Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)

Tự mình chẩn bệnh


trước sau

Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Hứa Dịch trợn tròn mắt, không cách nào tin tưởng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Gặp quỷ rồi!

Slutte ghét nhất là việc gần gũi với con người bây giờ lại đang ngoan ngoãn nằm bên cạnh Diệp Oản Oản, móng vuốt bị cô ấy ôm chặt cũng không nhào lên xé xác cô!

Nhưng mà hình như trạng thái của Diệp Oản Oản không đúng cho lắm.

Hứa Dịch còn đang suy nghĩ, chỉ vừa phát hiện Diệp Oản Oản khác thường, bên người đã có một cái bóng vọt nhanh tới, bế Diệp Oản Oản đang nằm trong lòng hổ trắng lên.

"Đi mời Tôn tiên sinh."

"Vâng!" Hứa Dịch vội vàng xông ra ngoài.

Lỡ như Diệp Oản Oản có mệnh hệ nào, sợ rằng tất cả mọi người ở Cẩm Viên cũng phải chôn theo cùng.

Nửa giờ sau, toàn bộ Cẩm Viên đèn đuốc sáng trưng.

Tất cả người giúp việc run rẩy đứng thành một hàng ở trong phòng khách, ngoài sân có một chiếc xe màu đen dừng lại, một ông lão tóc bạc được một người trẻ tuổi đỡ xuống xe.

Hai người dưới sự dẫn đường của Hứa Dịch, vội vàng bước vào nhà.

Toàn bộ Cẩm Viên như thể bị bao phủ một tầng mây đen.

Thời điểm Tôn tiên sinh và đệ tử của mình tới nơi, chỉ thấy một cô gái nằm trên giường, mà Tư Dạ Hàn đang ngồi ở mép giường, một bàn tay đang bị cô gái kia nắm chặt.

Sau khi thấy rõ khuôn mặt của thiếu nữ, sắc mặt của đồ đệ Tôn lão đột nhiên đỏ lên.

Cô bé này thật là đẹp, cho dù đang mang bệnh, yếu ớt nằm trên giường cũng đẹp đến cực hạn, khó trách vị gia chủ khát máu trong truyền thuyết này lại sốt sắng như vậy.

Thật đúng với câu hồng nhan bạc mệnh, cũng không biết vì sao cô bé này lại bị bệnh nặng như vậy.

"Phiền Tôn tiên sinh."

Tư Dạ Hàn vừa nói vừa cố đem tay của mình rút ra.

Nhưng mà chỉ cần anh hơi nhúc nhích, cô gái trên giường lại nhíu mày đau đớn, càng ôm chặt hơn nữa, giống như anh chính là khúc gỗ duy nhất để cô bám vào.

Tư Dạ Hàn nhìn về phía Tôn tiên sinh: "Như vậy có thể bắt mạch được không?"

Tôn tiên sinh ho nhẹ một tiếng: "Sợ rằng không được, sẽ ảnh hưởng tới kết quả chẩn mạch."

Ông ấy còn tưởng vị gia chủ trẻ tuổi này không cách nào ngủ được, cơ thể không nhịn được nữa nên mới gọi ông ấy tới, không ngờ

người bị bệnh lại là một cô gái.

Tư Dạ Hàn do dự một chút, lúc này mới dùng một ít lực rút tay của mình ra, đem tay của cô gái nhẹ nhàng đặt lên gối.

Trong nháy mắt khi anh vừa rút tay ra, nước mắt của thiếu nữ đột nhiên lăn xuống.

Tôn tiên sinh không dám thờ ơ, không để cho học trò của chẩn mạch mà đích thân tự chẩn.

Lần này thời gian bắt mạch khá dài, học trò của Tôn lão vô cùng khẩn trương, nghĩ rằng không biết đây là bệnh gì mà khiến sư phụ mình chẩn mạch lâu như vậy.

Tôn tiên sinh xem mạch ba lần, cuối cùng mới nhìn về phía Tư Dạ Hàn mở miệng: "Tư tiên sinh yên tâm, vị tiểu thư này chỉ bị sốt nhẹ, chỉ cần uống thuốc hạ sốt sẽ khỏi bệnh."

Sau khi Tôn tiên sinh chẩn bệnh xong, Tư Dạ Hàn liếc nhìn khuôn mặt ủy khuất và hàng nước mắt lăn dài của cô gái trên giường, lập tức đưa tay cho cô ôm lấy, sau đó nhìn về phía Tôn lão mở miệng: "Để đề phòng lỡ như, phiền Tôn tiên sinh ở tạm lại đây một đêm."

Nghe được cuộc hội thoại của hai người, tròng mắt của đồ đệ Tôn lão cũng sắp rớt xuống rồi. Còn tưởng là bị bệnh gì, hóa ra chỉ là lên cơn sốt.

Loại bệnh này chỉ cần một cái nhiệt kế và một chút thuốc hạ sốt là đủ rồi, anh ta lại mời thần y Tôn Bách Thảo đã ẩn cư nhiều năm tới đây, còn nhờ quan sát một đêm!

Tiểu đồ đệ há miệng, dường như muốn nói gì đó, Tôn tiên sinh lại nhìn cậu ta lắc đầu một cái, ra hiệu cho cậu ta không cần nhiều lời.

Tiếp đó, Tôn lão đứng dậy mở miệng nói: "Vậy thì làm phiền Tư tiên sinh rồi."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện