Trong một không gian hẹp trên con tàu Taurus toàn máy móc ngổn ngang, một người vẫn căng mắt nhìn vào màn hình theo dõi. Bốn bề toàn nước biển tĩnh lặng đến phát sợ. Thỉnh thoảng có những dải san hô hiện ra, con tàu lướt qua nhanh chóng. Trên một màn hình ra đa lớn, có hai chấm màu đỏ đang nối tiếp nhau và luôn giữ một khoảng cách ổn định. Hơn hai ngày nay, hai chấm đỏ liên tục di chuyển mà không hề dừng lại chút nào.
Đúng lúc này, cửa phòng bật mở, Rose bước vào.
-Thế nào rồi?- Cô cất tiếng hỏi.
-Nó vẫn chưa hề có ý định dừng lại.
“Nó” ở đây chính là Đen-phin mà mọi người đang bám theo như hình với bóng.
-Trung tâm đã cử một đội khác đến thăm dò Devil- Cô thông báo.
-Tốt rồi. Rose này, cô có linh cảm gì không?-Commet đột ngột hỏi.
-Sao anh hỏi thế?- Rose cười phá lên.
-À, đại khái là tôi tin tưởng vào linh cảm của cô.
-Linh cảm của tôi à?- Cô trầm ngâm- Không tốt, rất không tốt.
-Không tốt ư ?
-Dù sao thì chúng ta nên tin vào chính mình.
Rose nói rồi lại im lặng ngồi xuống ghế kế bên. Một lúc sau cô hỏi tiếp :
-Tôi muốn hỏi anh một việc.
-Cô nói đi.
-Tôi ở bên Eagle lâu như vậy, các anh vẫn tin tưởng tôi sao ? Không có một chút nghi ngờ nào sao ?
Commet không trả lời ngay, anh nhấp một ngụm cafe rồi mới bình thản đáp :
-Hóa ra cô vẫn là canh cánh chuyện đó.
-Có một chút- Rose cười gượng.
-Tôi biết cô đã thay đổi. Cô đã yêu Eagle... Đừng phản ứng gì trước khi tôi nói hết... Từ trước đến giờ chúng ta đều ngầm thống nhất không bàn đến lý do tại sao Eagle lại ly khai Asel. Cậu ấy cũng yêu cô, chỉ có nhiều chứ không ít hơn KyO. Khi bị mất trí nhớ, việc cô cảm động trước cậu ta không có gì khó hiểu cả. Nhưng điều đó không thể thay đổi được cô, Rose ạ! Và chúng tôi tin cô, vẫn tuyệt đối tin cô.
-Cảm ơn, Frank.- Rose cảm kích trả lời.
-Café chứ?- Commet bật cười.
-Ồ không, Yi sẽ không vui chút nào đâu. Hai người bắt đầu từ khi nào nhỉ ? Chắc tôi đã bỏ qua không ít chuyện hay rồi.
-À...- Commet ấp úng.
-Yi là một cô gái tốt. Anh phải sống đấy nhé!
-Cô cũng vậy, Bella.
Cả hai lại chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Ai nấy đều hiểu «sống sót» lúc này là một điều mong manh đến nhường nào.
Rồi Rose đứng dậy, vỗ vai anh :
-Để tôi trực thay cho, anh về chợp mắt một lát đi.
-Yên tâm, tôi...- Commet chưa nói hết câu thì đột nhiên...
«Bùm.... bùm.... bùm.... »
Một loạt tiếng nổ lớn vang tới, kèm theo toàn bộ con tàu bị rung lắc dữ dội khiến cho Rose đang đứng suýt ngã nhào xuống. Hai người có thể dễ dàng nhận ra phía dưới và mạn phải con tàu bị công kích dữ dội.
Shin, là chuyện gì vậy?- Commet gần như đạp tung cánh của phòng lái. Sau lưng anh là Rose, Apple, Snowy, Yi, Tiểu Phong, Spider và Cannon lần lượt đi vào.
Shin mặt tái mét, lắp bắp :
-Chúng ta vừa trúng thủy lôi.
-Thủy lôi?- Rose thốt lên- Mặc dù không bằng Đenphin nhưng con tàu này làm sao có thể dễ dàng bị một vài quả hỏa tiễn thủy lôi công kích được.
-Không phải là một vài quả đâu Rose.- Shin lắc đầu- Đó là cả một bãi mìn, có đến hơn 100 quả thủy lôi được bố trí ở khu vực này, và tất cả đã đồng loạt được kích nổ.
Lúc này KyO mới cùng Uranus và 13 thành viên còn lại bước vào, mặt ai nấy nhễ nhại mồ hôi.
-Chắc chắn là tác phẩm của Barl.- Uranus cau có nói.
-Nhưng sao có thể. Chúng ta đang ở dưới độ sâu 150m và cách đáy gần 500m cơ mà.-Commet tỏ vẻ không hiểu.
-Chúng cố tình dụ chúng ta qua đây. Đây là một vùng biển nông, nhiều rặng san hô và các dải đá ngầm.- Shin giải thích.
-Thiệt hại không lớn chứ ?
-Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa- KyO xen vào- Tôi sẽ nói thật nhanh thôi. Có 14 quả hỏa tiễn thủy lôi được bắn ra từ Đenphin về phía chúng ta, và cả 14 quả đều trúng đích.
Tất cả rùng mình.
-Khoang máy, khoang chứa nguyên liệu, khoang chứa oxi đã thủng.- KyO tiếp tục- Tôi đã cho hạ hệ thống cửa đáy nhưng nước sẽ tràn vào nhanh thôi.
-Shin, chúng ta đang cách mặt biển bao xa ?
-Chừng 100m.
-Nông vậy sao ?-Commet giật mình.
-Đây là thềm lục địa của một hòn đảo. Chúng ta còn cách đảo đó chừng 200m về phía mạn trái con tàu.
-Còn Đenphin?
-Trước khi hệ thống điều khiển gặp sự cố thì nó đã bẻ lái sang hướng nam.
-Chúng ta còn 5 phút dưỡng khí cho tất cả mọi người.- KyO thở dài nhắc.
-Mọi người nghe đây- Commet ra lệnh- Sau 2 phút tôi phải thấy tất cả đã sẵn sang lặn. Mỗi người tự mang ình vũ khí. Rose và Snowy chú ý tới Yi, Tiểu Phong. Những người còn lại mang đồ ăn theo, càng nhiều càng tốt. Sau khi rời khỏi tàu, mọi người bám sát theo nhau tiến về phía hòn đảo.
-Rõ.
Những tiếng dạ ran vang lên trong căn phòng nhỏ và mọi người lập tức bắt tay vào công việc được giao.
Cùng lúc đó tại Đenphin.
-Vụ nổ khủng khiếp đấy chứ.- Esthel nhoẻn miệng cười tự đắc với Temple.
-Xì… Không giết được ai thì có gì vui- Temple bĩu môi.
-Có phải tôi không làm được đâu.- Barl giải thích- Là Eagle nói phải để chúng sống mà vào hòn đảo đó.
-Tất nhiên rồi. Phải để Ares vờn cho chúng mệt lử đã rồi hãy giết chúng.
Esthel Barl- ông vua buôn bán vũ khí của vùng Mê-xi-cô. Hắn người gốc Trung Mỹ, có làn da rám đỏ rất đặc trưng của dân bản địa ở đây. Barl bán vũ khí cho hầu hết các thế lực Mafia ở Mê-xi-cô, Tây Hoa Kỳ và Trung Mỹ. Hắn bị Uranus tóm cách đây 2 năm sau hơn 4 tháng chạy trốn. Sau khi bị bắt, hắn được đưa đến Capside. Trước khi được đưa về Mê-xi-cô quản thúc hắn đã được Eagle giải thoát và đưa về đầu quân cho Bullock, và bây giờ là chính Eagle.
-Này, cô đừng có thả Ares ra đó. Nó mà tan xác là tôi không chịu trách nhiệm đâu.
-Tôi biết. Phải để nó đói thêm vài ngày nữa đã.- Temple nhả khói thuốc đầy đắc ý.
-Vài ngày đủ để tôi tống tiễn một vài đứa đi rồi. Nếu có thằng da màu