Khánh Dư Niên

Khí bá đạo


trước sau

- Có ai có thể chứng minh được sự tồn tại của Thần Miếu không?

Phạm Nhàn vẫn như cũ muốn chứng minh tinh thần mình vẫn là của người ở thế giới hiện đại.

Phí Giới ngạo nghễ nói:

- Khổ Hà quốc sư là một trong tứ đại tông sư, chỉ bất quá lọt vào mắt xanh của Thần Miếu đã trở thành một tuyệt thế cường giả trên đại lục, cái đó chẳng lẽ không đủ để chứng minh sao.

- Hay là Khổ Hà ăn nhiều thuốc kích thích rồi mượn Thần Miếu làm cái cớ thôi.

Phạm Nhàn bĩu môi mếu máo.

- Phi, tuy rằng ta cũng rất đố kỵ với vận khí của tên trọc Khổ Hà, nhưng hắn kính thần như một trong mấy chục năm qua, điểm ấy quả thật làm ta rất bội phục, hắn sao có thể lấy Thần Miếu làm cái cớ chứ…còn nữa, ‘thuốc kích thích’ là cái gì?

- À, cái đó là một loại dược liệu đại bổ, cùng loại với tiên đan,…khẳng định là bổ đến đầu, nếu không tóc hắn làm sao mà rụng hết được.

Phạm Nhàn cười hì hì nói đùa với lão sư.

Phí Giới mặc kệ hắn:

- Thần Miếu cũng như người có Thiên Mạch, đều là tồn tại trong điển tích, trong tế tự hoàng thất của các quốc gia, tế tự Thần Miếu là quan trọng nhất. Nhưng Thần Miếu không muốn quấy nhiễu thế sự, cũng không nhập thế, cho nên tế tự chỉ là thiên đàn ở ngoài hoàng cung ba dặm. Khánh quốc cùng Bắc Tề quốc trong thiên đàn đều có đại tế tự của Thần Miếu, nhưng mà bọn họ chưa bao giờ hỏi tới chính sự của đất nước. Chỉ có một chút khổ tu sĩ nghe nói là còn sót lại ở thế gian, hành tẩu ở trần thế để tu luyện thể xác cùng tinh thần mà thôi.

Phạm Nhàn nét mặt vẫn cười như cũ, nhưng trong lòng thầm nghĩ, cái Thần Miêu này tới tột cùng là dạng tồn tại gì? Nếu như là tôn giáo mà nói, vì sao không tồn tại giáo đường trong thế giới này? Nếu như không có những hạ tầng cơ cấu như vậy, tôn giáo này không thể nắm quyền lực trong tay, không có quyền lực sẽ không có lợi ích, không có lợi ích…vậy sẽ không có bất kỳ một lý do tồn tại cho tổ chức này.

Cho nên hắn không tin Thần Miếu như lời Phí lão sư nói chỉ là một thế lực tồn tại siêu nhiên thoát ly trần thế.

Bất quá ở trong lòng hắn cũng muốn nói, nếu như có một thần tích làm tín ngưỡng như vậy tồn tại, không quấy nhiễu sinh hoạt của thế nhân, dường như cũng không tồi lắm.

….

- Được rồi, lão sư nói nửa ngày rồi, còn không có nói chân khí trong cơ thể ta thực đã xảy ra chuyện gì.

Nhìn thấy đệ tử của mình phát ra tính tình tiểu hài tử hiếm thấy, Phí Giới chăm chú chẩn mạch lại rồi trịnh trọng nói rằng:

- Vừa nói qua, chân khí trong người ngươi rất bá đạo, bá đạo là tuy rằng ngươi có thể tu luyện trong một thời gian ngắn như vậy nhưng đan điền cùng kinh mạch đã có số lượng chân khí vượt xa xa số lượng mà thân thể với từng này tuổi của ngươi có thể dung nạp được.

- Như thế có nghiêm trọng không?

Phạm Nhàn vẻ mặt đau khổ.

- Còn không rõ.

- Vậy mà người làm ta sợ.

- Không phải là hù dọa tiểu tử ngươi đâu, chỉ là hiện giờ ngươi như một túi da lớn chứa bên trong đầy rượu, sau đó rượu bên trong ngày càng nhiều hơn, nếu như ngươi tiếp tục luyện nữa, ta lo lắng tương lai lớp da này sẽ bị phá vỡ mà thôi.

Phạm Nhàn luyện công mấy ngày nay, ngoại trừ nghĩ phần eo có chút phỏng ngoài bình thường ra, tịnh không có bất kỳ cảm thụ ly kỳ nào, cho nên nghe lão sư nói như thế, không khỏi có chút không tin tưởng, lắc đầu nói:

- Lão sư ý mắng ta là giá áo túi cơm chứ gì, lời này ta có chút không hiểu.

- Ngươi thử vận hành chân khí trong cơ thể như hàng ngày xem nào.

Phí Giới khẽ nhíu mày.

Phạm Nhàn theo lời nhắm mắt suy nghĩ, tự nhiên mà tiến nhập vào trạng thái tu luyện, trong cơ thể một khối không khí ấm áp bắt đầu từ từ lớn lên, dọc theo kinh mạch trong thân thể chậm rãi chuyển dần về tứ chi.

