Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)

Đêm học phí cuối cùng


trước sau

Edit: Bạch Linh

Theo sau Tư Hạ, Lâm Khuyết cũng bị chọc tức mà đi.

Tâm tình của Diệp Oản Oản có chút phức tạp, cô nhìn về phía Tư Dạ Hàn, hỏi: “Mấy buổi tối gần đây anh vẫn luôn ở nhà, là vì muốn dạy bổ túc cho em sao?”

Vừa rồi nghe Lâm Khuyết nói, cô mới nhớ tới, trong khoảng thời gian này Tư Dạ Hàn quả thật luôn về nhà trước tám giờ tối, chưa bao giờ về quá muộn cả.

Tư Dạ Hàn không phủ nhận, ý vị thâm trường mà nhìn cô một cái, “Để tránh có người đối với việc tôi dạy học bất mãn, muốn ngừng đóng học phí.”

“Khụ khụ khụ…” Bị chọc thủng tâm tư, vẻ mặt của Diệp Oản Oản lập tức chột dạ, “Sao… Như thế nào sẽ…l…”

Ngừng đóng học phí gì đó quả thật cô cũng đã từng nghĩ tới…

Điền vào phía nguyện vọng xong, tiếp đó một tuần, toàn bộ tinh thần cùng thể xác của Diệp Oản Oản đều bước vào giai đoạn chạy nước rút trước kì thi.

Đảo mắt một cái đã tới đêm trước khi thi đại học.

Tư Dạ Hàn nằm ở bên cạnh đã ngủ, mà Diệp Oản Oản bởi vì ngày mai phải thi đại học mà khẩn trương quá mức, ở trên giường trằn trọc khó ngủ.

Haiz, bất tri bất giác cô và Tư Dạ Hàn đã ngủ cùng nhau một tháng.

Từ lúc bắt đầu lo lắng đề phòng, đến bây giờ, cô hoàn toàn có thể đem mình trở thành cái ôm gối.

Bởi vì ngủ trong miệng của Tư Dạ Hàn thật sự chính là ngủ, hơn nữa ngủ rất nghiêm túc.

Ngoại trừ việc cô không có thói quen nằm với tư thế thân mật, nhưng những mặt khác thì cũng rất tốt.

Hơn nữa ngày mai đã thi đại học rồi, đây là đêm học phí cuối cùng…

Có lẽ bởi vì đêm nay cô ngủ không được tốt lắm, mi mắt của Tư Dạ Hàn hơi rung động một chút, sau đó chậm rãi mở hai mắt ra.

Trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm kia nhìn chằm chằm vào cô gái, hơi cúi đầu, giây tiếp theo, liền hôn lên môi cô…

Đang nhích tới nhích lui, Diệp Oản Oản đột nhiên không kịp phòng bị cảm nhận được độ ấm cùng mềm mại trên môi, lập tức trừng lớn mắt: “…”

“Em đánh thức tôi.” Giọng điệu của người đàn ông rõ ràng mang theo oán khí nồng đậm.

Xong đời! Vậy mà lại không cẩn thận đánh thức anh! Đại ma đầu rời giường liền tức giận mà!

Diệp Oản Oản

nuốt nước bọt, “Em… Em không phải cố ý… Chính là ngày mai phải thi đại học… Quá khẩn trương nên em ngủ không được…”

“Vậy đừng ngủ.”

Trong nháy mắt giọng nói vừa rơi xuống, người đàn ông đã đem cô đè xuống không một kẽ hở ở dưới thân, nụ hôn rơi như mưa lên trán, mắt, trên môi, xương quai xanh… của cô

Diệp Oản Oản nắm chặt lấy quần áo của mình không cho anh cởi ra, quả thực muốn khóc, làm bậy, vì sao tới đêm cuối cũng còn chọc tức Đại mà đầu chứ!

“Em sai rồi em sai rồi! Em nhất định ngoan ngoãn ngủ không lộn xộn! Anh bình tĩnh một chút! Như vậy sẽ ảnh hưởng tới việc em thi ngày mai đó!”

Tư Dạ Hàn không nghe lời, theo xương quai xanh đi dần xuống mà gặm cắn, “Sẽ không.”

Diệp Oản Oản tùy tay bắt lấy một cái gối chặn anh lại, “Sao lại không chứ!”

Tư Dạ Hàn: “Những cái bài đó, cho dù em có nhắn mắt cũng làm được.”

Diệp Oản Oản cạn lời: “Đệch!”

Em đã nói với anh cho em uống cảnh mê hồn cũng vô dụng mà!

Diệp Oản Oản thừa dịp người đàn ông vừa mới tỉnh ngủ mà tương đối trì độn, lăn nhanh một vòng tới cuối giường.

Vẻ mặt người đàn ông bất mãn mà nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản vừa tránh thoát, đáy mắt càng nhiễm thêm vẻ u ám cùng nguy hiểm cảnh cáo, “Lại đây.”

Cô có ngu mới qua! Ngày mai thì rồi cô còn có thể bò dậy mà đi thi sao?

Nhưng mặc hiển nhiên là không có khả năng.

Diệp Oản Oản không có biện pháp, chỉ có thể thật cẩn thận mà đi tới, sau đó thừa dịp Tư Dạ Hàn hôn môi cô, bàn tay nhỏ từng chút từng chút nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại và gáy của anh, âm thanh ôn nhu mềm mại mang theo vẻ mê hoặc, khiến cho người ta tựa như rơi vào một đám mây bồng bềnh, “Ngoan ngoãn ngủ đi… Được không… Em ngủ cùng anh nha…”

“Không…” Người đàn ông chỉ nói một chữ, liền chôn ở cổ cô gái, hô hấp dần dần trở nên nặng nề.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện