không thể chạm…

Thạch Mục suy nghĩ miên man, trong lòng có chút phiền muộn, hắn thu hồi tầm mắt, nói:

"Kế tiếp đi nơi nào, để ta suy nghĩ kỹ chút rồi hẵng nói. Trước mắt cứ nghỉ ngơi thật tốt đã.”

Thải nhi khẽ gật đầu, nó cũng vô cùng mệt mỏi.

Ánh mắt Thạch Mục nhìn lướt qua chung quanh rồi sáng lên, thân hình hắn chớp động mấy cái, khi xuất hiện lại đã ở dưới một chân núi cách đó không xa. Trước mặt hắn là một cửa sơn động rộng chỉ đủ một người qua. Sơn động cũng không sâu, bên trong lộ ra có chút sạch sẽ. Họ Thạch từ phụ cận chuyển tới mấy tảng đá lớn, che cửa động lại. Lại dùng Phù lục bày ra một cái Pháp trận dò xét đơn giản, lúc này mới yên tâm ngồi xuống.

Thải nhi không muốn ở trong sơn động, nó muốn ở bên ngoài. Thạch Mục dặn dò nó vài câu liền để nó bay đi. Dù sao nó ở bên ngoài thì cũng có thể cảnh giới chung quanh cho hắn.

Thạch Mục khoanh chân ngồi xuống, không nghỉ ngơi ngay mà lấy một giới chỉ màu vàng từ trên tay xuống.
(Giới chỉ : chiếc nhẫn)

Giới chỉ này đúng là chiếc đoạt được từ chỗ tên béo Địa giai của Thông Thiên Tiên Giáo. Trong khoảng thời gian này, vì luôn vội vàng chạy đi nên hắn mới chỉ nhìn lướt qua, còn chưa kịp xem xét kỹ đồ vật ở bên trong. Thần thức hắn thăm dò vào trong giới chỉ, sau một lát đuôi lông mày nhướn lên, lộ ra vẻ vui mừng, sau một lát, vẻ vui mừng trên mặt hắn càng ngày càng đậm.

Một khắc sau, Thạch Mục mới mở to mắt, thở phào thở ra một hơi. Trong giới chỉ, đại bộ phận là các loại khoáng thạch không đáng giá, còn có một chút tài liệu trên thân Yêu thú. Thứ khiến hắn hưng phấn nhất tự nhiên là một đống lớn Linh Thạch đủ màu sắc kia rồi. Trong đó Linh Thạch hạ phẩm chiếm đa số, cũng có không ít Linh Thạch trung phẩm, tổng kết xuống thì có ít nhất khoảng một vạn Linh Thạch hạ phẩm.

Điều này làm cho Thạch Mục mừng như điên. Tên đạo nhân béo này mang theo nhiều Linh Thạch tùy thân như vậy, cuối cùng không công tiện nghi hắn.

Phải biết rằng, ở Hắc Ma Môn lấy thân phận là học đồ Thuật Sĩ như hắn, mỗi năm cũng chỉ được cung phụng có ba khối Linh Thạch hạ phẩm, dù là Thuật sĩ Linh giai, cũng không quá mười khối. Nếu muốn tích lũy được nhiều Linh Thạch như này là điều gần như không thể nào. Dù dựa vào tạo nghề chế Phù của hắn, muốn có số Linh Thạch này cũng phải cày bừa ít nhất mười năm. Nhưng làm như vậy sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ đến việc tu luyện của hắn.

Trừ Linh Thạch ra, vẫn có mấy kiện Pháp Khí đao kiếm phẩm bậc bình thường, cùng với một ít đan dược, Phù lục thường dùng. Hắn chuyển hết những Linh Thạch cùng Pháp Khí, đan dược này vào Trần Miểu Giới, còn những tài liệu tạp nham thì vẫn giữ lại trong giới chỉ màu vàng.

Làm xong hết mọi thứ, hắn vung tay lên, lòng bàn tay lóe lên ánh vàng, trong tay xuất hiện một quyển sách bìa màu vàng kim cùng một thanh kiếm nhỏ cũng màu vàng kim. Đây đúng là‘Thông Thiên Ngự Linh Quyết’ và chuôi Linh Khí ‘Kim Tiền Kiếm’.

Lúc trước khi còn trên đường hắn đã đọc vội qua một lần, hắn phát hiện quyển Thông Thiên Ngự Linh Quyết này chính là một Pháp môn chuyên dùng để tế luyện Linh Khí của Thông Thiên Tiên Giáo. Ngoài việc ghi chép làm cách nào để tế luyện Linh Khí, thu nó vào trong cơ thể ân cần chăm sóc ra còn có một bộ Pháp môn phân hóa thần thức, khống chế Linh Khí.