Phí Giới nhắm hai mắt lại, ngón tay đặt lên cổ tay tiểu tử, tinh tế quan sát, một lát sau bỗng nhiên nhíu mày nói:

- Không nên cố tình thu lại, ngươi bất quá chỉ là một tiểu hài tử năm tuổi, cho dù là chân khí bá đạo, cũng không có khả năng ảnh hưởng tới ta, chỉ là thân thể
nhỏ yếu hiện giờ của ngươi, không thể gánh chịu được.

- Vâng! ~ Phạm Nhàn quả thực vẫn khống chế được cường độ chân khí trong cơ thể, chậm rãi từ đan điền di chuyển ra bên ngoài, nhưng lúc này nghe lão sư giảng giải, nghĩ thầm cũng đúng. Nếu chỉ có một chút chân khí, tự nhiên khó có thể làm bị thương cái lão độc vật này được, nếu như chân khí quá ít, lão sư quả thật rất khó xem xét bệnh trạng chân chính.

Nghĩ như vậy, hắn nhắm hai mắt, pháp môn của vô danh chân khí bắt đầu chậm rãi vang lên: “Bất lại hoa trì hình hoàn diệt phôi, đương dẫn thiên tuyền quán kỷ thân….”

Theo niệm tức, chân khí trong cơ thể giống như được lệnh, toát ra, vui vẻ từ trong đan điền hắn chạy ra ngoài, theo kinh mạch của hắn từ sau lưng, một đường nhỏ cổ quái vọt tới trên cổ tay.

Một thanh âm vang lên trong thư phòng.

Phí Giới mở mạnh hai mắt, chỉ cảm thấy ngón tay mình đặt lên trên cổ tay tiểu hài tử bị một cỗ chân khí hùng hậu đẩy bắn ra, hắn không có sẵn sàng chuẩn bị, bị bắn mạnh lên tường, một tiếng kêu bi ai vang lên, ngón tay cảm thấy cháy rực, ngực đau xót, phốc một tiếng phun ra máu!

….

Mặt khác, Phạm Nhàn trong lòng cũng cảm thấy đau đớn, ngẩng đầu lên, mới phát hiện ra thảm cảnh của Phí Giới, cả kinh, nhanh chóng đứng lên, đỡ lão sư dậy.

Phí Giới khoát khoát tay, ý bảo vô sự, nhưng bò lên khỏi mặt đất, sờ sờ vào vết máu bên môi mình, lúc này nhãn thần có chút cổ quái nhìn tiểu tử kia, có vài tia khó hiểu.

Hắn thì thào lẩm bẩm: “Con mẹ nó mới năm tuổi…chân khí quái nào mà bá đạo như thế? Nếu như ngươi tiếp tục luyện nữa, tương lai chẳng phải có thể bị chân khí trong cơ thể làm nổ tung sao.”

Nghe được lời thô tục của lão sư, Phạm Nhàn sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Phí Giới lão sư lại bị cỗ chân khí trong mình chấn cho thổ huyết. Nhưng lúc Phí Giới thụ thương, ý nghĩ đầu tiên của lão không phải là quan tâm tới thương thế của mình mà là quan tâm tới bình an trong tương lai của đệ tử --- nghĩ như vậy, cho dù là Phạm Nhàn vẫn trốn trong thể xác một tiểu đồng, tận lực phong bế tình cảm mình, trong lòng cũng cảm động một hồi.

Cửa gỗ không gió mà mở, một bóng đen tiến vào.

Phạm Nhàn rất quen thuộc với người này, cho nên không để ý tới, chỉ đang đỡ Phí Giới lão sư.

- Hai tên ngốc.

Thì ra cho tới lúc này, người thiếu niên mù Ngũ Trúc vẫn giọng điệu lãnh đạm như cũ, hắn đưa tay tới Phạm Nhàn, ngón tay gõ nhẹ lên cổ tay tiểu tử, dừng lại một lúc rồi lạnh lùng nói:

- Ngươi không có thụ thương, chỉ là thấy Phí Giới thổ huyết, tâm có chút luống cuống.

Sau đó liếc mắt “nhìn” Phí Giới lạnh lùng nói:

- Phí Giới, ngươi dạy hắn dùng độc, ta tin ngươi có tiêu chuẩn của ngươi, thế nhưng trước đây tiểu thư có nói qua, cảnh giới võ đạo của ngươi, là một người yếu nhất trong bát đại xử của kinh đô. Nếu là ta lưu cho thiếu gia cái gì đó, ngươi tốt nhất không nên nói gì thêm ở bên cạnh.

Phí Giới ở trong thành Đạm Châu chỉ là một người bình thường, một tiên sinh có chút tầm thường, nhưng ở kinh đô cũng là một nhân vật lợi hại, lúc này tuy rằng bị thương do sơ xuất, nhưng bị Ngũ Trúc nói như vậy nét mặt già nua cũng có vẻ không nhịn được. Hơn nữa lão lo lắng cho Phạm Nhàn mới năm tuổi mà bắt đầu tu luyện công pháp bá đạo như vậy, mặt không khỏi dần dần biến thành đen.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện