Ngày thứ hai.
Trong phòng khách sạn, Thạch Mục đang ngồi xếp bằng trên giường đá, nhíu mày, mặt lộ vẻ vẻ do dự.
Hôm nay hắn tu luyện Uẩn Thần Thuật đã đến lúc gặp bình cảnh. Bình cảnh của Uẩn Thần Thuật cũng không giống với bình cảnh của các loại công pháp khác. Bởi vì tu luyện thuật này không có chỗ nào quá khó, nên tốc độ tu luyện đúng như trong điển tịch kể lại, quả thực như rùa bò.
Độ cảm ứng thuộc tính không gian của hắn là năm độ, theo lý thuyết đã không thấp, nhưng theo dự đoán nếu hắn muốn có chút thành tựu về mặt này, không có mười năm thì không được.
Mặc dù dựa vào Thôn Nguyệt Thức trong mộng cảnh, muốn từ Thuật Sĩ Tam tinh tăng lên Tứ tinh, ít nhất cũng mất mấy năm.
Lại nói tiếp. cho đến bây giờ tuy hắn có thể thông qua mộng cảnh tu luyện thuật này nhưng thật ra hắn cũng không có chính thức nắm giữ nó. Hắn để ý, tốc độ tăng trưởng của tinh thể màu trắng bạc trong đầu mình sau khi tỉnh lại, xa không bằng khỉ trắng trong mộng cảnh.
Nhất là sau khi khỉ trắng trong mộng cảnh tu luyện Thôn Nguyệt Thức đến viên mãn, mỗi lần nó hấp thu tinh hoa của ánh trăng, tinh thể do nó ngưng tụ ra liền to chừng ngón cái, mà kích cỡ này chính là cả một tháng của hắn.
Nói cách khác, nếu hắn có thể chân chính nắm giữ Thôn Nguyệt Thức thì tốc độ tu luyện hiện tại sẽ có biến hóa kinh người.
Nhưng về sau, hắn đã dùng mọi cách, kể cả thay đổi địa điểm hay xê dịch vị trí khoảng cách của mình với ánh trăng…nhưng vẫn không tài nào nắm được Pháp quyết của thuật này.
Thôn Nguyệt Thức là vậy, mà Hấp Nhật Thức cũng là như thế.
Nếu Yên La chịu giúp hắn, liên tục cung cấp loài hoa màu lục có ẩn chứa đại lượng lực Thái Âm kia thì tốc độ tu luyện của hắn sẽ tăng nhanh không ít. Nhưng hiện nay, triệu hoán của hắn dành cho Yên La đã mất linh. Chỉ còn nước đợi nó chủ động tìm đến mình rồi lại tính.
Ngoại trừ con đường Thuật Sĩ ra, muốn tăng lên thực lực thì chỉ còn cách tu luyện Xích Viên Hỏa Kinh.
Xích Viên Hỏa Kinh của hắn dưới sự trợ giúp của Hấp Nhật Thức trong mộng hiện nay đã tu luyện đến đỉnh phong tầng thứ tám. Chỉ cần tìm được Hỏa Linh chi địa (Vùng đất Hỏa Linh), lại ăn quả Đào Vương kia vào, thì có thể mượn Linh khí thuộc tính Hỏa ẩn chứa trong đó đột phá bình cảnh hiện tại rồi.
Đến hiện tại hắn vẫn chưa ăn quả Đào Vương nọ, chính là vì từ khi đến Đại lục Tây Hạ hắn còn chưa tìm được Hỏa Linh chi địa.
Không biết trong thành Nhật Khang này có Hỏa Linh chi địa không?
Thạch Mục có chút bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài.
. . .
Ba ngày sau .
Thạch Mục dẫn theo Thải Nhi đi vào một quán tửu lâu, tìm đại một chỗ ngồi xuống. Một tiểu nhị chạy đến, hỏi:
“Khách quan muốn dùng gì?” Vừa hỏi vừa châm trà cho Thạch Mục, vẻ mặt cung kính đứng ở một bên.
Thạch Mục chưa trả lời, Thải nhi đã giành hô lên trước: “Lấy vài món đinh của quán lên đây, còn có loại thịt que nướng ở cửa ra vào nữa, lấy bảy tám chục xiên nhé.”
Tiểu nhị há hốc mồm kinh ngạc nhìn Thải nhi. Vài vị thực khách chung quanh cũng quay đầu nhìn bọn hắn vài lần.
Thạch Mục hung hăng búng mạnh vài cái lên đầu Thải nhi, lúc này nó mới chịu ôm đầu ngậm miệng, trông rất là ủy khuất.
“Cho vào món đinh của quán lên là được.” Thạch Mục nhấp một ngụm trà nói.
Lúc này tiểu nhị mới phục hồi tinh thần, liên tục đáp ứng, vừa đi còn bất chợt quay đầu lại nhìn xem Thải Nhi.