Trong thời gian kế tiếp, một tay Thạch Mục cầm Kim Tiền Kiếm, một bên đọc Thông Thiên Ngự Linh Quyết. thi thoảng nâng Kim Tiền Kiếm đến trước mắt, cẩn thận đối chiếu phỏng đoán, xuất ra thần thức tiến vào trong thân kiếm. Hết một canh giờ sau, họ Thạch mới buông quyển sách xuống, trong mắt hiện ra vẻ hiểu rõ. Căn cứ theo trong sách, ngày đó khi tên Đạo sĩ béo kia bị Yên La đánh chết thì thanh Linh Khí này đã trở thành vật vô chủ, Linh tính uẩn dưỡng trong đó cũng tùy theo mà tiêu tán hơn phân nửa. Vì vậy trước hết phải nhỏ máu nhận chủ, sau đó dùng thần thức tế luyện mới có thể một lần nữa ngự sử kiếm này. Mà muốn nó khôi phục uy năng như ban đầu thì phải thu nó vào trong cơ thể ân cần chăm sóc mới được.

Sau khi suy nghĩ một chút, Thạch Mục dựa theo ghi lại trong Thông Thiên Ngự Linh Quyết, trước đem thanh Kim Tiền Tiểu Kiếm nhỏ máu nhận chủ, sau đó lại thả ra một đám thần thức tiến vào bên trong Kim Tiền Kiếm, bước đầu thử tế luyện.

Quá trình này giằng co hết hai canh giờ, cuối cùng Thạch Mục cũng có thể khiến thần trí mình phù hợp với thanh kiếm này. Thạch Mục nhìn lại thanh đoản kiếm Kim Tiền trong tay, thúc giục thần thức, Phù văn mặt ngoài Kim Tiền Đoản Kiếm sáng rỡ, kêu “O..o..ongg” một tiếng, từ trong tay lao vọt ra, lơ lửng trước người.

Tâm niệm họ Thạch vừa động, trong tay bấm

kiếm quyết, lăng không chỉ một cái, Kim Tiền Đoản Kiếm liền biến thành một đạo kiếm ảnh màu vàng, bắn vèo ra ngoài. Ngón tay vừa thu lại, kiếm ảnh màu vàng tùy theo bay trở về, lượn vòng vòng xung quanh bản thân.

Thạch Mục thấy vậy, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng. Một khắc sau, hắn há miệng quát khẽ “Thu!”. Tiểu kiếm màu vàng liền lóe lên, trực tiếp bay vào trong miệng.

Theo như trong sách kể lại, chỉ cần thu kiếm này vào trong cơ thể rồi săn sóc ân cần thật tốt, nó sẽ dần dần khôi phục Linh tính. Về sau trong chiến đấu, nếu ở bên bờ nguy hiểm, có thể thúc giục nó ra ngăn địch rồi.

Lại nói tiếp, hôm nay kịch đấu với tên trung niên nhân âm kiêu của Thiên Ma Môn kia làm cho lý giải của hắn về sự cường đại của Linh Khí càng thêm sâu sắc. Nếu hắn cũng có một thanh Linh Khí có thể điều khiển tự nhiên, phối hợp với võ kỹ bản thân, hắn tự tin có thể giết chết đối phương chỉ trong thời gian ngắn, không cần phải chật vật mà chạy như vậy rồi.

Thạch Mục hít một hơi thật sâu, bình phục tâm tình, lập tức chậm rãi nhắm mắt lại, ngồi xuống thổ nạp.

Lần này hắn ngồi một ngày một đêm.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Thạch Mục đã trực tiếp đi ra sơn động, đi như bay về một ngọn núi cao nhất ở gần đó.

Một lát sau, trên đỉnh ngọn núi.

Lúc này mặt trời mới chỉ nhú lên ở đường chân trời phía Đông, rặng mây đỏ từ từ dâng lên, thoạt nhìn rất xinh đẹp. Thạch Mục tìm một chỗ cao nhất, tứ chi chạm đất, bày ra tư thế Hấp Nhật Thức. Hắn nhìn ráng mây phương Đông, lông mày bỗng nhiên khẽ nhíu.

Hấp Nhật Thức không giống với Thôn Nguyệt Thức, sau khi phụ trợ hắn ngưng tụ khí phôi trong cơ thể xong, dù hắn liên tục tu luyện không ngừng nhưng hiệu quả cũng không được vừa ý cho lắm. Khác với dự đoán, nó cũng không giúp chân khí hắn tăng trưởng quá nhiều. Trong lòng họ Thạch có chút buồn bực, chẳng qua mỗi ngày, một khi có thời gian hắn vẫn kiên trì tu luyện.

Chân trời phương Đông càng ngày càng sáng, vầng mặt trời như lửa đỏ từ từ dâng lên. Rất nhanh, họ Thạch tiến vào cảnh trong mơ, thể xác và tinh thần hơi hoảng hốt, đã hóa thân thành một con khỉ trắng.

Ánh mắt Thạch Mục nhìn quét qua chung quanh, trong lòng khẽ động.

Khỉ trắng dường như có chút bất đồng so với ngày xưa, lúc này bản thân nó đang ở trên một ngọn núi cao chót vót, một vầng mặt trời chói mắt treo ở phía chân trời, thoạt nhìn như một cái mâm ánh sáng cực lớn, vươn tay là có thể đụng đến.

Hai tay khỉ trắng chống xuống đất, đầu ngẩng cao cao, miệng khẽ nhếch, bắt đầu hô hấp thổ nạp. Giữa không trung hiện ra từng đốm sáng vàng, theo khỉ trắng hô hấp, liền từ từ kéo đến. Nhưng chúng không dung nhập vào trong cơ thể khỉ trắng mà dần dần hội tụ lại trước người nó, biến thành một cái hư ảnh mặt trời màu vàng. Khỉ trắng đại hỉ, há miệng khẽ hấp, hư ảnh mặt trời màu vàng bay vào trong miệng nó. Trên mặt khỉ trắng lập tức lộ ra vẻ thống khổ, hư ảnh mặt trời kia cực kỳ nóng bỏng, nuốt vào miệng như nuốt lửa, nó vội vàng phun ra.

Hư ảnh mặt trời màu vàng tản mát ra hào quang lập lòe, trận trận chấn động năng lượng tinh khiết từ đó tán phát ra, thoạt nhìn mê người lạ thường. Khỉ trắng vò đầu bứt tai, chi ... chi gọi loạn cả lên, không cam lòng nhìn hư ảnh mặt trời màu vàng trước mặt. Sau khi do dự một chút, nó lại lần nữa hé miệng khẽ hấp, nuốt hư ảnh màu vàng vào trong miệng. Hư ảnh vừa vào miệng, trên mặt nó lại lần nữa lộ ra vẻ thống khổ, rất nhanh lại phun hư ảnh màu vàng ra. Chẳng qua lần này nó lại chịu đựng được lâu thêm mấy hơi thở, khoang miệng dường như đã hơi thích ứng được nhiệt độ nóng bỏng kia. Khỉ trắng thổi phù phù phù mấy cái, một lát sau, lại tiếp tục hút hư ảnh kia vào trong miệng. Lần này thời gian nó chịu đựng được càng lâu, mãi mới phun hư ảnh ra. Làm thêm vài lần, rốt cuộc trong một lần, khỉ trắng hút hư ảnh vào miệng rồi một hơi nuốt ực xuống bụng.

Hư ảnh chui vào cơ thể, lập tức hóa thành một cỗ nhiệt lưu vô cùng nóng bỏng, điên cuồng dũng mãnh tràn vào trong tất cả xương cốt tứ chi, kỳ kinh bát mạch, rồi điên cuồng vận chuyển lên. Khỉ trắng chỉ cảm thấy kinh mạch trong cơ thể bỗng dưng trở nên trướng căng nóng rực, dường như cao thấp trong ngoài toàn thân đều đang bị lửa nóng nung nóng. Thống khổ khó chịu khó nói nên lời, nó không khỏi hai tay ôm đầu, ở tại chỗ lăn qua lộn lại. Tất cả biểu lộ trên mặt đều là cực kỳ thống khổ.

Không biết đã qua bao lâu, loại cảm giác này mới dần dần tiêu tán.

Chẳng qua giờ phút này, khỉ trắng đã thở hồng hộc, một bộ hư thoát sắp chết rồi. Nhưng vào lúc này, trong óc nó chợt lóe lên ánh vàng, từng đốm sáng vàng hiển hiện mà ra, sau đó nhanh chóng ngưng tự, vài hơi thở sau liền biến thành một tinh hạt hình tròn màu vàng.

Trên ngọn núi, thân thể Thạch Mục chấn động, mở mắt.

Giờ phút này, Thái Dương đã hoàn toàn mọc lên từ phương đông, treo trên không trung, ánh nắng soi rõ chung quanh, bao phủ lên cảnh vật một tầng sáng vàng rực.

Thạch Mục nhíu mày, lần này thời gian đi vào giấc mộng tu luyện Thôn Nhật Thức dài hơn so với bình thường rất nhiều, vả lại đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy khỉ trắng làm ra cử động nuốt hư ảnh mặt trời. Họ Thạch lắc đầu, hồi tưởng lại tình hình ở trong mộng, hắn vội vàng nội chiếu bên trong thức hải, trong lòng lập tức vui vẻ.

Trong đầu của hắn, thình lình cũng xuất hiện một tinh hạt hình tròn màu vàng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện