Vậy mà Lan Hề lại đích thân gọi điện thoại tới nói muốn cô ký hợp đồng với giải trí Tranh Điền Đích thân!
Mặc dù Đường Ninh rất cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng… vẫn có chút kinh ngạc.
“Tổng giám đốc Lan…”
“Đường Ninh, tôi xin lỗi.
Thực ra, sau khi cô chấm dứt hợp đồng với Thiên Nghệ, tôi đã có ý định ký hợp đồng với cô.
Tuy nhiên, khi nghe tin cô ký hợp đồng với Thế kỷ Sáng tạo, tôi lại tiếc nuối xua tan ý định này.”
“Nhưng tối nay, khi tôi nói chuyện với Ngũ Gia, anh ấy nói với tôi rằng cô không có ý định ký hợp đồng với Thế kỷ Sáng tạo, vậy cô có muốn gia nhập Tranh Điền không?”
Không đợi Đường Ninh trả lời, Lan Hè lại mỉm cười, chặn lời từ chối của cô: “Tôi đã xem sơ yếu lý lịch của cô.
Nhân viên của tôi làm không tốt.
Tôi hy vọng cô sẽ không bị xúc phạm.”
Có vẻ như Lan Hề đã biết về những hành động Dương Tịnh làm sau lưng cô.
“Cảm ơn tổng giám đốc Lan…”
“Ngày mai chúng ta gặp nhau đi? Tôi muốn mời cô đi ăn trưa.”
Đường Ninh ừm ừm hai tiếng, sau khi cúp máy, cô vẫn cảm thấy có chút không chân thật, nghĩ đến sự chột dạ của La Hạo tối nay, cô đoán lúc đó Lan Hề đã giao cho La Hạo nhiệm vụ liên lạc với cô, nhưng…
La Hạo không làm theo nhiệm vụ.
Ngoài việc đưa ra sơ yếu lý lịch, cô đã bị ngăn lại hai lần, có vẻ như chính Ngũ Gia trời xui đất khiến đã giúp cô một tay.
Nghĩ đến đây, Đường Ninh đột nhiên cảm thấy kết cục của La Hạo và Dương Tịnh có lẽ sẽ không đẹp mắt như thé, tuy rằng Lan Hề là phụ nữ, nhưng cô ấy đã có thể khiến cho Tranh Điền được như ngày hôm nay, thì có thể tháy cô ấy rất có năng lực.
Nhưng La Hạo và Dương Tịnh lại xem cô ấy như một kẻ ngốc không biết gì, đe dọa và khiêu khích tư cách tổng giám đốc của Lan Hề?
“Có tin vui sao?” Mặc Đình tắm xong thì đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Đường Ninh đứng bên cửa sổ, anh mang theo cơ thể ấm áp của mình cúi người đặt đầu lên vai cô.
“Em có thể ký hợp đồng với Tranh Điền rồi.” Đường Ninh đột ngột quay người lại, ôm cổ Mặc Đình: “Lan Hề chủ động gọi điện thoại, xem ra cô ấy không muốn hai người Dương Tịnh biết chuyện cô ấy ký hợp đồng với em.”
Nói rồi, Đường Ninh giải thích rõ ràng nguyên nhân và hậu quả của sự việc này cho Mặc Đình, mà Mặc Đình là người hiểu rõ nhất cảm xúc của Lan Hề.
Những người dưới quyền của cô ấy có thể làm những việc không sạch sẽ, có thể làm những việc vì lợi ích cá nhân, nhưng không được để cô ấy biết, càng đừng để cô ấy nhìn thấy…
Nếu không, chuyện này phải được xử lý nghiêm túc, cho dù người đó là tay phải tay trái của mình.
“Sau khi gia nhập Tranh Điền, Lan Hề nhất định sẽ giao cho em một người đại diện.
Đến lúc đó… em có định nói cho đối phương biết quan hệ của chúng ta không?”
“Còn phụ thuộc vào người đó có xứng đáng hay không.” Ánh mắt Đường Ninh sâu xa, khi nói lời này, cô cũng dùng giọng điệu rất kiên quyết: “Còn nữa, nếu em có đội ngũ quản lý mới, anh cũng không cần mệt mỏi như vậy nữa, em không muốn anh phải như mấy ngày trước, mệt mỏi đến phát sốt mà không chịu nói cho em biết.”
Mặc Đình xoa tóc Đường Ninh, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn: “Đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa cho dù em có đội ngũ quản lý mới thì anh vẫn sẽ tự mình xem xét tất cả thông tin của em, không tại sao cả, không phải ai lúc nào cũng giống như anh đâu…”
“Giống anh thế nào?”
“Giống anh hi vọng em được tốt.”
Đường Ninh mỉm cười, chủ động kiễng chân hôn lên đôi môi mỏng của Mặc Đình, nhưng Mặc Đình lại nắm lấy cơ hội, trực tiếp vòng tay qua eo cô, dây dưa quấn quýt sâu hơn giữa hai người, anh nói: “Thật ra, anh thực sự không muốn để em đi.
Sau khi vào Tranh Điền… chúng ta sẽ ngày càng có ít thời gian dành cho nhau.”
Đường Ninh