Sứ trưng cấp lương các nơi đã được triệu về, mật báo cũng bớt đi rất nhiều cho nên Tịch Tà có thời gian để điều dưỡng, dần dần bình phục.
Sáng sớm hôm đó đã bị hoàng đế gọi đến xem bàn cờ mà hắn và Thành Thân vương chơi rồi lại giải thích một chặp cho hai người.
Hoàng đế bỗng nhiên nhớ ra đã nhiều ngày chưa cưỡi ngựa bắn cung, liền cùng Thành Thân vương đi vào vườn Tử Nam, nghĩ mấy ngày trước Tịch Tà bị bệnh, không nên mệt nhọc, bèn bảo hắn đi về nghỉ.
Vào tuần cuối[1] tháng Tư, thời tiết đã hơi nóng rồi.
Tịch Tà nới xiêm áo ra, uống vài ngụm nước ấm, mới thở hổn hển, Tiểu Thuận Tử đã hoảng loạn tiến vào, lắp bắp nói: “Tứ gia, tứ gia tới rồi.”
“Tứ gia thì làm sao?” Tiến Bảo theo sát, bước vào cửa, “Em sáu, tên học trò này của em thấy anh mà cứ như thấy ma, uổng công trước nay anh thương nó như vậy.”
Tịch Tà đứng dậy cười nói: “Gần đây tứ sư ca có khỏe không? Tiểu Thuận Tử, qua đây dập đầu đi.”
Tiến Bảo lắc đầu bảo: “Mệnh nô tài còn có cái gì mà tốt hay không tốt chứ? Đứng lên đi.” Hắn ta kéo Tiểu Thuận Tử lên, “Trong mắt trong lòng cậu chỉ có một mình em sáu, dập đầu vậy ấm ức lắm.”
Tiểu Thuận Tử bị hắn ta chạm vào người thì giật nảy rùng mình một cái: “Tứ, tứ gia đừng lấy Tiểu Thuận Tử ra đùa, tôi đi pha trà cho tứ gia.”
“Trà thì không cần.” Tiến Bảo nghiêm mặt nói, “Tôi mang theo ý chỉ của Nghị phi nương nương.”
Tịch Tà phủi xiêm áo: “Nô tỳ Tịch Tà thỉnh an Nghị phi nương nương.” Hắn định quỳ xuống thì bị Tiến Bảo đưa tay ngăn lại.
“Đến trước mặt nương nương hẵng thỉnh an.
Hôm nay Hoà thục nghi đến cung Khánh Tường nói chuyện với nương nương một lúc.” Tiến Bảo nói đến đây thì thấp giọng bảo, “Hoà thục nghi vào cung đã được một tháng, ngay cả mặt hoàng thượng cũng chưa trông thấy.
Vạn tuế gia cũng đã nhiều ngày không đến cung Khánh Tường.
Hai vị nương nương nói đến đây thì nghĩ dạo này em sáu rất được sủng ở trước mặt hoàng thượng nên muốn anh lặng lẽ cho đòi em qua, hỏi em xem gần đây hoàng thượng yêu thích gì, thích đến nơi nào.”
Tịch Tà mỉm cười: “Em đã biết, xin để em thay xiêm áo.
Sư ca hãy ngồi một lát.
Tiểu Thuận Tử, giúp ta phủi trang phục trong cung.” Hắn và Tiểu Thuận Tử đi vào phòng trong, vừa mặc quần áo, vừa thấp giọng nói với Tiểu Thuận Tử, “Ta cảm thấy hết sức kỳ quặc, con đến vườn Tử Nam tìm đại gia, nhị gia, kể việc này cho họ.
Phải nhanh, nếu không tính mạng của ta sẽ có nguy đấy.”
Tiểu Thuận Tử ra sức gật đầu, lại đi ra cùng Tịch Tà và tiễn hai người ra ngoài.
Cung Khánh Tường ở đông lục cung, rất gần viện Cư Dưỡng.
