Khi Tần Minh Hạo đi đến phòng cấp cứu, từ xa anh đã nhìn thấy...!Phó Hải Thiên.
Thì ra Phó Hải Thiên chính là người đã phát hiện ra Linh Vi và đưa Linh Vi vào bệnh viện, nhưng khi anh có mặt ở đó thì người gây án đã chạy mấy rồi, không ai biết vì sao cô lại bị tai nạn, bây giờ chỉ có thể dựa vào cảnh sát, mong họ mau điều tra ra.
Nhưng quả nhiên, thế giới này vẫn nhỏ bé đến vậy, đi một vòng vẫn gặp phải người quen.
Phó Hải Thiên nhìn thấy Tần Minh Hạo, lửa lòng anh ta lại dâng trào, anh ta tức giận lao đến đấm vào mặt anh một cú đau điếng: "Thần khốn này! Mày còn dám đến đây? Mày còn dám nói mày là chồng của em ấy!!!"
Kiều Tuấn giật mình nhưng đã nhanh chóng can ngăn và đẩy Hải Thiên ra: "Có gì từ từ nói, làm gì vậy? Ở đây là bệnh viện."
Nhưng Kiều Tuấn có chút không hiểu, lúc nãy Tần Minh Hạo còn hùng hồn quát mắng người khác, bây giờ lại yếu đuối đến mức không né nổi một đòn của Phó Hải Thiên? Còn đứng im cho anh ta đánh không phản kháng?
"Cô ấy...!không sao chứ?" Tần Minh Hạo nhỏ giọng, anh cảm thấy rất có lỗi, tự trách mình, anh quả thật là không đáng được Linh Vi yêu thương.
"Ha! Mày còn dám hỏi? Linh Vi vị như này còn không phải do mày? Tao thật sự hối hận vì hôm đó tao đã không đưa Linh Vi đi.
Nếu tao đưa em ấy đi thì hôm nay đâu phải chịu tình cảnh thế này." Phó Hải Thiên nghiến răng nghiến lợi và không ngừng tiến về phía Tàn Minh Hạo, hận không thể một đấm đấm chết anh.
"Cạch" một tiếng, phòng cấp cứu mở ra.
Phó Hải Thiên không thèm quan tâm đến anh nữa, lập tức đi đến chỗ bác sĩ.
Tần Minh Hạo cũng lảo đảo đi về phía đó.
"Linh Vi thế nào nào? Em ấy không sao đúng không?" Phó Hải Thiên hấp tấp hỏi.
Bác sĩ thì ngược lại, tuy mày nhíu chặt nhưng rất điềm tĩnh: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, vẫn không giữ được đứa bé, nhưng..."
Tần Minh Hạo nghe đến đứa bé liền như phát điên: "Đứa bé? Đứa bé gì chứ?"
"Anh là người nhà bệnh nhân à? Anh không biết cô ấy mang thai sao? Đứa bé đã hơn một tuần tuổi rồi." Bác sĩ nói.
"Gì chứ?" Tần Minh Hạo lảo đảo, đây là sự thật mà anh không thể nào chấp nhận được.
Anh còn chưa cảm nhận được niềm vui khi được làm cha thì đã đau đớn vì mất con?
Phó Hải Thiên không quan tâm đến đứa bé, anh chỉ cần Linh Vi sống: "Còn cô ấy? Cô ấy thì sao?"
Bác sĩ càng nhíu chặt mày, nói: "Bệnh nhân đang rất nguy kịch, vì được đưa đến bệnh viện không đúng vào thời gian vàng cứu chữa, lại mất máu quá nhiều.
Mà bệnh viện chúng tôi...!không đủ nhóm máu O để sử dụng.
Vì vậy người nhà bệnh nhân ai có nhóm máu O không? Bệnh nhân thật sự không thể tiếp tục đợi nữa."
Phó Hải Thiên siết chặt tay, anh ta chưa bao giờ hận bản thân đến vậy.
Sao anh talại mang trong người nhóm máu A chứ không phải là nhóm máu O? Anh ta tức giận xen lẫn