Tuy nói đã dự định muốn mở quán, nhưng đây cũng không phải ngoài miệng vừa khoan khoái thì quán liền trực tiếp xuất hiện ở trước mắt.
Không đề cập tới sau khi lấy cửa hàng còn phải đả thông vách tường, tiến hành các loại trang hoàng, kế tiếp đó là tốn hao đại lượng thời gian để chạy chân làm các loại giấy phép kinh doanh, chính là hiện tại, chờ hai người thuê nhà dọn khỏi cửa hàng cũng còn có tầm một tháng thời gian đâu.
Thời gian để Lâm Lan thu hoạch được mèo con phù hợp vẫn là vô cùng sung túc, nhưng đầu tiên, quả nhiên vẫn là chuyện tay nghề học làm trà bánh của mình cùng tám con mèo trong nhà kia càng quan trọng.
Lâm Lan tính để cho trừ bỏ Tuyết Hoa ra thì bảy con mèo khác đều trở thành thành viên quán trà, như vậy thì một chút huấn luyện cơ sở ắt là không thể thiếu.
Sau khi thu hoạch được sự cho phép của ba mẹ, cô liền lên lầu đi phòng mới của mình, ở một gian phòng trống trải hướng mặt trời trong căn phòng chỉ được đóng gói đơn giản được làm thành nơi nghỉ ngơi cho các con mèo, trừ bỏ ổ mèo cùng nhà cây cho mèo ra, trên mặt đất còn xếp các loại đồ chơi nhỏ cho mèo chơi.
Hôm nay Tuyết Hoa ra ngoài lăn lộn với mèo lão đại, cho nên trong phòng chỉ có bảy bé mèo con. Mèo đen mẹ lười biếng nằm ở chỗ cao nhất của nhà cây cho mèo, phơi nắng vừa phải ở bên ngoài, cái đuôi thản nhiên vung vẩy, hiển nhiên tâm tình thập phần thả lỏng.
Nhưng trên mặt các bé mèo con thì không có ổn trọng an tĩnh như thế, thân thể mèo con ba tháng về sau có sự tăng trưởng rõ ràng, sẽ tràn ngập hiếu kỳ đối với hết thảy sự vật ở thế giới này, trừ bỏ đi ngủ, nếu không chính là luôn luôn đang thăm dò cùng chơi đùa.
Mấy con non này tất nhiên thật sự náo nhiệt.
Tựa như hiện tại, trong một đám mèo đen con lẫn vào một con mèo ragdoll, một bộ phận đuổi theo một quả bóng len chơi đến rất là vui vẻ.
Cơ hồ là cửa lớn vừa có tiếng vang, tất cả mèo trong phòng đều cảnh giác nhìn về phía cửa, đợi cho thân ảnh Lâm Lan vừa xuất hiện, trừ bỏ mèo đen mẹ ổn trọng ra, tất cả mấy con mèo con này đều chạy tới như ong vỡ tổ.
“Meo meo!” (Mẹ mẹ!) Lam Bảo Thạch làm con mèo lông dài duy nhất trong đám mèo, cũng là một điểm trắng bên trong một bụi màu đen ở trước mắt vui sướng phóng về phía Lâm Lan, nhưng mà tốc độ của nó so với mấy con mèo đen con khác càng lớn tuổi hơn cũng chậm hơn nhiều, còn chưa có nhào tới trước đã bị mèo đen con ném ra đằng sau chưa tính, chính mình còn ngã sấp xuống.
“Meo meo meo!” “Meo ô!” (Lan Lan, Lan Lan! Chị tới rồi!)xN
Đám mèo đen con trước một bước vây đến bên chân không ngừng kêu to với cô, tiếng mèo con liên tiếp.
“Tới thăm mấy đứa một chút mấy tiểu tử này có thực nghịch ngợm hay không.” Buồn cười đem mèo ragdoll chạy chậm nhất ôm lấy đặt trên gối, Lâm Lan đã ngồi xổm xuống nói chuyện với mấy chú mèo con nhìn về phía chúng: “Chị vừa mới ngửi qua mùi trong phòng, không có mùi quá nặng, thuyết minh tất cả mọi người đều học dùng bồn cầu trên WC xong, đều vô cùng lợi hại a.”
Xem như xẻng phân quan đều biết, mùi của đồ bài tiết của mèo rất lớn, trước khi chưa quen thuộc mùi thối kia thì mỗi lần thanh lý cát mèo đều từng sinh ra các loại không khỏe.
Lúc Lâm Lan mới nuôi Tuyết Hoa cũng là kiểu này, bởi vì là tay mới tiểu bạch, cho nên thành thành thật làm xẻng phân quan cho mèo trắng một thời gian.
Nhưng mẹ ruột cô Vương Tú Chi cực độ không thích hương vị kia, dưới sự không thể nhịn được nữa, bà đã đem mèo chộp tới phòng vệ sinh, chính là dạy cho một con mèo biết làm sao ngồi trên bồn cầu toilet.
Từ đó về sau, trong nhà không mua cát mèo nữa, lại trừ bỏ toilet ra, trong nhà không có cỗ mùi vi diệu kia nữa.
Điểm này Lâm Lan phi thường bội phục mẹ ruột, chí ít khi đó đánh chết cô cũng không nghĩ ra còn có thể thế này. Đến mức hiện tại Lam Bảo Thạch vào nhà họ Lâm ở, Lâm Lan chỉ cần nói với Tuyết Hoa một tiếng, mèo trắng liền phi thường nghe lời mà dạy bé ragdoll khôi phục khỏe mạnh này dùng nhà cầu thế nào.
“Meo! Meo ngao ô —-!” (Mẹ mẹ, là con dạy! Là con dạy bọn chúng dùng bồn cầu!)
Mèo ragdoll ghé vào đầu gối cô ngửa đầu nhìn cô, miệng không ngừng kêu meo tranh công, làm mèo cỡ lớn, ragdoll ba tháng lớn luận hình thể cũng không nhỏ so với mèo đen con năm tháng lớn, lúc này bộ lông dài được người tỉ mỉ xử lý thập phần xõa tung rủ xuống trên người, đôi mắt lam xinh đẹp giống như nhân công mài giũa chăm chú nhìn cô, cái miệng nhỏ màu hồng phấn phát ra tiếng mèo con nũng nịu, thật là manh chết người không đền mạng.
“Lam Bảo thật tuyệt!” Lâm Lan không nhịn được thuận cái đầu nhỏ của nó vuốt một phen, xúc cảm thật sự là cực kỳ tốt, bỗng nhiên còn có một loại dự cảm không hiểu —-
Chờ quán trà mèo mở, đến lúc đó Lam Bảo Thạch lại lớn lên một vòng không chừng sẽ trở thành đầu bảng trong đám mèo.
Khụ khụ, không thể nghĩ nhiều nữa, bây giờ nói cái này cũng còn sớm.
“Chị còn có chuyện muốn nói với mấy đứa.” Lâm Lan nhìn mấy con mèo nhỏ cùng nhau ngồi xổm nhìn cô trước mắt, khóe mắt quét nhìn cũng nhìn đến mèo đen mẹ đã nện bước chân mèo chạy chậm tới: “Là liên quan đến chuyện săn thú về sau.”
Đi săn! Kiếm ăn!
Chữ mấu chốt quan trọng nhất bên trong đời mèo được đưa ra, rất nhiều cái đuôi mèo theo bản năng dựng thẳng lên, lỗ tại nhỏ lại đứng nhọn.
“Khụ khụ!” Khi mèo mẹ cũng ngồi xổm xuống, thập phần nghiêm túc nhìn cô chằm chằm, Lâm Lan hắng giọng một cái, để cho biểu lộ cùng ngữ khí của mình trở nên càng thêm nghiêm túc một chút: “Vì thu hoạch được càng nhiều đồ ăn cho mèo cùng đồ hộp mèo, còn có cá con khô ngon miệng, những chú mèo con, chị cần sự trợ giúp của các em!”
Sau giờ ngọ ánh nắng vừa vặn, chỗ dân cư bỏ đi, một đám mèo hoang vẫn nằm ở nóc nhà như cũ, uể oải phơi nắng.
“Meo ô ô—“ (Cho nên ngươi hy vọng ta giúp ngươi đi tìm mấy con mèo khác có bộ dáng bên trên đây?)
Bên trên, mèo lão đại chân đạp một tờ giấy in màu Lâm Lan lấy ra, phía trên in có in các ảnh chụp của các loại mèo sủng vật quý báu, xích lại gần một chút còn có thể ngửi thấy mùi mực mới in không lâu.
“Đúng vậy, trong mấy con mèo này ngươi với đồng bạn của ngươi khẳng định từng gặp qua cùng loại hả? Bọn chúng đều có kinh nghiệm chung đụng với nhân loại, có thể trợ giúp ta thu hoạch được đồ ăn trên người những nhân loại khác rất tốt, để báo đáp lại, ta sẽ một mực thu dưỡng bọn chúng, chiếu cố bọn chúng đến chết già.” Khi Lâm Lan đi ra ngoài đi tới chỗ cũ, lấy một bộ trước đó đã nói với chúng mèo đen tới lại nói với mèo lão đại một lần: “Nếu có thể, kỳ thật ta cũng rất hi vọng các ngươi cũng tới, hứa hẹn hữu hiệu như vậy.”
Mèo lão đại cự tuyệt không chút nghĩ ngợi: “Oa ngao!” (Không đi phòng ở của thú hai chân! Ta không muốn bị nhốt lại!)
Thật đúng là cả đời phóng đãng không bị trói buộc yêu tự do a!
Chẳng qua sớm đã đoán trước mèo lão đại sẽ không đồng ý, Lâm Lan cũng khong ngoài ý muốn, gật gật đầu không đề cập tới cái này, nói đến một cái điều kiện: “Các ngươi giúp ta tìm tới mấy con mèo trên này, đồng thời thuyết phục bọn chúng đi theo ta, ta đồng dạng sẽ hồi báo chỗ tốt cho các ngươi. Mỗi một con mèo con được đưa tới, ta đưa cho bầy mèo của ngươi ba túi đồ ăn to thế nào? Đồ ăn này chất đống, lớn đại khái tựa như đống đất kia đi.”
Chỉ chỉ một chồng gạch vỡ chất đống nơi góc tường chỗ nhà dân bỏ đi, Lâm Lan khoa tay múa chân cho mèo lão đại như thế.
Không có gì ngoài ý muốn, con mèo ly hoa này đồng ý. Có thú hai chân chủ động cho ăn thì an toàn hơn nhiều so với nó mang theo mấy con mèo khác vào phòng ở ăn vụng.
Ngày tháng mèo hoang cũng dễ vượt qua.
Không chỉ có nguy hiểm gặp phải ẩu đả thậm chí giết chết sau khi ăn vụng bị phát hiện, cũng có khả năng ăn phải đồ bị bỏ độc chết ở nửa đường, còn có khi đi lục thùng rác ven đường tranh đoạt đồ ăn với chó hoang… Đây đều là nguy hiểm mèo hoang sẽ đụng phải, rất dễ dàng liền mất mạng.
Nhưng mèo bị nhân loại thu dưỡng, đồ ăn không lo, lại càng không cần lo lắng chịu đựng giá lạnh khi gió quét mưa phun, có thể ở trong phòng mở máy sưởi cách cửa sổ nhìn ra thế giới bên ngoài vào ngày trời đông giá rét tuyết bay, không thể nghi ngờ là an nhàn hạnh phúc.
Chỉ là loại mèo hoang giống như mèo lão đại đây càng thích dã ngoại, sẽ không vì đồ ăn cùng cái gọi là an toàn liền rụt móng vuốt lại cam tâm bị giam ở tại chỗ.
Nhưng nó không nguyện ý, chắc chắn sẽ có những mèo đồng bạn khác nguyện ý, hơn nữa cũng không phải mỗi lần nó đều có thể thuận lợi tìm tới đồ ăn.
Yêu cầu Lâm Lan đưa ra kỳ thật đều có lợi với mèo, chỉ cần có thể đưa mấy con mèo trên giấy này cho Lâm Lan nuôi, những con mèo khong nguyện ý bị nuôi nhốt cũng có thể tìm được đồ ăn, mèo lão đại hoàn toàn không cách nào cự tuyệt.
“Cứ quyết định như vậy đi, có mèo con trên đây đến, ngươi có thể cho mèo tự mình đi tới, cũng có thể thông tri Tuyết Hoa để cho tự ta đón đi, đều được.” Lâm Lan giải quyết dứt khoát: “Đúng, gần nhất thời tiết càng ngày càng lạnh, lập tức sẽ lập đông, chỗ ở các ngươi còn ấm áp chứ? Cần ta làm vài cái ổ mèo giản dị đưa tới không? Lần này ta trừ mang theo đồ ăn cho mèo còn cầm mấy món quần áo cũ, các ngươi đứa nào muốn thì kéo đi đi.”
Vật tư chống lạnh kia đương nhiên cần, Lâm Lan cho bao nhiêu mèo lão đại thu bấy nhiêu, mùa đông hằng năm đều mang đi không ít đồng bạn của nó, mèo hoang hàng trữ không đầy đủ mỡ để chống lạnh căn bản không chống đỡ được đến mùa xuân.
“Nếu mùa đông thật sự quá lạnh, các ngươi liền đến tìm ta đi, ta có một gian phòng trống, đủ các ngươi ở.” Một trận bận rộn đến cuối cùng, Lâm Lan ôm Tuyết Hoa từ biệt theo bản năng muốn sờ sờ đầu mèo ly hoa, nhưng bị nó linh hoạt né tránh, cô lúng túng chào hỏi: “A ha ngại quá, làm thuận tay.”
Mèo ly hoa không nói chuyện, chỉ là ngồi chồm hổm ở đó yên tĩnh nhìn cô, Lâm Lan không hiểu sao biết nó không tức giận.
Khoát tay về phía bầy mèo hoang, Lâm Lan ôm mèo trắng đi về.
Bởi vì là lần thứ hai đi tới đi lui, Lâm Lan đã quen thuộc với giao thông đã không đi đoạn đường lúc đầu tới nữa, mà là biết chỗ nào có con đường ngắn hơn. Xác thực miêu đạo có thể càng nhanh, nhưng đó là cho mèo đi, người không có bản sự vượt nóc băng tường đi theo này.
Lâm Lan quen với đường xá chỉ cần vượt qua hai con phố, lại xuyên qua một quảng trường vận động là có thể nhìn thấy tiểu lâu nhà mình tại ngã tư đường đối diện.
Hiện tại là ba giờ chiều, lúc Lâm Lan xuyên qua quảng trường phát hiện người cũng không phải rất nhiều, vừa nghĩ tới hôm nay mới thư năm cũng liền không có gì, lúc thứ bảy cuối tuần người ở đây mới thật nhiều.
Bởi vì cô ôm mèo đi trên đường, thỉnh thoảng sẽ có người đi đường quăng ánh mắt tò mò về phía cô, có vài người thích mèo còn có chút ngo ngoe rục rịch đối với Tuyết Hoa trong ngực cô, nhưng chung quy không ai thật sự đưa tay đi sờ.
Tuyết Hoa thực an tĩnh bị Lâm Lan ôm, dựa vào chủ nhân ôm ấp, mèo trắng tràn đầy cảm giác an toàn phi thường bình tĩnh, hoàn toàn không sợ người đi đường chung quanh lui tới.
Có điều Lâm Lan ôm nó lại nghĩ tới một vấn đề, hình như đã một khoảng thời gian rất dài chưa đo chiều cao thể trọng cho Tuyết Hoa, đám mèo con mang về này cũng vậy, cũng chưa từng ghi chép, nên thật kỹ ghi lại.
Vừa về tới nhà, Tuyết Hoa liền chủ động nhảy xuống từ trong ngực Lâm Lan, hoàn cảnh quen thuộc trong nhà để nó thập phần thả lỏng, bởi mấy con mèo con khác đều chuyển sang phòng mới bên kia, chỉ có Tuyết Hoa làm mèo trưởng tử đầu tiên của nhà họ Lâm được tiếp tục lưu lại nơi đã sinh hoạt có hơn bốn năm. Mặc dù nhà họ Lâm cũng thực sủng ái đối với mèo thứ tử