Khi Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Chương 273


trước sau

Khi Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Chương 273: Đàm Giảo (33.5)

.com

Chương 273: Đàm Giảo (33.5)

Nếu như trước kia cảm giác tôi đối với Trần Như Anh là không thích, thỉnh thoảng còn thương cảm thì hiện tại lại trở thành vô cùng chán ghét.

Bởi vì cô ta tự cho mình là đúng nói: Ô Ngộ cũng nên chịu tổn thương rồi.

Cô ta dựa vào cái gì lại khiến cho anh ấy tổn thương?

Tôi cắn chặt răng, cả người cứng đờ, từ từ lùi về sau. Hình ảnh đáng sợ Trần Như Anh từng lộ ra ở nhà họ Trần thoáng hiện lên trước mắt. Cô ta cười, nói: "Chị Đàm Giảo, chị thử đi, xem bản lĩnh mới của tôi..." Lời còn chưa dứt, một sợi tơ bạc đã vươn ra từ khuôn mặt bị mái tóc dài của cô ta che khuất, thoáng cái trở nên rất dài, phun về phía mặt tôi. Tôi vừa buồn nôn lại vừa sợ hãi, cả người vọt tới vách tường, cuối cùng tránh được. Sợi tơ của cô ta cũng không đổi hướng, tấn công không trúng, lại thu về.

Cô ta hừ một tiếng: "Chị cho rằng hôm nay thực sự có thể chạy ra khỏi đây sao?" Lòng tôi chùng xuống, chỉ cảm thấy không rõ. Trong nháy mắt đồng thời có hai sợi tơ đánh úp về phía chân tôi.

Tôi quay người chạy vào trong hang.

Cô ta cũng chạy theo, hai sợ tơ kia như có râu có mắt có sinh mạng không ngừng theo sát tôi. Sau lưng tôi toàn là sợi gai, dường như chỉ cần không để ý nó sẽ quấn lên, cũng may Trần Như Anh chạy không nhanh bằng tôi, nên hai sợ tơ không vung được hết. Thỉnh thoảng chúng suýt nữa đuổi kịp tôi, thoáng cái đánh vào cánh tay, lưng vô cùng mạnh, tôi suýt chút nữa bị đánh ngã, lảo đảo cắn răng vội chạy về phía trước.

Cuối cùng ở một góc rẽ, tôi tăng tốc, tựa như tạm thời cắt đuôi được chúng. Tim vẫn còn đập nhanh kinh hoàng, cả người đau nhức không thôi. Tôi nghĩ đến hai chữ Ô Ngộ, trong lòng đau đớn, hi vọng anh không gặp phải nguy hiểm gì, không bị Trần Như Anh hoặc là người kia cản trở. Tôi gần như không ngừng lại, dựa vào trí nhớ, tiếp tục chạy về hướng Ô Ngộ chỉ.

"Đàm Giảo?" Một giọng nói đột nhiên vang lên, cả người tôi đổ mồ hôi lạnh, thấy Ngôn Viễn và Chu Quý
Nhuỵ đứng trong một con đường nhỏ phía trước. Trên mặt bọn họ tràn đầy kinh ngạc và bất mãn, Ngôn Viễn lên tiếng: "Tại sao cô và Ô Ngộ đột nhiên bỏ chạy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hiện tại những người khác cũng đã đi xa, rối tinh rối mù."

Tôi nhớ tới trên đường đi, hai người bọn họ luôn thấu tình đạt lí, cũng không có ác ý, hơn nữa sau đó Ngôn Viễn cũng không làm tổn thương đến người không có liên quan, nhưng tôi cũng đã được Ô Ngộ nhắc nhở, chỉ nói: "Đằng sau có nguy hiểm, tốt nhất là hai người đi mau." Hai người họ sững sờ, ai ngờ nghe thấy tiếng động, hai sợi tơ bạc đã toát ra từ góc rẽ, Trần Như Anh đuổi đến nơi rồi.

Tôi xoay người bỏ chạy, Ngôn Viễn kêu lên: "Đây là thứ quỷ gì vậy? Trần Như Anh? Sao cô lại biến thành..."

"Chạy mau!" Tôi hô lên.

Song Chu Quý Nhuỵ chạy tương đối chậm, thoáng chốc đã bị một sợi tơ bắt lại, sợ tới mức la lên. Tôi quay đầu nhìn, Ngôn Viễn nổi giận, bên người gã có dao, rút ra chặt đứt sợi tơ. Miệng Trần Như Anh cứng đờ vì sức mạnh bị cắt đứt, người cũng ngã xuống mặt đất. Ngôn Viễn mắng: "Quái vật!" Đỡ Chu Quý Nhuỵ dậy, chạy theo tôi.

Trần Như Anh gần như nhanh chóng đuổi theo, còn ha ha cười, nhổ ra sợi tơ mới, hoàn toàn biến thành quái vật người không ra người quỷ không ra quỷ. Ngôn Viễn giao Chu Quý Nhuỵ cho tôi, tôi kéo cô ấy chạy, đoạn đường này toàn bộ là cuộc đấu của Ngôn Viễn và Trần Như Anh. Thân thủ gã vốn tốt, mặc dù Trần Như Anh biến dị, nhưng thực sự không chiếm được chút ưu thế nào.

Cuối cùng sau khi chạy được hơn mười phút, đã cắt đuôi được Trần Như Anh. Ba chúng tôi cũng kiệt sức, tựa bên đá thở. Hai người họ vẫn còn ổn, còn tôi đã sắp không đi nổi rồi, nhưng nhớ tới Ô Ngộ, tôi nắm chặt tay, nói: "Đi!"

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện