Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Tôi đang đợi cậu


trước sau

Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Diệp Oản Oản rảo bước về trọ, lúc đi ngang một rừng cây nhỏ, đột nhiên trước mặt có một bóng người, dọa cô sợ gần chết.

Phản ứng đầu tiên của cô là sờ mặt.

Cũng còn may, sau lần đó cô đã cẩn thận hơn, cho dù đã nửa đêm vẫn trang điểm dọa người, lúc nãy trên xe cô đã trang điểm trước, tuyệt đối an toàn.

Người đối diện thấy cô thì càng ngạc nhiên hơn.

Cô nghe rõ ràng hơi thở nặng nề của đối phương.

Tiến thêm vài bước nữa, dưới ánh đèn, Diệp Oản Oản thấy rõ mặt của đối phương.

"Tư Hạ...?"

Người này nửa đêm không ngủ mà ở chỗ này làm gì?

Sau đại chiêu lần trước, người này đã an phận hơn rất nhiều, cộng thêm việc gần đây cậu ta rất bận rộn cho nên mấy ngày nay họ không nói với nhau gì cả, im lặng tới mức cô sắp quên sự tồn tại của cậu ta rồi.

"Trễ vậy rồi sao cậu còn chưa ngủ?" Diệp Oản Oản thuận miệng hỏi một câu.

Đối phương hít một hơi sâu, kiên cường nhìn mặt cô: "Tớ đi làm, vừa mới tan làm."

"Hả..." Diệp Oản Oản nghe vậy kinh ngạc sợ hãi.

Cậu ta là tiểu thiếu gia của Tư gia, cuối tuần lại đi làm thêm á?

"Cậu muốn trải nghiệm xã hội à?" Diệp Oản Oản hỏi.

Thiếu niên nhìn cô, cười một tiếng: "Cậu cảm thấy tớ có tiền lắm sao?"

"Chẳng lẽ không phải?" Diệp Oản Oản bật thốt lên.

Cho dù mọi người không biết thân phận thật của cậu ta, nhưng nhìn chi phí sinh hoạt và ăn mặc của Tư Hạ cũng đã biết cậu ta không giàu thì sang.

"Gia thế của tớ quả thật không tệ..." Tư Hạ mở miệng.

Đùa à! Đâu chỉ là không tệ!

"Nhưng những thứ đó không có quan hệ gì với tớ, ba tớ không có thực quyền, danh tiếng của tớ chẳng qua nghe êm tai vậy thôi, tất cả mọi việc của tớ đều bị người khác sắp xếp."

Ồ, là ân oán hào môn...

Cô không muốn biết chút nào đâu!

Lời của Tư Hạ, cô không phân biệt được thật giả, nhưng suy xét mà nói, tính chân thật rất khả quan.

Cha của Tư Hạ không chỉ không có thực quyền, còn nổi danh là phế vật, là loại hình ăn no chờ chết ở Tư gia.

Về phần Tư Hạ, danh tiếng cũng không tốt lắm, một ngày đánh nhau hai ngày đua xe gây chuyện, nổi danh là phá gia chi tử. Năm ngoái Tư Hạ mới chuyển tới Thanh Hòa, cũng vì trường học trước đây quản lí quá lỏng nên mới bị cưỡng chế đưa tới đây.

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản đột nhiên nhớ lại mình từng ngoài ý muốn đụng phải màn kia ở Cẩm Viên.

Lúc đó, người đàn ông khắp người máu me kia nói những anh em lớn hơn Tư Dạ Hàn đều chết trong tay anh, nhưng cha của Tư Hạ vẫn không có việc gì, Tư Hạ vẫn được treo danh tiếng tiểu thiếu gia của Tư gia, đoán chừng do cha của cậu ta không có uy hiếp.

"Oản Oản..." Bên tai đột nhiên truyền tới giọng nói của thiếu niên.

"Hả? Cái gì?" Diệp Oản Oản phục hồi tinh thần.

"Trễ như vậy cậu còn chưa ngủ, đang đợi tớ sao?" Thiếu niên yếu ớt hỏi, ánh mắt phản chiếu hình ảnh chiếc lá lọt dưới ánh trăng, trong đêm tối giống như tiểu yêu tinh mê hoặc lòng người vậy.

Diệp Oản Oản: "...!!!"

Mới ngừng được mấy ngày, vừa con mẹ nó đến rồi!

Chê mạng cô quá dài sao?

Diệp Oản Oản cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, phải có biện pháp một lần vất vả cả đời nhàn nhã.

Sau khi hít một hơi dài, Diệp Oản Oản cố tự trấn định, sau đó không nhanh không chậm đáp: "Ừ, đúng vậy, tôi đang chờ cậu."

Con ngươi của Tư Hạ nhất thời sáng lên, mang theo mấy phần hoài nghi: "Thật sao...?"

Vẻ mặt của Diệp Oản Oản vô cùng chân thành, không

có chút nào giả dối: "Dĩ nhiên! Tôi biết cậu đi làm thêm, cố ý ở đây chờ cậu!"

Nói tới đây, Diệp Oản Oản thẹn thùng cúi thấp đầu, khẩn trương nói: "Ừm... Bạn học Tư Hạ... Thật ra thì... Thật ra tớ thích cậu lâu rồi..."

Tư Hạ sững sờ, đoán chừng hoàn toàn không ngờ cô bất thình lình lại tỏ tình: "Cái gì?"

Bây giờ biết đột nhiên tỏ tình có bao nhiêu kinh sợ rồi hả?

Diệp Oản Oản che dấu vẻ âm u trong đáy mắt, lấy dũng khí tiếp tục nói: "Tớ... Tớ thích cậu..."

Diệp Oản Oản vừa nói, vừa kích động bước tới gần cậu ta: "Lần đầu tiên gặp cậu, tớ đã thích cậu, tớ chưa từng hi vọng có thể ở bên cậu. Nhưng tớ không nghĩ tớ lại may mắn như vậy, có thể trở thành bạn cùng bàn với cậu, còn có được cơ hội diễn xuất cùng cậu, cậu không biết tớ đã vui bao nhiêu đâu..."

Tư Hạ càng kinh ngạc hơn: "Không phải cậu đã có bạn trai rồi sao?"

Diệp Oản Oản cười khổ: "Dĩ nhiên là gạt cậu, sao tớ có bạn trai được. Người như tớ, sao có người thích được...

Diệp Oản Oản vừa nói, đột nhiên kích động ngẩng đầu, nhìn Tư Hạ: "Nhưng tớ không ngờ... Tư Hạ, cậu đối với tớ... Cậu... Thật sự... Thật sự thích tớ sao? Hay là chỉ đang đùa giỡn tớ?"

Ánh mắt trấn định của Tư Hạ xuất hiện mấy phần không xác định, chần chừ hồi lâu mới đáp: "Đối với tớ mà nói, cậu... rất đặc biệt... Không giống những nữ sinh khác..."

Ánh mắt của Diệp Oản Oản nhất thời sáng lên, bước một bước dài tới trước mặt cậu ta: "Vậy... Tối nay chúng ta hãy hoàn thành việc sinh mệnh giao hòa đi!"

"Cái gì?" Tư Hạ ngây dại.

Ánh mắt Diệp Oản Oản phấn khởi, mặt đỏ ửng, kích động không thôi, vừa dịp Tư Hạ sửng sờ trong nháy mắt, đột nhiên dùng sức nhào về phía cậu ta.

Hai người nhanh như chớp đồng thời ngã xuống bụi cỏ bên cạnh.

"Oản Oản, cậu chờ một chút..."

Tư Hạ vừa muốn đứng dậy, lập tức bị Diệp Oản Oản dùng sức ép trở về: "Thế nào? Không phải cậu thích tôi sao? Tôi cũng thích cậu! Rất thích... Rất thích... Chẳng lẽ cậu không muốn ở bên cạnh tôi sao?"

Tư Hạ lui về phía sau: "Không phải... Cậu tỉnh táo một chút..."

"Cậu xem tối nay ngày tốt cảnh đẹp, chúng ta chọn ngày không bằng gặp ngày đi!"

Diệp Oản Oản sao có thể tỉnh táo, đưa tay muốn cởϊ áσ đối phương, vểnh miệng muốn hôn lên.

Cổ áo bị một cánh tay nhỏ lôi xé, mắt thấy cảnh tượng có thể so với hiệu ứng phim ma càng ngày áp gần, như thể sắp chạm rồi.

Đột nhiên, một nguồn sức mạnh kéo cô xốc lên, đồng thời bên tai truyền đến tiếng rống giận của thiếu niên:

"Cút ngay!!!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện