Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)

Phú khả địch quốc(*)


trước sau

Edit: Bạch Linh

(*) Phú khả địch quốc: giàu tới nỗi địch nổi với nhà nước.

Lương Gia Hào liền cau mày không vừa lòng, “Hàm Hàm, sao con lại nói chuyện với cô con như thế? Tú Mẫn, em bớt nói một chút đi.”

“Vốn dĩ là vậy, con lại không có nói sai, ba lại mắng con!” Lương Thư Hàm bị mắng, không cách nào tin tưởng mà hốc mắt đỏ lên, khóc lóc chạy vào nhà.

Lương Gia Hào tóm lại vẫn không đành lòng trách móc nặng nề con gái bảo bối của mình, bất đắc dĩ mà nhìn về phía chị mình mở miệng nói, “Chị, những gì em làm đều đã làm, cả gia đình chị đều dựa vào em nuôi sống, áp lực của em cũng rất lớn, em có giúp cũng chỉ được như vậy thôi.”

Diệp Oản Oản đang trốn ở đám cây gần đó, tận mắt nhìn thấy tất cả cảnh này, tức giận đến nỗi cả người phát run, bên trong lồng ngực có một cơn tức giận điên cuồng kích động.

Tốt lắm! Tốt cho một Lương Gia Hào cùng một Phương Tú Mẫn!

Cha mẹ cô lúc trước giúp gia đình họ nhiều như vậy, hai vợ chồng còn đem Lương Thư Hàm yêu thương như con gái ruột của mình, tất cả nhân viên trong công ty tài chính nhỏ kia của Lương Gia Hào đều là do cha cô cung cấp, đến cả nhà ở hiện tại của bọn họ vốn dĩ cũng là sản nghiệp của cha cô, tất cả đồ của Lương gia đề là do cha mẹ cô cũng cấp.

Hiện tại cha cô thất thế, một nhà bọn họ thấy vậy đối đãi như thế với nhà cô!

Lương Gia Hào tận mắt thấy vợ cùng con gái nhục nhã mẹ cô, vậy mà một câu cũng không nói.

Trong vườn, sau khi cả nhà Lương Gia Hào vào nhà, chỉ còn lại có mẹ cô lẻ loi đứng tại chỗ.

Cô biết, lấy tính cách của mẹ, bà ở Diệp gia gặp tất cả những chuyện phiền lòng chỉ biết nghẹn ở trong lòng một mình, sẽ không nói cho bất kỳ ai.

Lấy điều kiện kinh tế hiện tại của bọn họ, thuê nhà bên ngoài gánh nặng lại càng lớn, thế nên mẹ cô vẫn luôn phải nhẫn nhịn.

Diệp Oản Oản nắm chặt lòng bàn tay đứng ở phía sau, chỉ thấy mẹ cô ngơ ngác mà đứng đó một lúc, một hồi sau, liền chậm rãi cúi lưng, tiếp tục cầm những quần áo đó, tiếp tục phơi từng bộ một...

Nhìn thân hình đơn bạc của mẹ, Diệp Oản Oản quả thực hận không thể lập tức vọt tới bên

người mẹ.

Nhưng mà, hiện tại tới, cô có thể làm cái gì?

Ngoại trừ khóc lóc cầu xin mẹ cô tha thứ, ngoại trừ để mẹ biết hiện giờ cô cũng không tốt, ngoại trừ để mẹ lại càng thêm phiền lòng, cái gì cô cũng không làm được.

Một tháng, nhiều nhất một tháng.

Cô nhất định sẽ đem tất cả đau buồn của cha mẹ phải chịu trả lại hết cho đám người kia, không cho bọn họ phải chịu loại khuất nhục này thêm nữa!

Lúc trước vì muốn giữ tự tôn cho cô trước mặt Cố Việt Trạch, cha cô đã để lại cho cô một số tiền, đã sớm bị cô dùng hết không còn gì, dùng để mua những thứ nhìn thì đẹp nhưng vô dụng.

Hiện giờ cô cần tiền, yêu cầu rất nhiều rất nhiều tiền!

Không chỉ là để mua một ngôi nhà thật tốt cho cha mẹ, không chỉ là để cha mẹ không phải lo tới vấn đề cơm áo gạo tiền, mà là còn để phú khả địch quốc!

Thậm chí còn để cô thoát được khỏi sự giam cầm của Tư Dạ Hàn tìm lại tự do của mình.

Một khi tiền tài đạt được tới một khoản nhất định, có quyền thế, có lực lượng, sẽ có được tất cả.

Cô biết, lấy tình huống hiện tại của cô mà muốn Đông Sơn tái khởi thì khó như lên trời, Diệp Y Y nhất định sẽ toàn lực chèn ép cô.

Cô yêu cầu một công ty đủ lớn hoặc người có sức ảnh hưởng đủ lớn để hợp tác chống lại Hoàng Thiên.

Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, trước mắt lựa chọn tốt nhất đó phải là đối thủ một mất một còn trong giới giải trí của Hoàng Thiên - Hoàn Cầu.

Nhưng mà, Hoàn Cầu là công ty lớn như vậy, làm sao có khả năng sẽ cùng một cô gái hai bàn tay trắng như cô hợp tác được.

Cô thiếu kinh nghiệm đủ lớn để ông chủ của Hoàn Cầu có thể chọn hợp tác với cô.

Nhưng không sao, cơ hội cô đã lâu, rất nhanh sắp tới rồi!

Diệp Oản Oản giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt, lấy di động ra, click mở một nghệ sĩ đang nổi danh của Hoàn Cầu mà gần đây cô vẫn luôn chú ý.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện