Trụy Huyết sau khi được cứu, vẫn luôn được người của cô ta đỡ cô ta rời đi, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý Trương Vũ Trạch sẽ đối phó với cô ta, nhưng cô ta không ngờ Trương Vũ Trạch lại hận cô ta như vậy!
Có điều, Trương Vũ Trạch là anh trai của Trương Hàm! Hắn tức giận cũng là trút giận cho em gái, Trụy Huyết vốn áy náy với em trai mình và Trương Hàm! Cho nên bị Trương Vũ Trạch hành hạ, trong lòng cô ta mới dễ chịu hơn chút!
Để đảm bảo có thể cứu được Trụy Huyết, lần này Hồn Linh đã phái hơn chục người của “Phong Ba” đến Yên Kinh, trong đó còn có ba cao thủ! Có thể thấy sự coi trọng của hắn với Trụy Huyết, có điều, hắn coi trọng tiền bạc mới là thật.
Đám người Trụy Huyết sau khi chạy khỏi khu vực ngoại ô, những người yểm trợ phía sau cũng đã theo kịp đến! Lúc Trụy Huyết phát hiện là chị em tốt của mình đích thân đến cứu mình, vô cùng cảm động nhưng nghĩ đến hiện tại mình là nằm vùng, liền thấy hổ thẹn!
“Trụy Huyết…Trụy Huyết…”
Lúc Trụy Huyết nghỉ ngơi tại chỗ, một người đẹp tóc vàng vác một vũ khí hỏa lực mạnh chạy đến!
“Tàn Nguyệt, thật không ngờ các cô lại đến cứu tôi!”
“Đừng nói nữa! Sau khi biết được cô rơi vào tay Huyết lang, tôi vô cùng lo lắng! May mà ông chủ kịp thời phái chúng tôi đến, cuối cùng cũng…”
Nói xong, Tàn Nguyệt kiểm tra vết thương của Trụy Huyết, lo lắng bảo những người khác lui xuống, đích thân bôi thuốc cho Trụy Huyết! Lúc nhìn thấy cả người Trụy Huyết không có chỗ nào lành lặn, khoang mắt Tàn Nguyệt ửng đỏ!
Cảm thấy Tàn Nguyệt thở dốc! Trong lòng Trụy Huyết rất khó chịu: “Tàn Nguyệt, băng bó qua loa thôi là được! Mau chóng rời khỏi đây, Phi Lang của Lang Quân hiện tại e rằng đã hạ lệnh tìm kiếm chúng ta rồi! Huyết Lang là người cực kỳ tàn nhẫn, một khi để anh ta biết chúng ta vẫn còn ở Yên Kinh, sẽ không trốn chạy