Khi Hoàng Đế Xuyên Tới: Cô Dâu Thứ Chín Của Tịch Gia!

Chương 25


trước sau


"Được một người lớn hơn tận hai tuổi gọi bằng chị, tôi cảm thấy thật có lỗi với lương tâm!"
Tử Sở Tuyên đặt tay lên ngực nói.

Không biết là vô tình hay cố ý mà chữ tận cô nói nhận mạnh.
Bà đây sống trong thâm cung bao nhiêu năm.

Mấy trò dơ bẩn của cung phi đã được chứng kiến không biết bao nhiêu lần.

Chỉ vài ba câu mà cũng muốn hạ bệ được cô, đúng là nằm mơ!
Vừa nhìn là biết, Túc Uyển Uyển dù đã hai mươi mấy tuổi đầu nhưng chưa từng trải qua biến cố gì lớn, có thể nói là chưa trưởng thành hẳn.
"Là do tôi thất lễ rồi!"
Túc Uyển Uyển gượng gạo cười, trong lòng không biết đã mắng Tử Sở Tuyên bao nhiên lần.
Tử Sở Tuyên nhìn cô ta.

Với cái bản tính ghen ghét ngấm vào trong máu từ bé, nhìn thấy khuôn mặt hiện tại của cô, trong lòng chắc là đang tìm cách khiến cô xấu mặt!
"Là do tôi đi không cẩn thận đâm vào cô, vì để lời xin lỗi có thành ý hay là tôi mời cô một bữa!"
Túc Uyển Uyển muốn tiến tới cầm tay Tử Sở Tuyên, nhưng lại bị cô tuyệt tình né đi.

Bàn tay Túc Uyển Uyển cứng đờ dừng lại trong không trung.
Trong lòng cô ta cố gắng bình tĩnh lại.

Từ trước tới nay đi đâu cũng là tâm điểm của sự chú ý, người muốn tiếp cận nhiều không đếm xuể, nào giống như bây giờ bị tuyệt tình né tránh.
"Xin lỗi, tôi không thích người khác chạm vào người!"
Ngoài mặt thì nói là xin lỗi nhưng giọng nói lại không có chút hối lỗi nào, thậm trí là mang theo chút kiêu ngạo.
"Không...không sao!"
"Túc tiểu thư nhớ lần sau cận thận.

Nếu cứ đi đường mà mà mắt để trên trán như vậy, coi chừng dẫm phải đuôi chó thì không hay!"
"Cô!"
Tử Sở Tuyên không thèm nhìn cô ta nữa rời đi.

Đây cũng chỉ là lời chào hỏi mà thôi.

Hiện tại cô không có tiền tài, địa vị hay quyền lực trong tay, bớt chọc phiền phức là tốt nhất.
Bây giờ nghĩ lại cảm thấy hóa trang đi tới Túc Gia quả là chuyện đúng đắn.

Nếu là hiện tại là Minh Nhạc Y chứ không phải Tử Sở Tuyên, thì chắc chắn Minh Nhạc Y sẽ vui vẻ vác cái khuôn mặt đã phục

hồi dung mạo này chạy về Túc Gia.

Để cho Túc Uyển Uyển nhìn thấy, chỉ sợ kết cục sẽ rất thảm!
Phía sau chính là ánh mắt như muốn xé xác cô ra thành trăm mảnh của Túc Uyển Uyển.


Khóe miệng Tử Sở Tuyên nhếch lên.
Mới chỉ có vài câu nói mà đã.

khiến Túc Uyển Uyển không chịu nối, đúng là tiểu thư được nuông chiều.

Nếu như sử dụng thủ đoạn độc ác hơn, vậy có khiến cô ta đập đầu tự sát chết luôn không?
Túc Uyển Uyển tức đến mấy cũng không thể làm gì hơn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tử Sở Tuyên rời đi.
Chỉ được cái mặt xinh đẹp mà cũng dám lên mặt với cô?
Nhớ lại khuôn mặt của Tử Sở Tuyên, Túc Uyển Uyển sắp ghen tị tới phát điên rồi.
Một Kim Như Thuần đã đủ khiến cô đau đầu, bây giờ lại thêm một người nữa.

Rốt cuộc cô gái kia từ đâu tới?
Người này tuyệt đối không phải người Đế Đô.

Nếu không dựa vào khuôn mặt kia đã sớm nổi tiếng rồi!
Bất quá, sao cứ có cảm giác người kia như đang nhắm vào cô vậy chứ?
Rõ ràng đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt mà!
Túc Uyển Uyển đến chết cũng không thể nào mà ngờ được, người vừa rồi chính là người cô ta luôn bắt nạt, chà đạp!
Nhưng đó là Minh Nhạc Y, còn người này là Tử Sở Tuyên!
________________________________
Xin phép mọi người cho mình dừng up 1 tuần để tập trung ôn thi cuối kỳ 1!.

Truyện Trinh Thám
Tuần sau nữa thi xong mình sẽ bão cho mọi người!
Chúc các bạn học sinh có một kỳ thi cuối kỳ 1 thật tốt!
Good luck!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện