"Họ Lâm, tên Hạ Vy, đầy đủ là Lâm Hạ Vy."
Khóe miệng Tử Minh giật giật: "Ý tôi không phải thế." Dừng một lát, cậu ta mới nghiến răng hỏi một câu mà theo cậu ta là cực kì hoang đường: "Cậu là pháp sư đúng không?"
Lông mi Hạ Vy hơi rũ xuống: "Phải thì sao? Mà không phải thì sao?"
Tử Minh nhận được câu trả lời như vậy, sững người mấy phút cũng không biết nên đáp thế nào? Nếu Hạ Vy đúng là pháp sư thì sao? Không phải là pháp sư thì sao? Điều này hoàn toàn đâu can hệ một xu nào tới cậu.
Hạ Vy thở hắt ra một tiếng, mới bước được ba bước đã đụng mặt Thiên Lam.
Trong hoàn cảnh này, Hạ Vy chỉ hận không thể mắng to bốn chữ "Mẹ kiếp! Cẩu huyết!".
Có cần trùng hợp thế không chứ lại, sáng nay trước khi bước ra khỏi cửa, cô là bước chân trái trước hay chân phải trước mà sao xui xẻo thế này.
Tay phải Hạ Vy bất giác chạm nhẹ lên chiếc vòng ở cổ tay trái, ánh mắt cô lại nhìn đăm đăm vào cổ tay của Thiên Lam.
Tự dưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác tức cười.
Thiên Lam cũng chỉ liếc nhìn Hạ Vy một cái, trong đáy mắt còn có mang chút tia ghê tởm.
Bước chân Thiên Lam không hề có dấu hiệu dừng lại, lạnh lùng lướt qua Hạ Vy, lúc lướt qua, không biết là do vô tình hay cố ý, bả vai còn đụng hơi mạnh vào người Hạ Vy.
Hạ Vy cúi đầu cười khẩy.
Dạo gần đây, Hạ Vy luôn mơ thấy những giấc mơ kì lạ, hoặc là thỉnh thoảng, trong não bộ lại đột nhiên nảy ra một đoạn kí ức toàn hội thoại, mà trong trí nhớ của Hạ Vy, cô chưa từng bắt gặp cái đoạn hội thoại kiểu như vậy ở đâu bao giờ, cư nhiên nó cứ thế xuất hiện trong não bộ, Hạ Vy cứ có cảm giác vừa quen, vừa xa lạ.
Đại khái, sẽ có một số đến tận bây giờ Hạ Vy vẫn còn nhớ kĩ, một số lại sau khi vừa xuất hiện liền bị cô quên sạch.
Hơn 9 giờ, mặt trời lên cao, nắng có chút gay gắt.
Bốn mươi mấy học sinh ngồi khoanh tròn chân dưới đất, cố gắng vểnh tai lên nghe thầy thể dục thao thao bất tuyệt một cách phấn khởi đến nỗi văng cả nước bọt.
Hạ Vy ngồi cuối hàng, lưng hơi khom xuống, khủy tay đặt lên đầu gối, chống cằm mơ màng, không biết là có lắng nghe không nữa.
"Hạ Vy!"
Hạ Vy giật mình, vội ngồi nghiêm chỉnh: "Dạ?"
Thầy giáo nhăn mặt, quát: "Đứng lên.
Cả lớp bắt đầu chạy, nữ 15 vòng sân, nam 20 vòng sân.
Bắt đầu từ Hạ Vy chạy trước."
Khóe miệng Hạ Vy có rúm lại, cô nuốt khan một ngụm nước bọt, lề mề đứng dậy.
Mới chạy được nửa vòng, Hạ Vy đã không thở nổi nữa.
Cô dừng chân, cúi người, tay chống đầu gối thở hồng hộc.
Thấy các bạn học lần lượt chạy lướt qua mình, Hạ Vy hớp một ngụm khí lớn xuống phổi rồi mới tiếp tục.
Áp dụng định luật thầy không chú ý, ta chạy nửa vòng, bộ nửa vòng.
Đến khi Hạ Vy hoàn thành 3 vòng sân, các bạn nữ khác đã chạy đến vòng thứ 15.
