Phủ Thành chủ.
Phía trên màn sáng hình bán cầu bao phủ lên cả tòa lầu các, tám thân ảnh Tà Thần ngưng tụ gần thành thực thể không ngừng phun từ miệng ra công kích bằng sấm sét, hỏa diễm hay là băng sương, tựa như mưa rơi xuống màn sáng bảo vệ của hai người Chung Tú.
Dưới các loại công kích tòa lầu các vốn đã bị đánh đến vỡ nát giờ nhìn vào chỉ là một mảnh điện quang hỏa thạch chói lòa.
Hai người Chung Tú không còn đường trốn chỉ còn cách tự mở ra vòng bảo hộ đau khổ chèo chống.
Trên đỉnh đầu Chung Tú là một cái khiên sáng màu trắng ngà, trên mặt khiên là từng đạo hoa văn huyền ảo hình xoắn ốc tỏa ra một cỗ khí tức thần thánh.
Từng đạo hỏa diễm, sấm chớp công kích lên làm cho chiếc khiên run lên từng đợt nhưng vẫn tạo cho người ta một cảm giác vững như bàn thạch.
Chung Tú tuy vẫn có thể chịu đựng tiếp nhưng tình huống của Lăng Thừ lại không được như vậy.
Cả người hắn được bao bọc trong một màn sáng xanh hình quả trứng, nhưng giờ đây màn sáng đã vô cùng ảm đạm, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.
Phía trên trận pháp, một con quái vật đầu rắn thân người toàn thân toả ra huyết quang nồng đậm há mồm phun ra huyết diễm cuồn cuộn oanh kích vòng bảo hộ của Lăng Thù.
"Oanh" một tiếng, hoa lửa lan bắn tứ phía!
Vòng bảo hộ của Lăng Thừ đột nhiên run lên, hào quang lại ảm đạm không ít.
Thân thể Lăng Thừ cũng run theo từng nhịp rung của vòng bảo hộ.
"Chung cô nương, cứ thế này không được! Chúng ta sẽ bị bào đên chết ở đây mất, phải nghĩ cách phá vây thôi." Lăng thừ đỏ mặt tía tai hô lớn.
Chung Tú cũng nhíu mày, nàng tự hiểu tình huống hiện tại nhưng không có cách nào khác ngoài việc tiếp tục duy trì tình trạng như thế này.
"Chẳng lẽ phải dùng cái đó hay sao.." Chung Tú thầm nghĩ.
Ở bên ngoài màn sáng màu đen, lão giả hắc y Mặc Vân Dương cười đắc ý với tình hình trước mắt.
Cái trận pháp Thai Tàng Đại Trận này là do hắn phí bao công sức mới có được, cần tới hơn mười Trận Pháp Sư liên thủ bố trí, cho dù là Địa giai Hậu Kỳ bị nhốt trong đó cũng không thể thoát thân.
Quanh đại trận, sắc mặt của mười Trận Pháp Sư áo đen đều đã tái nhợt, từng đạo hắc quang bay ra từ tay bọn họ còn kèm theo một ít tơ máu.
Đại trận màu đen này vô cùng tà dị, muốn thi triển được ngoài việc phải tiêu hao một lượng lớn pháp lực mà còn phải lấy khí huyết bản thân ra để bồi dưỡng. Để thi triển đại trận này một lần hơn mười Trận Pháp Sư này phải trải qua vài năm tu dưỡng mới có thể khôi phục lại được.
Từ việc vây khốn được hai tồn tại Địa giai thì trả giá lớn bao nhiêu cũng đáng.
Tâm tư Mặc Vân Dương đều đặt trên trận pháp nên không chú ý phía sau cách hắn hơn mười trượng có người đang tiến lại gần. Kẻ này chính là Thạch Mục.
Nhìn tình cảnh trước mắt sắc mặt hắn lập tức biến đổi.
Thải nhi không một tiếng động đậu xuống vai Thạch Mục.
"Tảng đá, sao ngươi đến chậm vậy!" âm thanh Thải nhi vang lên trong lòng Thạch Mục.
Lúc mới chia ra hành động Thạch Mục đi đến địa phương khác tìm manh mối, vì Phủ Thành chủ có diện tích quá lớn nên không nghe thấy động tĩnh ở đây.
Thạch Thạch không trả lời Thải nhi mà nhìn về phía màn sáng. Thấy người bị vây trong đó quả nhiên là Chung Tú trong lòng đại chấn, chỉ muốn lao ra ngay lập tức nhưng đã cứng rắn dùng lí trí khống chế cảm xúc.
"Tảng đá, đừng xúc động, Chung Tú tuy bị vây khốn nhưng hiện chưa có gì nguy hiểm"Thải nhi cũng chú ý tới dị động của Thạch Mục, vội vã khuyên can.
Thạch Mục hít sâu một hơi nhẹ gật đầu.
Trận pháp màu đen trước mặt tuyệt đối không đơn giản, tỏa ra khí tức khiến hắn khiếp sợ.
"Mặc kệ cái khác, trước tiên phải cứu Tú nhi ra đã. Thải nhi, đem tình huống nơi này nói kỹ lại cho ta biết"
Thải nhi đến sớm hơn Thạch Mục nên toàn bộ quá trình bố trận đều thấy được, bèn vội vàng kể lại cho Thạch Mục.
"Thì ra là thế".
Thạch Mục nhẹ gật đầu, mắt nhìn về mười tên Man tộc Dực Hạc bộ gần trận pháp, thân hình khẽ động nhẹ nhàng tiếp cận chúng.
Trong đại trận màu đen, các loại công kích hỏa diễm, sấm chớp càng lúc càng dày đặc.
Oanh một tiếng!
Một tia chớp to bằng cái bát ăn cơm hung hăng đánh lên màn sáng bảo hộ của Lăng Thừ.
Màn sáng xanh chớp lên liên tục rồi rắc một tiếng, hiện lên một đường rạn nứt.
Lăng Thừ biến sắc, chưa kịp làm gì thì oanh oanh hai tiếng, lại thêm hai tia chớp vừa thô vừa to xé rách không khí, đánh lên màn bảo hộ.
Màn bảo hộ lập tức vỡ vụn.
Lúc này lại có thêm một đạo thiểm điện, hai đạo hỏa diễm, một đạo băng sương bay tới.
Lăng Thừ quát to một tiếng, thân thể lóe lên ánh xanh, một hư ảnh Thanh Xà cao hơn mười trượng xuất hiện giữa không trung rồi lập tức nhập vào thân thể hắn.
Trên thân hắn mọc lên chằng chịt lân phiến màu xanh, sau lưng có thêm một cái đuôi rắn cực lớn, hóa thành bộ dáng nửa người nửa rắn.
Thân thể Lăng Thừ cuộn lại, đồng thời đuôi rắn đánh về phía những đòn công kích về hắn.
Hai đạo hỏa diễm bị đuôi rắn đánh tan, nhưng vẫn bị một đạo lôi điện cùng một đạo băng sương còn lại đánh lên người.
Oanh oanh!
Thân thể Lăng Thừ run lên, lân phiến hai chỗ trúng chiêu bị đánh nát, máu tươi rỉ ra, miệng hắn rên lên đau đớn.
Chung Tú thấy tình huống của Lăng Thừ thì cảm thấy lo lắng.
Nàng tuy ghét Lăng Thừ cứ dây dưa với mình nhưng nếu hắn bị đánh chết thì nàng sẽ gặp nguy hiểm hơn nữa.
Chung Tú miệng đọc chú ngữ, một tay phất lên, một đạo bạch quang từ trên người nàng bắn ra, đó là một thanh đoản đao trắng dài hai thước.
Bạch quang lóe lên, đoản đao bay vụt đến đỉnh đầu Lăng Thừ, nhanh chóng biến lớn và xoay tròn, tạo thành một cái quang thuẫn hình tròn.
Quang thuẫn nhanh chóng nghênh tiếp hai đạo hỏa diễm vừa thô vừa to đang bay tới.
Ánh đao xoay nhanh như chớp, leng keng vài tiếng đã chém nát hai đạo hỏa diễm.
Lăng Thừ thở phào một cái, nhìn Chung