Bình thường Tịch Tà cắt thử quần áo cho Nghị phi thường xuyên tới chỗ này nên vừa vào cửa đã muốn đi đến chính điện.
Tiến Bảo cười nói: “Bây giờ nương nương không ở chính điện, đang ở trong buồng lò sưởi phía tây đấy.” Dứt lời bèn bảo Tịch Tà chờ ở dưới bậc, còn mình vào thông báo.
Lát sau, hắn ta đi ra bảo: “Nương nương đã cho mọi người lui rồi, em vào phía tay trái là được.”.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Mùa Hè Năm Ấy Thật Đẹp
2.
Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo
3.
Hồn Của Ba Tôi Bám Theo Anh Chàng Học Thần Cao Lãnh
4.
Trở Về Năm Tháng Bố Tôi Là Hotboy
=====================================
“Làm phiền sư ca rồi.”
Trên gương mặt thanh tú của Tiến Bảo tỏa ra hào quang, nụ cười đoan chính xinh đẹp, nói: “Snh em mình cả, chớ nói lời như vậy.”
Tịch Tà cười nhạt: “Sư ca chăm sóc em, em sẽ ghi nhớ.” Đây là lần đầu tiên Tịch Tà vào buồng lò sưởi phía tây cung Khánh Tường, ở giữa chỗ này không bày ghế mà chỉ trống không, hai bên có một phòng nhỏ được tách ra.
Cửa phòng đóng kín, không một tiếng động, chỉ có thể nghe tiếng bước chân mình khẽ vang lên “sàn sạt”, càng cảm thấy nơi này tôi tăm mà oi bức, tản ra hương thơm kỳ dị khiến người ta dần dần thêm phần men say.
Tịch Tà hết sức cẩn thận, thầm nghĩ phải bình tĩnh đối phó, kéo dài tới lúc hoàng đế tới rồi nói sau.
Lúc bấy lễ nghĩa càng cung kính hơn, hắn khom người báo tên ở trước cửa, lớn tiếng nói: “Nô tỳ Tịch Tà nhận lệnh cho đòi đến thỉnh an nương nương.”
“Kẻ nào to gan như vậy?” Cung nữ bên trong cánh cửa hét lớn một tiếng, chợt đẩy cửa đi ra, “Lại dám xông vào phòng tắm của nương nương?”
Bức rèm che bị cung nữ kia rẽ sang hai bên, cơ thể thon dài trắng nõn giống như tia chớp chiếu sáng cả cung điện u ám mềm mại thở nhẹ trong gợn nước đang lăn tăn.
Chỉ chớp mắt, cơ thể thiếu nữ diễm lệ đầy đặn mang theo vẻ xán lạn của nụ hoa nở rộ nổ tung như sấm rền ở trước mắt Tịch Tà, làm hắn hít một hơi lạnh, lùi lại phía sau mấy bước.
Thế giới hỗn loạn kia đang gió cuốn mây tan chùn bước từ trong tầm mắt của hắn, ánh mắt chỉ bị ánh sáng như ngọc trắng ấy buộc chặt, không thể dời đi.
“Tên nô tài nào mà to gan như vậy?” Nghị phi khoác áo mỏng đi ra khỏi căn phòng bên phải, thiếu nữ nấp ở phía sau một đám cung nữ trong tiếng quát phẫn nộ của nàng ta.
“Nô tỳ Tịch Tà thỉnh an nương nương.” Tịch Tà kinh ngạc phát hiện tiếng của mình lại đang run rẩy, nghe thấy tiếng cười gằn của Nghị phi mà vẫn như tiếng ầm ĩ ngoài viện khi đương ngủ say bỗng tỉnh lại từ sự hồ đồ sau cơn kinh hoàng.
“Đem tên nô tài này tới chính điện.” Nghị phi ra lệnh một tiếng, lập tức có mấy cung nữ cao lớn định tiến lên trói người.
“Không cần!” Tiến Bảo phất tay xua họ đi rồi nói, “Em sáu, anh biết võ công của em cao cường.
Chỉ vẻn vẹn mấy sợi dây thừng có thể làm gì được em chứ? Sư ca khuyên em một câu, lúc này hãy ngoan ngoãn đi thôi.”
Tịch Tà đứng dậy phủi xiêm áo, trong nụ cười đã lộ ra phong thái sắc bén: “Tôi hiểu rồi, chỉ cần tôi sống sót thì sau này còn phải đa tạ sư ca đã chỉ cho.”
Ánh mắt Tiến Bảo không hề nao núng, cười hì hì đợi Nghị phi ngồi lên ghế sau bức rèm che, chỉ vào dưới đất bên ngoài rèm, bảo Tịch Tà quỳ xuống.
Nghị phi nói: “Việc này khó đây.
Tên nô tài này là người hầu ở cung Càn Thanh, còn phải xin ý chỉ của hoàng hậu.”
Chẳng bao lâu, thái giám nhỏ chạy ra ngoài đã truyền: “Hoàng hậu có ý chỉ, đùa giỡn tần phi, tự tiện xông vào màn trướng của chủ nhân thì không giữ được nữa.” Ý chỉ này quả thực tới quá nhanh, Nghị phi gật đầu nói: “Người đâu, mang ra ngoài đánh chết!”
Tịch Tà biết lúc này biện bạch, cầu xin đều vô dụng, ngẩng đầu thấy vẻ tàn nhẫn, thỏa mãn, thích thú trong mắt Tiến Bảo thì ngờ được họ muốn đánh nhanh thắng nhanh, dù mình gắng gượng cũng sẽ gãy xương sống lưng chỉ trong chốc lát, tuyệt đối không thể may mắn tránh khỏi.
Lúc suy nghĩ trong đầu xoay như chong chóng, thái giám cầm gậy đã đánh xuống, quát lên: “Mau tạ ơn!”
Nghị phi thấy Tịch Tà chẳng kêu một tiếng, ánh mắt quăng tới lại lạnh như băng làm nàng ta kinh sợ, lo nghĩ, không khỏi cầm khăn tay lên, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi hột nơi chóp mũi.
“Hãy khoan!” Giọng nói êm dịu nhưng kiên quyết làm Nghị phi giật nảy mình, một thiếu nữ áo hoa chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi đi vào từ bên ngoài điện, làn váy và ống tay áp mang theo vẻ dịu dàng như mây trôi lướt qua trước mắt Tịch Tà, “Còn chưa hỏi rõ ngọn nguồn, sao nương nương lại muốn giết hắn?”
Nụ cười của Nghị phi có chứa thần thái của người đàn bà quần quý đã thấm nhuần nhiều năm, nàng ta đứng dậy kéo thiếu nữ đến ngồi chung ở bên.
“Hoà thục nghi vào cung chưa lâu, không biết những tên nô tài này xảo trá bỉ ổi.
Hắn dám xông vào phòng riêng của chủ, đùa giỡn tần phi, là tội lớn không được phép ở trong cung.
Hoàng hậu đã hạ ý chỉ, nay mà tha cho hắn thì tương lai sẽ là mối tai họa to lớn.”
“Lời ấy của nương nương chưa thỏa đáng.
Gì mà đùa giỡn tần phi? Người này…” Thiếu nữ vẫn chưa quen tùy tiện gọi người khác là nô tài, lúc dùng giọng nói dịu dàng nhắc đến “người này” thì ngoái đầu trông về phía Tịch Tà.
Vì lông mi dài rậm che phủ nên mắt phượng hơi xếch đen như bóng đêm làm người ta mơ mộng.
Vẻ mặt ửng đỏ sau khi tắm gặp phải ánh mắt mê man, nóng bỏng trên khuôn mặt trắng như tuyết của Tịch Tà thì càng đỏ lên, giống như hoa đào nỏ đầy dưới bầu trời xanh thẳm, cánh hoa đỏ bay tán loạn, lúc rực rỡ đến mức tận cùng lại sinh ra vẻ tươi đẹp vô hạn, “Rõ ràng lúc ở bên ngoài, người này đã nói là nhận lệnh cho đòi mà đến, đã báo tên xin gặp thì không thể gọi là ‘Tự tiện xông vào’ được.