Các bạn nghỉ, Hạ Vy cũng chui tọt vào bóng cây.
Trên sân lúc này chỉ còn bóng dáng mười mấy nam sinh đang cố gắng chạy hoàn thành nốt 20 vòng.
Hạ Vy lấy tay quạt phe phẩy, miệng lầm bầm: "Nắng nóng muốn chết, chạy cái gì mà chạy chứ hở trời?"
"Em ăn gian."
Hạ Vy giật mình, ngoái đầu lại liền thấy Vương Doãn Kha, mặt mày lạnh tanh liếc nhìn cô làm như cô thiếu nợ hắn không bằng ấy.
Hạ Vy nhíu mày: "Thì sao? Anh quản được tôi chắc? Bảo hôm nay nắng quá không muốn ra ngoài cơ mà, giờ xuất hiện ở đây là muốn làm gì?"
Vương Doãn Kha thở hắt ra một tiếng, hắn nhìn vị trí trống cạnh cô một hồi lâu rồi mới ngồi xuống.
Hạ Vy vội nói: "Này, bẩn."
Hắn lắc đầu: "Không sao."
"Nhưng..." Lời định nói ra, lại bị Hạ Vy nuốt trở lại.
Hắn nói cũng đâu có sai, hắn là linh hồn thì làm sao có thể bị dính bụi bặm dưới đất cơ chứ.
Đây chính là...!không biết bẩn là gì nên có thể tùy tiện bạ đâu ngồi đấy.
"Lần nào chạy em cũng ăn gian thế này sao?" Vương Doãn Kha không lạnh không nhạt hỏi.
Hạ Vy cười tủm tỉm: "Ừ! Chạy nhiều mệt.
Thể chất tôi không tốt cho lắm."
Hắn rũ mi: "Vậy à?"
"Mà này, anh..."
Thấy Y Y đang tiến lại gần chỗ mình, Hạ Vy đành không nói tiếp vế sau nữa.
"Hạ Vy, cậu lại chạy ăn gian nữa rồi." Y Y nói: "Thầy mà biết, thế nào cũng phạt cậu cho mà xem."
Hạ Vy cúi đầu cười xuề xòa: "Tớ sợ thầy chắc.
Không phục thì cậu cũng thử chạy ăn gian đi.
"
Y Y xoa xoa cằm, bảo: "Tớ chịu cậu rồi đấy." Ngừng một lát, lại nói tiếp: "Thiên Lam với Tử Minh chia tay rồi.
Cậu biết chưa?"
Hạ Vy kinh ngạc, không ngờ hai người đấy mới quen nhau được mấy bữa đã chia tay nhanh như vậy.
Hạ Vy thuận miệng hỏi: "Chia tay lúc nào thế?"
"Mới hồi sáng nay.
Thiên Lam là bị cậu ta đá nha."
Nói đến đây, không biết là do Hạ Vy bị ảo giác hay không mà cứ có cảm giác Y Y đang rất hả dạ.
"Hạ Vy, sao cậu ngẩn người ra vậy?"
Hạ Vy bừng tỉnh, lắc lắc đầu: "À, không có gì đâu."
Y Y lại nói: "Cậu không sao chứ? Tại tớ nghe nói...!Hm, cậu thích Tử Minh đúng không?"
Hạ Vy hơi lúng túng, khẽ liếc nhìn Vương Doãn Kha, thấy hắn không tỏ vẻ gì, cô không hiểu sao thấy có chút, đại loại là đáy lòng cứ thấp thỏm thế nào ấy.
Mấy giây sau mới đáp lại: "Ừ." Thế quái nào, lại liếc nhìn hắn thêm một lần nữa.
Hắn quay mặt nhìn cô, khẽ cau mày.
Cô làm gì mà nhìn hắn dữ vậy? Bộ hắn hôm nay đẹp trai hơn hôm qua hả?
Hạ Vy trợn tròn mắt, tâm trí bắt đầu rối loạn.
Hắn...!Hắn cau mày.
Vậy là có ý gì chứ? Chẳng lẽ, hắn đang khó chịu sao? Khụ, nói huỵch toẹt ra, chẵng lẽ hắn đang...!Phì phì, cái này hoang đường quá.
Đánh chết cô cũng không nên có ý nghĩ như vậy.
"Cậu che giấu giỏi thật đấy." Y Y nói: "Chả trách, khi mọi chuyện bị lộ ra, Thiên Lam cứ tỏ thái độ khinh thường đấy với cậu."
Hạ Vy nửa cười nửa không: "Mặc kệ chứ.
Mà này, hình như cậu với Thiên Lam có chuyện gì hả? Sáng nay tớ thấy cậu ấy không đeo vòng."
Y Y mò trong túi quần, lấy ra một chiếc vòng đã bị vỡ thành bốn năm mảnh, miệng lại cười chua chát: "Đây.
Cậu thấy đấy."
Vòng Y Y vẫn còn trên tay, của Hạ Vy cũng vậy, vậy thì cái này chắc chắn là của Thiên Lam rồi.
Hạ Vy thở dài.
Cô nằm dựa lưng vào gốc cây, hai mắt nhắm hờ.
***
Nàng kéo tay chàng chạy tới phía trước: "Hoành Thiên, chàng xem, ở kia có bán hồ lô nhào đường kìa."
Hoành Thiên cười bất lực: "Nàng đi chậm chút thôi."
Nàng dừng chân, quay sang cười tủm tỉm nhìn Hoành Thiên.
Chàng có chút khó hiểu, đột nhiên lại thấy nàng nhón chân lên mà khẽ thì thầm vào tai mình.
"Vâng, thưa Hoành tướng quân."
Hoành Thiên bất ngờ, trở tay không kịp, sắc mặt tuy chỉ hơi giao động, song hai tai đã bắt đầu phiếm hồng.
Chiêu Uyên phì cười, nàng lắc lắc đầu: "Hoành tướng quân, ngài thật là...!Ai da, thật không có tiền đồ nha.".
Truyện Trinh Thám
***
Hạ Vy đột ngột mở mắt.
Cô đưa tay bóp nhẹ vùng mi tâm.
Lại nữa rồi.
Lúc nãy, rốt cuộc là cô đã mơ thấy cái gì?
"Hạ Vy!" Y Y lớn giọng gọi.
Hạ Vy ngơ ngác giương mắt lên nhìn: "Gì thế?"
Y Y nhíu chặt mày: "Vào lớp thôi.
Hết tiết rồi.
Cậu đấy, đặt đâu cũng có thể ngủ được."
"À...!Ừ, biết rồi."
Hạ Vy đứng dậy, phủi phủi quần áo.
Dạo gần đây cô đúng là quá mệt mỏi, dự định chỉ là nhắm mắt thư dãn một chút, không ngờ lại ngủ quên béng mất.
"Hạ Vy này." Y Y nói: "Chiều nay tớ đi thăm anh tớ.
Cậu đi cùng nhé?"
Phải rồi, anh trai Y Y hôm bữa bị tai nạn vẫn chưa xuất viện được.
Hạ Vy rất vui vẻ đồng ý: "Tất nhiên là được rồi."
Hạ Vy ngày trước thỉnh thoảng đến nhà Y Y chơi hay học nhóm đều có gặp qua anh trai Y Y.
Anh ấy đối với Y Y là một người anh trai tốt, với mọi người luôn luôn đối xử lịch sự, dịu dàng, đại khái, Hạ Vy cũng xem anh ấy như anh trai của mình.
Từ lúc anh ấy bị tai nạn, Hạ Vy cũng chưa đi thăm lần nào thấy cũng hơi ngại, lần này có cơ hội, Hạ Vy cũng không thể từ chối được.
Vậy mà sau khi đáp lời Y Y, Hạ Vy lại có cảm giác toàn thân ớn lạnh.
Cô nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận nhòm Vương Doãn Kha một cái.
Mà cũng chẳng biết hắn làm sao, cứ ngoảnh mặt đi hướng khác.
Nếu là bình thường, hắn sẽ phát giác ra ngay mà nhìn lại cô.
Lần này...!Thấy có chút kì lạ.
Đến tận giờ ra chơi, cái