Bờ vai yếu ớt của Hứa Nhược Mộng hơi run lên.
Cô ta mặc một bộ đồ ngủ cotton viền ren trắng tinh, nhìn có vẻ hồn nhiên vô cùng, phối hợp với vẻ mặt yếu rụt rè lúc này của cô ta, người giúp việc đứng xung quanh nhìn không kìm được mà đồng cảm với cô ta.
Cô Hứa đúng là cô gái tốt.
Sáu năm trước cứu thiếu gia cũng không để ý, bây giờ thiếu gia ngày nào ucngx về muộn như thế, cô ấy cũng không tức giận mà chỉ yên lặng chờ đợi.
“Đình Nam, em nghe nói vợ chồng Hi Nhĩ đến Lâm Xuyên, đúng không?”
Lê Đình Nam ngước mắt, ánh mắt sắc bén nhìn từ trên xuống dưới người phụ nữ trước mặt, khẽ gật đầu một cái, ra hiệu cho cô ta nói tiếp.
“Vậy anh tuần sau đi dự tiệc tối với vợ chồng Hi Nhĩ, có thể đưa em theo không? Hai chúng ta từ lâu không có cùng nhau xuất hiện công khai, nhân cơ hội lần này…
“Sao cô biết tôi có tiệc xã giao với vợ chồng Hi Nhĩ?” Lệ Đình Nam lạnh lùng ngắt lời Hứa Nhược Mộng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm cô ta: “Cô cho người thăm dò tin tức của tôi?” Hứa Nhược Mộng trong nháy mắt phản ứng lại, Lệ Đình Nam thường ngày ghét nhất là có người ép anh, lời cô ta nói lúc nãy đã đâm đúng vào điểm giận của anh.
“Không có, là mẹ nói với em.
Anh cũng biết mà, công ty nhà em cũng dựa vào nước hoa mà làm giàu, vợ chồng Hi Nhĩ thích nước hoa, nếu như anh đưa em theo, có lẽ em có thể giúp được anh ít nhiều thì sao? Hoặc là, em có thể điều chế ra loại nước hoa mà vợ chồng Hi Nhĩ thích!”
Hứa Nhược Mộng còn nước còn tát, thân phận nhà điều chế hàng đầu Lâm Xuyên lúc này không dùng đến thì còn muốn chờ tới khi nào?
Lệ Đình Nam cong môi, nở nụ cười châm chọc: “Cô cứ nghiêm túc nghiên cứu nước hoa là được, không cần phải để ý đến tập đoàn Lệ Thị”
Nói xong, Lệ Đình Nam ngước mắt lên, nhìn lướt qua người giúp việc đang đứng gần đó: “Đưa cô Hứa về phòng đi”
Xong xuôi, anh đứng dậy, mang theo một luồng gió, mùi nước hoa dính trên người anh xông vào trong mũi Hứa Nhược Mộng.
“Đợi đã!” Hứa Nhược Mộng ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên người Lệ Đình Nam, sắc mặt không khỏi sinh nghi.
Mùi hương này, chắc chắn không phải hương nước hoa trên thị