Cung nữ phục vụ trong phòng đã biết không thích hợp mà còn muốn mở cửa mới thật là không làm tròn bổn phận, sao có thể vu cáo ngược lại hắn đùa giỡn tần phi? Hai chữ ‘đùa giỡn’ này làm tổn hại danh dự em, chưa hỏi rõ, sao có thể đánh chết hắn được?”
Nghị phi bị nàng hỏi đến ngẩn ra, chợt cười nói: “Đương kim hoàng hậu đã hạ ý chỉ, em chất vấn như vậy, lẽ nào muốn kháng chỉ à?”
Thiếu nữ phất tay áo đứng lên, kiên định nói: “Kháng chỉ là một chữ ‘chết’.
Việc này không hỏi rõ ràng, danh tiết của em bị tổn hại, không còn mặt mũi gặp người khác thì cũng là một con đường chết thôi.
Em sẽ tự đến chỗ hoàng hậu, hoàng thượng và thái hậu để nói!”
“Không ngờ nàng còn nhỏ tuổi mà lại rất có khí phách!” Hoàng đế nói lớn tiếng, sải bước vào cửa, sau đó mới nghe được một tiếng hô to của Cát Tường: “Hoàng thượng giá đáo!”
“Hoàng thượng vạn phúc!” Nghị phi bước nhanh ra khỏi rèm, dẫn Hoà thục nghi và cung nữ thái giám quỳ xuống, trong lòng biết không ổn, cơ thể không ngừng run rẩy.
“Vạn phúc cái gì!” Hoàng đế cưỡi ngựa xông thẳng vào cung Khánh Tường, trong tay vẫn nắm roi ngựa, quất trên không trung một cái, “Người bên cạnh trẫm đều sắp chết sạch rồi, có thể có lúc nào an bình à?” Đoạn xoay lại, dùng một tay nhấc Tịch Tà lên, thấy sắc mặt hắn trắng bệch, quần áo dính sơn đỏ trên gậy, đã chịu nhục thì không khỏi nổi cơn thịnh nộ, “Ngay cả người của cung Càn Thanh mà nàng cũng dám đánh chết, đi quá giới hạn tới mức này, trong mắt còn có trẫm không?”
Nghị phi cố gắng nói: “Tên nô tài này đùa giỡn tần phi, hoàng hậu có ý chỉ nói không giữ được nữa.”
“Đùa giỡn tần phi? Vậy bắt những người này tịnh thân làm gì?” Hoàng đế tùy tiện ngồi ở trên ghế, càng nói càng giận, đập “bốp” một chưởng ở trên bàn trà, “Tần phi? Tần phi nào? Sao trẫm chưa nhìn thấy?”
Hoà thục nghi dập đầu nói: “Hoàng thượng vạn phúc.
Nô tì Mộ thị, vào cung một tháng, vẫn chưa có duyên gặp vua.”
Hoàng đế cười khẩy một tiếng: “Có người gặp mặt mỗi ngày thì đã sao, chẳng thấy tiến bộ hiền lương thục đức gì hết.”
Cát Tường, Như Ý đều khuyên hoàng đế bớt giận.
Tịch Tà quỳ trước chân hoàng đế, nói: “Là do nô tỳ không biết quy củ của cung Khánh Tường, tùy tiện vào điện.
Xin hoàng thượng bớt giận!”
“Rốt cuộc có chuyện gì?” Ánh mắt hoàng đế sáng quắc, căm tức nhìn Nghị phi.
Nghị phi khấu đầu, lại nghẹn ngào không nói nên lời.
Tiến Bảo đột nhiên quỳ bò lên trước, dập đầu vài cái rồi nói: “Vạn tuế gia bớt giận! Vốn là nương nương cho đòi Tịch Tà đến gian bên phải của buồng lò sưởi phía tây để hỏi, chắc là Tịch Tà không nghe rõ, báo tên xin gặp ở bên ngoài phòng tắm gian bên trái.
Lúc đó Hoà thục nghi đang tắm, các cung nữ hoảng loạn để Tịch Tà bắt gặp.
Nương nương quý trọng thanh danh của Hoà thục nghi nên mới xin ý chỉ xử phạt.
Đây là một hiểu lầm, sai lầm của Tịch Tà vốn không lớn, nương nương cũng không có tội lỗi gì, xin vạn tuế gia bớt giận!”
“Vậy là tốt rồi.” Hoàng đế nói thì nói vậy nhưng giọng vẫn u ám, “Nếu Tịch Tà vô ý thì việc hôm nay cho qua đi.
Tịch Tà tạ tội với nương nương rồi về đi.”
Tịch Tà quỳ nói: “Nô tỳ còn trẻ lỗ mãng.
Xin nương nương, Hoà thục nghi thứ cho tội đáng chết muôn lần của nô tỳ.”
Hoàng đế sai Cát Tường đưa Tịch Tà về viện Cư Dưỡng rồi mới nói với mọi người: “Đứng lên cả đi, các người vô công rồi nghề cả ngày cũng không dễ dàng gì.”
Nghị phi lau nước mắt, rũ tay đứng nghiêm một bên, nghe hoàng đế vẫn đang nói: “Nàng nên quản thúc người bên trong cung mình cho tử tế, về sau đừng để trẫm nghe thấy chuyện bỉ ổi thế nữa.”
Hoàng đế chưa nguôi giận, đi tới ngoài cung Khánh Tường rồi mà vẫn chưa thấy liễn, bèn nói: “Chẳng lẽ còn muốn trẫm cưỡi ngựa về cung Càn Thanh à?”
Như Ý tiến lên phía trước nói: “Vạn tuế gia, nơi đây cách cung Tiêu Cát của Hòa thục nghi không xa, chi bằng vạn tuế gia đến đó nghỉ một lát?”
“Không đi đâu hết!” Hoàng đế vứt roi ngựa xuống mặt đất, “Về cung Càn Thanh!”
Không lâu sau Cát Tường quay lại bẩm báo, Tịch Tà chỉ chịu một gậy, không có gì đáng ngại.
Sắc mặt hoàng đế mới dịu lại, hắn ta truyền chỉ lệnh Tịch Tà sau này không được nhận lệnh truyền đòi đến các cung khác ngoại trừ cung Càn Thanh.
Lúc bấy hắn ta mới thấy sợ hãi muộn màng đến mức đổ mồ hôi lạnh.
Tịch Tà nhận được ý chỉ, nói với Khương Phóng tới hỏi thăm: “Đã ăn một gậy rồi mới được ý chỉ này, khả năng xoay chuyển của hoàng đế vẫn không nhanh bằng thái hậu.”
Hắn nới lỏng phần trên áo, lộ ra một vết bầm đen trên lưng, làn da trắng như tuyết làm tôn lên nom dữ tợn lạ thường.
Khương Phóng không dám thờ ơ, cẩn thận ấn xuống xương sườn của hắn, một lát sau mới thở phào nhẹ nhõm bảo: “May quá, xương cốt đều không sao.”
Tiểu Thuận Tử mừng húm: “Vậy là tốt rồi, trông thật đáng sợ.
Chung quy là công lực của thầy sâu xa.”
Tịch Tà nói: “Không phải công lực ta sâu xa, là người cầm gậy kia nương tay.
Con đi bọc một ngàn lượng bạc, lén lút tạ ơn hắn đi.”
Tiểu Thuận Tử thè lưỡi: “Một ngàn lượng! Năm đó Tiểu Thuận Tử được người ta cứu một mạng, thầy chỉ cho có hai trăm lượng làm quà cảm ơn, tòm lại là tính mệnh thầy đáng tiền.”
Khương Phóng “xì” một tiếng: “Thằng nhãi nhà cậu sao lại bì được với thầy cậu.
Nếu là tôi thì năm đó sẽ trỏ vào mũi người kia, nghiêm khắc mắng hắn sao không để cho cậu sớm xong đời, giữ đến bây giờ ăn nói xấc láo khiến người chán ghét.”
Tịch Tà mặc xiêm áo xong, cười nói: “Đại thống lĩnh sốt ruột đến điên rồi à? So đo với thằng nhãi này làm gì? Miệng chó của nó mọc ra được ngà voi à?”
“Tôi sốt ruột.” Khương Phóng nghiêm mặt nói, “Trong cung chỗ nào cũng đều đâm sau lưng, trên đầu lục gia bao phủ mây đen, một khi có sơ xuất gì thì chẳng phải là hoàng thượng bỗng mất đi một cánh tay ư? Lúc này kẻ đầu tiên phải trừ chính là tên Tiến Bảo kia, còn hắn thì khó tránh khỏi thêm phần thị phi.”
Tịch Tà nói: “Vẫn chưa cần vội như vậy, lúc này hắn ta ở ngoài sáng, không nên trò trống gì.
Trừ hắn ta rồi, đối thủ vẫn sắp xếp người khác ở trong tối thì lại không dễ dàng đề phòng.
Vả, sư huynh đệ cùng học một thầy đấu đá nhau thì chung quy sẽ làm người ta thấy chua xót.” Hắn nói thì nói vậy nhưng ánh mắt lại lóe lên ý khác.
Khương Phóng ngầm hiểu, đứng dậy cáo từ.
Tiểu Thuận Tử luôn nói năng không kiêng dè ở trước mặt Tịch Tà, đột nhiên hỏi: “Nói đi nói lại, tóm lại hôm nay thầy có trông thấy gì?”
Tịch Tà giật mình, chỉ cảm thấy vầng hào quang diễm lệ ấy vẫn rọi ra một mảnh mê man trong lòng hắn, đôi mắt kinh hãi, cái eo mảnh, hai cánh tay duyên dáng của thiếu nữ che đậy hai ngọn đồi đầy đặn vẫn sống động như thật cứ mãi luẩn quẩn trong lòng hắn không chịu tan đi.
Trong bồn tắm sơn đỏ cúa đai đồng mạ vàng, tấm lưng dịu dàng trắng ngần, dính đầy bọt nước như trăng sáng trắng muốt, e lệ nhô lên từ phía đông trong núi phủ mây mù.
Vì sao nghĩ tới đây, mình lại dâng trào máu nóng, cả người như bị rút hết sức lực, cuối cùng chỉ còn lại hận thù thuần túy lạnh thấu xương? Nửa đêm đi dạo ngoài cửa, mặc cho gió đêm phất qua cả người nhưng lòng vẫn nhộn nhạo khó yên.
Tịch Tà ngồi dưới hiên, ngửa đầu nhìn bầu trời, chợt có ý muốn ôm trăng sáng vào lòng mà khẽ khàng chạm tới.
Chẳng phải cơ thể cô gái kia cũng hoàn hảo không tỳ vết giống vầng trăng sáng đó sao?
Tịch Tà bỗng giật mình bừng tỉnh.
Chẳng lẽ mình đã nảy sinh thứ gọi là dục vọng lần đầu tiên rồi ư? Nhiều năm trước mình từng nói “biết vào cung là có ý gì”, thì ra cho dù cậu bé mười hai tuổi tài trí hơn người, có can đảm có kiến thức nhưng vẫn chẳng hiểu gì cả.
Mây trôi nhanh, ánh trăng bỗng nhiên biến mất, bóng tối đang khắc thật sâu vào khuôn mặt trong sáng trẻ trung của Tịch Tà.
Hắn nghĩ trong khoảnh khắc đó mình đã mở được con mắt thứ ba, năm tháng của buổi loạn lạc vẫn luôn ở trong mắt mình nay trở nên thong thả dịu dàng.
Đương lúc Minh Châu nương theo ánh mai đi vào trong viện, lần đầu tiên Tịch Tà phát hiện Minh Châu lại chậm rải, uyển chuyển vén nhẹ tóc mây như thế.
Khi nàng nhìn lên ánh sáng ở ngọn cái cây già, khuyên tai xanh biếc sẽ nhẹ nhàng đong đưa ở chiếc cổ trắng nõn của nàng.
Nàng đưa mắt trông lại, đôi môi cũng như thể lộ ra mùi thơm ngát của hoa sen nở rộ: “Lục gia dậy sớm thế không sao chứ?”
Tịch Tà cười nói: “Ban đầu không có trở ngại gì, nhưng sau đó đặt lưng xuống giường thì hơi nhâm nhẩm đau, chỉ ngủ được hơn một canh giờ.
Cô hãy pha ấm trà đặc để tôi tỉnh táo lại.”
“Vâng.”
Minh Châu đi pha trà, Tịch Tà tự đi thay quần áo.
Tiểu Thuận Tử còn trẻ tham ngủ, Tịch Tà không so đo chuyện ấy với cậu nên vẫn chưa dậy thì hai người cũng không muốn đánh thức cậu, chỉ ngồi dưới hiên ăn lót dạ, nói mấy câu chuyện phiếm một lát.
Lúc mặt trời mọc vẫn còn đẹp mà bấy giờ sắc trời càng ngày càng âm u, mây đen nhân gió đông ùn ùn kéo tới.
Minh Châu đứng lên nói: “Chắc là trời muốn mưa.
Hôm nay tôi còn phải đến cung Khánh Tường dạy thêu, chi bằng thừa dịp còn chưa mưa, lấy bọc đồ của tôi tới trước.”
Tịch Tà hơi động trong lòng, mới định nói thì Minh Châu đã vội vã đi mất.
Chẳng bao lâu sau mưa nhỏ đã tí tách bay xuống, Minh Châu ôm bọc đồ ở trước ngực, rảo bước quay lại.
Tịch Tà cười nói: “Cô đúng là lười, sao không mở ô?” Nói rồi lấy khăn tay từ trong tay áo phủi đi hạt mưa nhỏ trong tóc nàng.
Minh Châu nói: “Không ngờ mưa tới nhanh như vậy!” Nàng đi gấp nên mặt hây hây đỏ, lông mi cũng dính hạt mưa, con mắt đen láy phản chiếu sắc mưa, có một vẻ thông tuệ nhẹ nhàng hiếm thấy ở các cô gái trong cung.
Minh Châu thấy hắn nhìn mình hồi lâu, cầm khăn tay mà ngẩn ra thì không khỏi cười, sẵng giọng: “Lục gia, ngài đang nhìn cái gì đấy?”
Có người phì cười ngoài cửa, Như Ý căng tay áo che trên đầu, chạy đến dưới hiên, thấy vẻ mặt bối rối của Tịch Tà thì càng cười vui vẻ hơn: “Đúng đấy, em sáu đang nhìn cái gì đấy?”
Minh Châu phỉ nhổ, nói: “Lại là nhị gia không đứng đắn này.”
Như Ý bảo: “Học cách nói chuyện của cô là không đứng đắn, thế lục gia nhìn chằm chằm cô kia thì nghiêm chỉnh à?”
Minh Châu đỏ mặt, nói: “Giờ tôi phải đến cung Khánh Tường rồi, không nói với nhị gia nữa.”
“Chờ đã.” Tịch Tà kéo ống tay áo của nàng nói, “Tôi có mấy câu muốn nói với cô.”
Như Ý cười to bảo: “Nói đi, nói đi, anh vừa ăn lót dạ vừa chờ!”
Tịch Tà gọi Minh Châu vào trong phòng, nói nhỏ vài câu bên tai nàng, cuối cùng bảo: “Giao cho cô làm đấy.” Lúc bấy mới tiễn nàng ra bên ngoài, tự mình mở ô ra đưa cho nàng nói: “Cẩn thận.”
Minh Châu gật đầu: “Tôi biết rồi.” Đoạn đi quanh co dưới chiếc ô trúc xanh.
“Đáng tiếc!” Như Ý đột nhiên nói.
“Nhị sư ca lại muốn nói gì?”
“Không có gì.” Như Ý lắc đầu, “Thành Thân vương đang ở cung Càn Thanh chờ gặp em đấy.” Thấy Tịch Tà nhặt ô lên định đi, vội bảo, “Cứ thong thả thôi.
Hoàng thượng nói rồi, chậm rãi đi vào là được.
Cũng để cho anh ăn lót dạ và nghỉ một lát đã.”
Tịch Tà cũng ngồi xuống, uống mấy ngụm trà rồi lại bắt đầu đờ ra.
Như Ý lén liếc thấy, lặng lẽ cười.
Thành Thân vương trông thấy Tịch Tà, gần như là nhảy lên, quan sát cả người hắn một phen mới cười nói: “Hôm qua ta cũng sốt ruột đến phát điên đấy.
Hoàng thượng tới đúng lúc, anh không sao là được.”
“Nhờ có lòng nhớ mong của vương gia.” Tịch Tà lại dập đầu tạ ơn với hoàng đế.
Hoàng đế nghĩ đến chuyện ngày hôm qua vẫn nghiến răng nghiến lợi, biết rõ là thái hậu xui khiến lại không thể nói rõ, chỉ đành bảo: “Sau này khanh cũng phải cẩn thận, các chủ nhân trong cung ai nấy đều rất lợi hại đấy.” Hắn ta lại ban thưởng hai bình bạch dược mà Tây vương Bạch Đông Lâu cống nạp và mười lượng vàng cho Tịch Tà, vẫn cảm giác không thể bồi thường sự nhục nhã của hắn trước mặt mọi người, cơn tức lại lớn hơn, “Ngay cả người bên cạnh trẫm cũng dám nói giết là giết.
Khanh chờ đấy, khi nào đó trẫm sẽ trút giận cho khanh.”
Tịch Tà cười nói: “Hoàng thượng! Là do bản thân nô tỳ không cẩn thận, hai vị nương nương không so đo, nô tỳ đã muốn niệm Phật rồi, nào còn giận gì?”
Thành Thân vương cũng thưa: “Qua rồi thì thôi, chẳng lẽ thật sự vì một nội thần mà xử phạt hoàng phi? Hoàng thượng đúng là tức đến hồ đồ rồi.
Nào nào nào, sáng hôm nay không có việc gì, Tịch Tà cầm cờ cho hoàng thượng, chơi cờ, chơi cờ nào.”
Mưa bên ngoài càng rơi càng to, hoàng đế nhìn hai người bọn họ cầm cờ chém giết, trong lòng lại sinh ra sự bình tĩnh vui vẻ, tình thế dần căng thẳng, sau này chẳng biết lúc nào mới có thời gian an nhàn thế này.
Suy cho cùng thì tài đánh cờ của Tịch Tà cao hơn, hạ một nước xuống đã khiến Thành Thân vương đau khổ suy nghĩ hồi lâu, Tịch Tà một mực đỡ cằm yên lặng chờ.
Nước này Thành Thân vương lại rơi vào thế bị động, đoán trước Tịch Tà nhất định sẽ đánh như bay nhưng một lát sau vẫn không thấy hắn có động tĩnh gì, y ngẩng đầu nhìn lên, Tịch Tà đã như đi vào cõi thần tiên từ lâu, không biết đang suy nghĩ gì.
“Tịch Tà!” Ngay cả hoàng đế ngồi bên cũng thấy lạ.
“A, vâng.” Tịch Tà nhìn bàn cờ, thuận tay đánh một quân.
Hoàng đế lặng lẽ gọi Như Ý vào trước mặt, hỏi: “Sao thế? Chưa bao giờ thấy hắn không yên lòng như thế.
Lẽ nào hôm qua chịu nhục trước mặt mọi người, đến bây giờ vẫn còn khó chịu à?”
Như Ý phì cười, nói nhỏ ở bên