Nói lời cảm ơn và xin lỗi với vài nhân viên ở phòng thu âm vì khiến họ phải làm thêm giờ, Đường Gia Huy nói hôm nay đã khá trễ, lần sau sẽ mời cơm rồi mới tạm biệt mọi người ra về.
Nhìn thấy bóng lưng thiếu niên khuất khỏi cửa, một người vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ mới lên tiếng nói: “Hôm nay Gia Huy cứ giống như một người khác vậy.”
“Cậu cũng thấy sao?”
“Ừ.” Mọi người xung quanh vừa thu dọn chuẩn bị về nhà vừa bàn luận: “Trước kia cảm thấy phong cách thời trang của Gia Huy rất cá tính, cũng khiến người ta yêu thích.
Nhưng không biết giải thích thế nào, tôi cảm thấy thích phong cách mộc mạc giản dị của cậu ta hôm nay hơn.”
“Đúng vậy.” Một nữ nhân viên tuổi khá trẻ tươi cười nói: “Hôm nay lúc vừa mới nhìn thấy Gia Huy, tim tôi còn đập mạnh một hồi cơ.”
“Không chỉ vẻ ngoài thôi đâu, nhìn biểu hiện hôm nay của cậu ta xem.
Có vẻ ngoan ngoãn hơn nhiều, tuy cũng có nhiều sai sót nhưng biết lắng nghe người khác chỉ dẫn.”
“Đúng vậy, lần trước Gia Huy vì không thích lời bài hát mà cãi nhau mới Tường Khải Lâm còn gì.
Bởi vì bài hát mới không thay lời nên tôi còn cho rằng cậu ta sẽ gây lớn chuyện, ai ngờ tới lại ngoan ngoãn như vậy.”
Một người nghĩ tới gì đó xong lại hạ thấp giọng: “Mọi người nghe nói đến chuyện S’boy sẽ có thêm thành viên mới hay chưa? Hình như là nhận vị trí hát chính giống như Gia Huy.”
“Tôi cũng đang định nói, có lẽ là vì vậy nên hôm nay cậu ta mới dễ nói chuyện như vậy, chắc là đang sợ bị người mới thay thế.”
“Được rồi, ở đó bàn tán cái gì.” Tri Nhất mới đầu còn mặc kệ mọi người bàn luận về Đường Gia Huy, sau đó lại cảm thấy trọng tâm đi theo hướng khác thì lớn tiếng: “Mấy người có định về hay không? Muốn ở lại tăng ca tiếp sao?”
Sau khi Trí Nhất lên tiếng thì cũng không ai bàn luận gì nữa, nhận ra trời đã tối mới nhanh chóng thu dọn đồ về nhà.
Nhìn đồng hồ đã là 8 giờ kém, Đường Gia Huy cảm thấy cả người mình mệt rã rời.
Buổi sáng sớm sau khi ăn sáng thì từ nhà đến thẳng công ty, thu âm đ ến giờ này cũng chỉ gọi đồ ăn trưa qua loa bên ngoài cho qua.
Đường Gia Huy cổ họng khô rát vì hát quá nhiều, thêm vào bụng đói chỉ muốn lập tức về nhà ăn cơm, tắm rửa rồi đi ngủ.
Hiện giờ chẳng biết còn gọi được taxi ở đây hay không, Đường Gia Huy quyết định gọi về nhà nói tài xế mang xe đến đón mình.
Ra khỏi thang máy sau đó hướng thẳng cửa lớn công ty mà đi, Đường Gia Huy cúi đầu ấn danh bạ điện thoại tìm số điện thoại nhà mình.
“Đường Gia Huy.”
Ngước đầu nhìn lập tức phát hiện ra người vừa mới gọi tên mình là ai, Đường Gia Huy có chút ngây người.
Ghế sau của chiếc Mercedes đen bóng, cửa sổ mở có thể nhìn thấy chính là Du Định Thiên.
Hắn sao lại ở đây giờ này?
“Du tổng?”
Không hề quan tâm đ ến bộ mặt kinh ngạc của cậu, Du Định Thiên giọng trầm thấp ngắn gọn nói: “Lên xe.”
“Du tổng có chuyện gì sao?” Đường Gia Huy tiến về phía trước nhưng không lại quá gần, cậu giữa khoảng cách vừa đủ để Du Định Thiên nghe thấy mình nói gì mà không phải lớn tiếng: “Tôi đang định gọi về nhà để tài xế đến đón, cả ngày hôm nay ở công ty rất mệt nên...”
“Không cần gọi, lên xe đi.”
Đường Gia Huy không vui vì bị ngắt lời, cậu muốn về nhà thì liên quan gì tới hắn.
Mới ngày hôm qua không phải nói rõ ràng là cậu sẽ kín miệng rồi hay sao? Tên này nhất định muốn làm khó nhau à?
Nhìn thấy Đường Gia Huy chỉ cau mày đứng đó cũng khiến Du Định Thiên mất hết kiên nhẫn, hắn đều giọng: “Tôi muốn nói chuyện với cậu, còn không lên xe muốn đợi những người khác ra ngoài nhìn thấy sao?”
“Không cần rắc rối như vậy, nếu sợ bị người khác nhìn thấy tôi càng không nên lên xe của anh không phải à? Tôi đã nói sẽ không để lộ chuyện đêm đó ra ngoài nên Du Tổng cứ an tâm.”
Du Định Thiên vẻ mặt lạnh nhìn Đường Gia Huy, sau đó cũng không nói nữa mà mở cửa xuống xe.
Vừa nhìn thấy người bước xuống thì yết hầu Đường Gia Huy đã di chuyển lên xuống, nuốt nước bọt.
Tướng người hoàn mỹ bên trong bộ đồ tây kết hợp với áo khoác măng tô, thêm với cả gương mặt bảnh trai tới từng góc nhìn kia nữa.
Du Định Thiên chuẩn là mẫu đàn ông trưởng thành yêu thích của Đường Gia Huy, nếu là trước đây gặp được một người