Lý Tấn đổ nước trong thùng vào cái chum lớn, vừa đặt thùng xuống đã thấy hai người bọn họ đi ra.“Giáo sư Kỷ, chân của anh không sao chứ?” Vừa dứt lời liền thấy trên khuôn mặt trắng trẻo của anh có vài dấu đỏ."Mặt anh bị sao vậy?"Ánh mắt anh toát ra ý cười: "Không sao, bị cây quẹt phải, trầy một chút."Hùng Dao ở cạnh cúi đầu, yếu ớt giấu khuôn mặt ửng hồng vào trong mũ áo lông, nhanh chóng nổi lên lửa giận.Anh mới quẹt phải cây, cả nhà anh quẹt phải cây ấy!"Cô Hùng ..." Lý Tấn chưa kịp nói xong đã thấy cô nhanh chóng chạy đến chậu nước trên đất, ngồi xổm xuống rửa tay thật mạnh."Cô Hùng, nước ở đó lạnh lắm. Tôi nhớ rằng da tay cô bị nứt nẻ mà, dùng nước nóng đi."Kỷ Thừa đặt cái thùng xuống chạy đến, nắm tay cô kéo lên, dùng tay mình bọc lại bàn tay nhỏ bé lạnh cóng của cô. Hùng Dao cúi đầu, nước mắt tràn ra, kìm nén cơn tức đến bứt rứt, nén đến không thể nổi giận được nữa."Xin lỗi Hùng Hùng, anh sai rồi, đừng lấy thân thể mình chống lại anh, nãy em tát anh một cái rồi thì giờ tha thứ cho anh được không?"Cô cắn chặt môi dưới tái nhợt, khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng như trái táo đỏ, ngẩng đầu, trong ánh mắt ngập tràn ý muốn bóp chết anh!Sau khi tát anh một cái, gã đàn ông thối này còn cầm tay cô nhét thẳng vào quần lót anh, để cô chạm vào thứ gây ra tội ác trong đời mình! Kinh tởm, quá kinh tởm.Kỷ Thừa nhìn thấy dáng vẻ cô như vậy, có chút không nhịn được muốn "đè" cô ra làm."Hùng Hùng, đừng ầm ĩ với anh nữa. Anh thật sự có chút không nhịn được. Không tin em sờ thử xem, phía dưới anh còn cứng lắm.""Anh cút đi!"Cô dùng hết sức bình sinh rút tay ra, đá vào bắp chân anh một cái. Gắng hết mình mà sức lực vẫn như gãi ngứa thế này cũng chỉ có cô mới làm được.Kỷ Thừa đứng đó nhìn cô đi về con đường gồ ghề, thân hình nhỏ xinh sải bước nhanh đến lớp học đối diện, dáng vẻ nhỏ nhắn hệt như chú chim cánh cụt dễ thương, đôi mắt lá liễu rộ lên ý cười.Hùng Hùng của anh, thực sự rất dễ bị bắt nạt.Khi lên lớp, Hùng Dao ngồi ở hàng cuối cùng, giải thích ngôn ngữ ký hiệu, có vài em nhìn không hiểu, cô cầm bút viết xuống, giảng nghĩa cho các em.Cô giáo phía trước đang giảng những bài thơ cổ trong sách ngữ văn, một số giáo viên đang kèm riêng một-một. Kỷ Thừa ngồi cạnh một cậu bé, chỉ vào một từ ít gặp, dạy cho cậu cách đọc.Phía sau truyền đến tiếng ho khan, anh quay đầu lại nhìn, người đang ho là cô bé mà Hùng Dao đang dạy, Hùng Dao đặt vở xuống, vỗ nhẹ vào lưng cô bé, vẻ mặt nghiêm túc như một giáo viên, rõ ràng là đứa trẻ đang học đòi dáng vẻ người lớn."Thầy Kỷ, cái này nên đọc như thế nào ạ?"Anh quay đầu nhìn lại, chỉ vào cách phát âm chuẩn: "Búi tóc."Trên núi cao đến trưa mới có nắng, gia đình nào cũng lấy chăn bông, quần áo ra phơi nắng, tranh thủ lúc này ra đồng làm việc.Cuối cùng cũng thấy được mặt trời, một vài giáo viên xách băng ghế ra ngồi trước cửa bếp, phơi nắng tám chuyện. Những đứa trẻ do Hùng Dao phụ đạo quay vây xung quanh cô. Cô tựa như đứa trẻ vừa nhập hội chơi cùng bọn chúng.Vài đứa đang nhảy dây, cô học được ra hình ra dạng*, mái tóc cô tung bay giữa không trung.*有模有样[Ra hình ra dạng]: bắt chước, mô phỏng y hệt.Lý Tấn vươn vai: "Ai da, không dễ gì thời tiết tốt như vậy thật, thật tiếc lại có vài người vì yêu đơn phương nên ganh tỵ."Quất Tử bật cười khúc khích, rõ ràng là đang ám chỉ Kỷ Thừa, mắt anh cứ nhìn thẳng về phía đó.Kỷ Thừa quay đầu, khóe miệng cong cong: "Nói không sai."Giáo viên nam ở bên hai chân vắt chéo, cầm sách giáo khoa làm cái quạt vẫy vẫy: "Không phải thời tiết ở vùng núi này luôn thay đổi sao? Hôm qua trời còn u ám, anh nói lát nữa sẽ không thấy mặt trời đâu, thời tiết có phải sẽ thay đổi đáng kể không?""Anh im mồm đi thầy Kim, miệng quạ thế mà lại nói thành thật rồi."Lý Tấn cười: "Thầy Kim nói cũng không sai, tôi ở trên núi một năm, những chuyện như vậy thường xuyên xảy ra. Thời tiết thay đổi đột ngột rất dễ bị cảm lạnh. Sống ở đây lâu như vậy, khả năng miễn dịch của tôi được cải thiện không ít.""Tôi thấy có vài đứa bị ho, cũng do cảm lạnh sao?""Bọn chúng ho có quy luật, vừa đến đông lại ho. Khi còn nhỏ sinh ra không có điều kiện y tế tốt, cơ thể yếu ớt nên dễ sinh bệnh. Đến hè khô nóng, có bị cảm thì cũng tự khỏe lại."Vài người đang trò chuyện, đột nhiên lúc đó trên trời vang lên tiếng sấm.Ăn ý nhìn lên, sấm sét giữa trời quang*, một cơn gió ập đến, nhanh chóng lấy tốc độ nhanh nhất che khuất mặt trời sau đám mây đen, ngay sau đó trút xuống cơn mưa to tầm tã.* 晴天霹雳[Sấm sét giữa trời quang]: tác giả chơi chữ, nghĩa đen là trời đang nắng thì có sấm, nghĩa bóng là tai họa đột ngột kéo đến.Trước khi mọi người kịp phản ứng, anh chửi thề một tiếng rồi vội lao vào phòng."Hùng Hùng!"Hùng Dao dùng hai tay che chắn đầu, nước mưa hắt vào mắt, vừa quay đầu liền bị anh kéo tay, chạy về phía trong nhà, toàn thân mọi người đều bị mưa xối cho ướt sủng.Cô Lữ vuốt vuốt những giọt nước mưa trên người, thở dài nói: "Thầy Kim, có một số chuyện thật khó nói, cái miệng