Thạch Mục cau mày, bưng chén lên hớp một ngụm trà.
Kể từ khi Yêu thú vây thành đến nay đã được bốn năm ngày. Trong mấy ngày gần đây, hắn và Thải nhi đi khắp nơi nghe ngóng xem trong thành có Hỏa Linh chi địa không.
Lúc này mới biết, cũng không phải là không có. Có người kiến tạo một ít Hỏa phòng, lại dùng đại thần thông kết nối với Hỏa mạch dưới mặt đất, chuyên môn dùng cho luyện đan, luyện khí, rèn…
Chẳng qua những căn Hỏa phòng này đều bị Liệt Xà Bộ hoặc Mình Nguyệt Giáo cùng các thế lực nắm trong tay. Dựa theo tình huống hiện tại của Thạch Mục, hắn muốn thuê một gian là không thể nào.
Kể cả có thể thuê được, chỉ sợ độ nồng đậm của Linh khí thuộc tính Hỏa ẩn chứa trong không gian những căn Hỏa phòng luyện khí, luyện đan kia còn chưa phù hợp với yêu cầu hôm nay của hắn.
“Thạch Đầu ngươi cũng đừng phiền não nữa. Có cái gọi là thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng đó mà.” Thải nhi nói.
“Ngươi suy nghĩ đúng là thoáng nhỉ?’ Thạch Mục liếc Thải nhi một cái, nói.
“Nếu không tìm thấy Hỏa Linh chi địa ngươi có thể tu luyện trước những công pháp khác mà. Ví dụ như Uẩn Thần Thuật hoặc là Đại Lực Ma Viên Thoát Thai Quyết." Thải Nhi nói.
Đuôi lông mày Thạch Mục nhảy lên, mấy ngày nay vội vàng nghe ngóng Hỏa phòng, lại quên béng đi sự tình tinh huyết Yêu Viên rồi.
Tuy tên chưởng quầy cửa hàng lúc trước đã nói tinh huyết Yêu Hầu rất khó tìm được trong khu vực Đông Hách này, nhưng hắn vẫn có ý định đi các cửa hàng còn lại xem sao.
Vào thời khắc này, cuộc nói chuyện của vài tên thực khách Man tộc bàn bên cạnh đứt quãng truyền vào trong tai Thạch Mục.
“Nghe gì chưa? Nghe nói mấy ngày này Thiên Ngô Bảo Hiên chuẩn bị tổ chức một cuộc đấu giá hội.”
“Không phải còn hơn nửa năm nữa mới tới kỳ sao? Sao bắt đầu sớm như vậy?”
“Nghe nói vì Yêu thú vây ngoài thành nên để cổ vũ tâm tình mọi người, Thành chủ chuyên môn ra chỉ thị đó. Nghe bảo Thành chủ U Xán cũng đưa ra không ít thứ tốt bán trên đấu giá hội. Chậc chậc, lần đấu giá hội này rất đáng xem!”
“Lại nói Thiên Ngô Bảo Hiên vốn tài đại khí thô, đấu giá hội do bọn họ tổ chức vốn cũng có không ít thứ tốt rồi!”
. . .
“Thiên Ngô Bảo Hiên…” Đuôi lông mày họ Thạch khẽ động, để lại một mình Thải nhi ăn uống trên bàn, hắn đi tới bàn bên.
Mấy người nọ thấy Thạch Mục đi tới, tất cả giật mình, ngừng cuộc trò chuyện lại.
"Các hạ có chuyện gì?" Một nam tử trung niên có vẻ mặt tái nhợt trong đám đứng lên, hỏi.
Tu vi của những người này cũng không cao, ngoại trừ trung niên nhân cầm đầu này có tu vi Tiên Thiên sơ kỳ ra thì tất cả mọi người còn lại đều chỉ là Võ giả Hậu Thiên.
Tuy Thạch Mục đã thu liễm khí tức lại nhưng loại khí thế chỉ thuộc về Võ giả Tiên Thiên trung kỳ vẫn còn trên người hắn, nên bọn hắn mới có chút khẩn trương.
“Mấy vị đạo hữu không nên hiểu lầm, tại hạ cũng không có ác ý. Chẳng qua là vừa nghe các vị nói chuyện với nhau nên muốn đến hỏi một chút sự tình về cuộc đấu giá nọ. Đúng rồi, tiểu nhị, hóa đơn bữa cơm của các vị bằng hữu này đều ghi cho ta trả.” Thạch Mục cười nói, giơ tay vẫy vẫy tiểu nhị cách đó không xa.
Mấy người thấy vậy liếc nhau, thần tình trên mặt lúc này mới buông lỏng xuống.
“Các hạ, mời ngồi.” Nam tử trung niên ngồi xuống, chỉ cái ghế bên cạnh Thạch Mục mời nói.
Thạch Mục cảm tạ một tiếng rồi ngồi