Huyễn Hoặc

Chương 48


trước sau


Kiều Nhiễm chuẩn bị bữa tối, cô rất ít khi nấu nướng, nhưng nghĩ tới Phong Vũ bận bịu cả ngày, hẳn là sẽ mong khi về đến nhà có thể ăn một bữa cơm nóng hổi, nên cô đặc biệt đi siêu thị mua thịt và rau dưa.

Người đàn ông kia luôn tan làm không đúng giờ, Kiều Nhiễm suy nghĩ một chút, vẫn gọi điện thoại cho anh.

Đường dây điện thoại nối máy rất nhanh, tiếng kinh ngạc xen lẫn vui mừng của người đàn ông truyền đến từ đầu kia.

“Nhiễm Nhiễm? Sao vậy?”Kiều Nhiễm hí hoáy củ cà rốt trong tay, bình tĩnh nói: “Mấy giờ anh về ăn cơm?”Phong Vũ sững sờ, tiếng nói vì vui vẻ mà hơi lớn: “Em muốn nấu cơm cho anh?! Anh tan làm sẽ về luôn! Có được chọn món không?”Kiều Nhiễm quăng củ cà rốt đi, cười nói: “Không được!”Người đàn ông hơi mất mát ồ một tiếng, Kiều Nhiễm gần như có thể tưởng tượng hình ảnh anh ủ rũ kéo lỗ tai.

“Em sẽ mua ớt xanh và cà rốt anh thích ăn nhất.

”Tiếng nói phía đối diện của người đàn ông lập tức vui lên, cất cao giọng nói: “Ở nhà chờ anh, tan làm anh về ngay!”Kiều Nhiễm cười khẽ, cúp điện thoại.

Người đàn ông đặt điện thoại xuống, tâm tình rất tốt, nhìn màn hình cười khúc khích.

Tiểu Lưu ở bên cạnh nghe cả nửa ngày, nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở của anh, đùa giỡn nói: “Hô hô hô~ Ai thế lão đại?”Bành Yến thu dọn tài liệu không nhịn được dựng thẳng tai lên, liếc mắt sang bên này.


Phong Vũ cất điện thoại di động, hờ hững nhìn anh ta nhưng giọng điệu vô cùng khoe khoang.

“Bạn gái.

"Lời này vừa nói ra, Tiểu Lưu cười kỳ quái, lớn tiếng nói: “Cuối cùng anh Vũ đã thoát kiếp FA rồi hả? Xử nam lớn tuổi thật không dễ dàng mà! Chị dâu là ai vậy?"Phong Vũ bị anh ta làm vừa bực mình vừa buồn cười, đạp qua, “Cút mau, ông đây vẫn là mặt hàng bán chạy đấy nhé, bảo bối nhà ông muốn mà thấy được à? Bị dọa chạy thì cậu đền được không?”Tiểu Lưu uốn cái eo thùng phi tránh thoát, nhìn anh vừa hú vừa chạy.

Sắc mặt Bành Yến rất khó nhìn, ngón tay cầm tài liệu hơi trắng bệch.

Phong Vũ lại yêu ai rồi? Chuyện khi nào? Bọn họ làm việc cùng nhau mỗi ngày sao lại không biết? Lẽ nào mấy lần xin nghỉ có liên

quan đến người phụ nữ kia?Bỗng nhiên tâm tư cô ta chợt bay tới lần trước đưa Phong Vũ về nhà, gương mặt xinh đẹp của cô bé kia hiện lên trong đầu.

Bành Yến lắc đầu, cười khổ, không thể nào, con bé đó nhìn cũng chỉ vừa thành niên, có lẽ là con của người nhà anh Vũ thôi.

Mặc kệ bạn gái Phong Vũ là ai, cô ta cũng không còn cơ hội nữa.


Bành Yến hít sâu một hơi, quyết định đêm nay ra ngoài uống một ly, trong lòng khó chịu muốn chết.

Buổi tối tan làm, Phong Vũ về nhà đúng giờ, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm.

Kiều Nhiễm đang xào món cuối cùng, nghe tiếng đóng cửa cũng không quay đầu lại, nói: “Anh rửa tay đi.

”Người đàn ông đi đến sau lưng ôm lấy eo nhỏ của cô, úp gương mặt tuấn tú vào hõm vai cô, lẩm bẩm nói: “Bảo bối nhà ai đáng yêu thế nhỉ, tri kỷ mà dịu dàng, ai mà có được cô ấy hẳn là kiếp trước cứu thế giới ha?”Kiều Nhiễm bị anh chọc cười, cô phát hiện tuy nhìn Phong Vũ cường tráng nhưng yêu vào lại mềm mỏng, đặc biệt thích làm nũng, quan trọng là cô lại còn rất hay trúng chiêu này, không thể làm mặt lạnh với anh nổi.

Kiều Nhiễm nghiêng đầu hôn phớt lên môi anh một cái, chỉ phòng rửa tay.

Phong Vũ ngồi đối diện cô, ăn một miếng lại đút cho cô hai miếng, cuối cùng Kiều Nhiễm thấy anh chưa ăn gì nhiều, nhẹ nhàng liếc anh một cái, người đàn ông này mới không cam lòng thu tay lại, tự mình ăn như hổ đói.

Sau khi ăn xong, người đàn ông chủ động dọn dẹp bàn, rửa bát.

Không biết bưng hoa quả đã rửa sạch lên bàn, nhón một miếng nho đưa tới bên miệng anh.

Phong Vũ cụp mắt mút lấy ngón tay cô, dường như ngón tay Kiều Nhiễm còn ngọt hơn cả nho.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện