Khánh Dư Niên

Tạm biệt Phí Giới


trước sau

Thu qua đông tới gần hết một năm, hoa cúc nhẹ nhàng rơi theo gió.

Vốn Phí Giới định ở Đạm Châu hết hè là xong chương trình dạy học của mình nhưng Phí tiên sinh thích không khí, thích gió thổi trên biển của Đạm Châu, thích ẩm thực của biệt phủ bá tước, cũng rất thích tiểu hài tử mình dạy dỗ này, cho nên lão ở lại thêm mấy tháng nữa.

Trong mấy tháng này, Phí lão tiên sinh am hiểu độc chết người, tự nhiên cũng rất am hiểu làm cho người già sống lâu này, với cái bụng căng tròn của mình mười phần tiếc nuối khi nhận được thư từ kinh đô gởi tới, lưu luyến từ giã lão mẫu thân của Ti Nam bá tước trở về kinh đô.

Lão phu nhân tự nhiên biết lão sư trước mắt này là từ kinh đô phái tới, rất thoải mái nói vài câu rồi cũng không giữ lại mà chuẩn bị tiền thưởng cảm tạ một phen.

Ở trên đường lớn đi về phía tây cảng Đạm Châu, lão sư cùng đệ tử đang chào từ biệt nhau.

- Vì sao ta bảo ngươi không nên luyện cái chân khí tùy thời có thể nổ tung kia, nhưng ngươi vẫn không vâng lời?

- Lão sư, chí ít hiện giờ, ta cũng không phát hiện ra vấn đề gì quá lớn.

- Nếu như nói không có vấn đề gì, hôm qua lúc ngươi tới phòng bếp uống trộm rượu, vì sao không kiểm soát được?

- Là do ngoài ý muốn thôi á.

Phạm Nhàn khổ não trả lời, mấy tháng gần đây, chân khí trong cơ thể ngày càng cuồng bạo, bình thường sẽ không phát sinh ra loại chuyện này. Làm hại tiểu Phạm Nhàn đã nhiều ngày không có kể chuyện quỷ quái cho các nha hoàn tỷ tỷ nghe, bởi vì hắn sợ ở cùng mọi người lâu lâu, đúng lúc bản thân mình gặp phải chuyện xấu, sẽ phạm phải sai lầm không thể tha thứ được.

- Học được dụng độc, ngươi cũng học được phương pháp giết người cường đại nhất thế giới này, hà tất còn muốn học cái này.

- Bởi vì dụng độc rất dễ ngộ sát lương dân.

Phí Giới bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào tiểu nam sinh trước mắt mình:

- Ngươi xác nhận bản thân chỉ vừa tới sáu tuổi sao?

Phạm Nhàn rất vô tội nhìn lão sư của mình:

- Trưởng thành sớm cũng không phải lỗi của ta.

Phí Giới thở hắt ra, phì ra hai tiếng, nghĩ mình ở cùng một chỗ với tiểu quái vật này lâu như vậy mà tinh thần không bị thác loạn, quả thực rất không dễ dàng.

Đến giờ chia tay, Phí Giới vuốt ve đầu tiểu tử kia, quay đầu nhìn lại thành Đạm Châu phía xa, một tòa hải cảng ngự trên một vùng biển màu xanh lam càng làm tôn thêm vẻ đẹp mỹ lệ của nó.

- Tương lai nếu như ngươi thực sự muốn tới kinh đô…làm đại phu, nhớ phải tìm ta.

- Vâng!

Phạm Nhàn rất cung kính cúi gập thắt lưng, hắn quả thực rất cảm kích lão đầu nhi trước mặt này, bởi vì người thiếu niên mù Ngũ Trúc luôn luôn lãnh đạm như vậy, trong mấy năm nay, linh hồn thành niên trong cơ thể tiểu hài tử mới tìm được một đối tượng để nói chuyện với nhau, mặc dù đối phương là lão sư của mình, hơn nữa bối cảnh không đơn giản, hắn vẫn cảm kích như cũ, hơn nữa hơn một năm ở chung, đích xác có khả năng cảm thấy được đối phương ngày càng yêu quý mình.

- Đừng học chân khí đó….

- Lão sư, người thật sự rất dài dòng.

- Có lẽ là do tuổi tác ta đã quá nhiều rồi.

Phí Giới bỏ tay ra khỏi đầu của Phạm Nhàn, đưa tay lên vuốt ve chòm râu hoa râm của mình.

Phí Giới vẫn không chịu bỏ qua:

- Bất quá chân khí quả thực vô dụng, uy lực quá lớn lại không thể khống chế. Cái tên quái vật sử dụng kiếm ở Đông Di thành thiếu ta một cái nhân tình, nếu như ngươi nguyện ý, ta có thể giới thiệu ngươi làm đệ tử của hắn.

Phạm Nhàn hít một ngụm lãnh khí, nói rằng:

- Người nói chính là Kiếm Thành ở Đông Di thành sao?

Phí Giới dụ dỗ nói:

- Đúng vậy, một trong tứ đại tông sư, thế nào cũng luyện cái gì gì đó mạnh hơn ta nhiều.

Phạm Nhàn cảm thấy hứng thú chính là chuyện khác:

- Lão sư, người quen ông ta thế nào?

- À, lúc hắn tám tuổi, phụ thân hắn có mời ta đi tới xem bệnh cho hắn….Chậc chậc, con quái vật này rõ là ngu ngốc, mỗi ngày chỉ biết ôm cành cây đờ đẫn cả ra, ta tùy tiện chữa trị cho hắn, qua vài năm sau, không ngờ nghe nói hắn học xong Tứ Cố kiếm pháp, trở thành nhất đại tông sư.

Phạm Nhàn rất khinh bỉ nhìn lão một cái nói:

- Tùy tiện chữa bệnh? Trước tiên không nói tới chuyện lão sư lừa gạt người ta tiền thuốc men, chỉ nói người suýt chút nữa làm chết một cường giả tuyệt thế sau này, nói vậy đã khách sáo lắm rồi.

Phí Giới làm bộ tức giận, cất bước đi tới xe ngựa ở xa xa, vừa đi vừa nói:

- Sinh vật độc dược cùng các tri thức nhập môn tương quan ta đã dạy cho ngươi, nhưng còn một điều then chốt nhất, còn chưa nói cho ngươi.

Phạm Nhàn chạy từ từ phía sau, cái chân nhỏ như một vòng phong
hỏa vậy, chạy theo sau lão sư:

- Là cái gì vậy?

- Giải độc cũng không khó, phối độc cũng không khó…cái khó nhất là hạ độc.

Phí Giới cũng không quay đầu lại mà cứ bước tiếp về phía trước.

Nhưng Phạm Nhàn ở phía sau đã dừng chân, cẩn thận tỉ mỉ lĩnh hội câu nói vừa rồi, đi theo Phí Giới học tập tri thức phương diện này cũng đã được hơn năm, hắn tự nhiên biết, thế giới này muốn tìm một loại độc dược vô sắc vô vị không thể cảm nhận được thực là một chuyện cực kỳ khó khăn.

Cho nên then chốt chính là chữ ‘hạ’ ở trong từ hạ độc.

Hắn bỗng nhiên nở nụ cười xấu hổ, nghĩ thầm mình không định đi làm thích khách, cũng không định tới hoàng cung dùng thuốc hạ độc chết hoàng đế, quan tâm tới việc này làm chi? Chỉ cần bảo đảm vị di nương ở phủ Ti Nam bá tước tại kinh đô không có biện pháp tìm người hạ độc chết mình là được rồi, theo Phí Giới lão sư một năm, điểm tự tin này hẳn phải có.

Nhìn xe ngựa dần dần rời xa, bụi bặm vung lên, chậm rãi rơi xuống bên đường. Phạm Nhàn hướng tới xe ngựa thi lễ một lần nữa. Hắn biết lão đầu biến thái trên xe ngựa kia rời khỏi Đạm Châu nhất định là không tình nguyện. Bất quá theo lão một năm, cùng đi đào thi thể, mổ xẻ chân ếch, cũng lây nhiễm vài phần khí tức âm u của đối phương, ngược lại khả dĩ có thể xem như bạn vong niên với đối phương.

Một người như vậy rời đi, trong lòng Phạm Nhàn không khỏi có chút buồn bã: “Phí Giới lão sư thực sự là một người không tồi, về sau…có chút thảm rồi.”



Vốn trước đây, Phạm Nhàn cũng không có thích ứng được. Thời gian lớn lên của hắn cũng giống như các thiếu niên quý tộc khác, có thể hô hào bạn bè nháo loạn vui chơi, tuy rằng cảng Đạm Châu chỉ có hắn là một tiểu quý tộc, nhưng vẫn có thể tìm được nhiều bạn gần với tuổi mình. Thế nhưng Phạm Nhàn rõ ràng, hắn không có khả năng làm bạn với những người “bạn cùng lứa tuổi” này được.

Bởi vì tâm lý của hắn so với đối phương lớn hơn nhiều lắm, cùng đám nhỏ này ở cùng một chỗ hắn cảm giác giống như là trông nom trẻ con. Không phải là mọi người muốn dẫn dắt trẻ con, để thỏa mãn ham muốn quyền hạn của mình --- cho dù là ở trong thế giới cũ, cũng không có mấy người nam nhân nguyện ý đi làm thầy giáo của nhà trẻ, mẫu giáo, đây chính là cùng một đạo lý như vậy.

Phí Giới lão sư rời khỏi cảng Đạm Châu, mất đi đối tượng duy nhất có thể giao lưu với mình, hắn nghĩ cuộc sống của mình lại bắt đầu không chút thú vị rồi. Hắn đứng ở cửa vào biệt phủ bá tước, nhìn đoàn người lui tới lui đi trên đường, nghĩ có chút cô đơn, không biết ở trong cơ thể hài đồng nho nhỏ này nên làm cái gì bây giờ.

Hắn nghĩ tới lúc mình vừa tỉnh lại thì đã huyễn tưởng bao nhiêu sự tình tuyệt vời, không khỏi tự cười giễu mình --- trước đây đại bộ phận thời gian mình đều nằm triền miên trên giường bệnh, năng lực của hắn khi xuyên việt có vẻ thương cảm vô cùng. Nhưng vốn cho rằng dù như vậy thì mình so với người ở trên thế giới này có nhiều năng lực hơn một chút, tỷ như có thể làm mấy khối xà phòng, thổi mấy cái thủy tinh ra hình dạng này nọ, làm được mấy cái giản đơn nhưng có thể mang lại cho mình rất nhiều chỗ tốt…

Nhưng Phạm Nhàn lại phát hiện ra thế giới này sớm đã có xà phòng, thủy tinh cũng không quá đáng ngạc nhiên, Phí Giới rời khỏi cảng Đạm Châu thì ngồi trên xe ngựa bốn bánh, phát hiện ra hai kỵ sĩ hộ vệ hai bên xe ngựa có cả yên ngựa, xuống ngựa có cả bàn đạp, một cảm giác thất bại làm cho hắn bắt đầu thấy thổn thức.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện