Hai tháng sau, tháng năm, trời chớm hạ, ở Thương quốc cũng đã vào mùa thu hoạch.
Mặt trời vừa mới ló qua chân núi, mấy lão nông đã ở ngoài đồng, bắt đầu thu hoạch vụ lúa mùa đông xuân, năm nay mùa màng lại bội thu, hạt lúa nặng trĩu cành, tâm tình của mấy người nông dân vô cùng vui vẻ.
Yêu thú cũng không còn tràn ra quấy phá như mấy chục năm trước nữa, bọn họ lấy tay áo lau mồ hôi trên trán, nhớ lại ngày còn nhỏ khốn khó, sống trong nơm nớp lo sợ, hết sơn tặc thổ phỉ quấy nhiễu, đến yêu thú tràn xuống tàn phá bừa bãi.
Chốc chốc, mấy người phụ nữ, lại dõi mắt trông chừng đám trẻ đang chạy nhảy đùa giỡn trên bờ ruộng, bọn trẻ vừa chạy vừa cười, hi hi ha ha, vui cả một cánh đồng.
Mặt trời đã lên lưng chừng núi, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, soi qua lớp sương mờ mờ ảo ảo buổi sáng sớm, mấy con chim sẻ ríu rít hót trên cành cây đại thụ gần đó, lâu lâu bọn chúng lại đảo mắt xung quanh, rồi đột ngột vỗ cánh xà xuống thật nhanh, đớp mấy con sâu lọ dọ bò trên thân lúa.
Bạch!
Một đứa trẻ tinh nghịch, lấy ná bắn đàn sẻ làm chúng bay tán loạn, một bà cụ mắng nó:
- Nhóc à, lũ chim sẻ bảo vệ mùa màng, không nên giết nó.
Đứa trẻ lém lỉnh, nhanh chân chạy trốn, nó đáp lời lão:
- Dạ bà bà, con nhớ rồi!
Nó chạy ù vào đám cỏ lau, hòa mình với lũ trẻ trong xóm, từng ngọn bông lau rung rinh xào xạc theo bước chân của đám trẻ, một đứa trẻ bạo gan đứng trên lưng trâu, tay cầm cỏ lau, lớn tiếng nói:
- Sơn tặc, mau đứng lại cho ta!
Nói rồi lũ trẻ, chia làm hai phe, một bên tu sĩ hành hiệp trượng nghĩa, một bên sơn tặc quấy phá, lao vào đánh trận giả ầm ĩ, đạp nát cả một vùng cỏ.
Xa xa một cái xưởng gỗ nhỏ, bắt đầu tất bật xẻ gỗ, một giọng nói từ xa vang lên:
- Từ lão đệ, hàng của ta đã có chưa ?
Tên họ Từ gấp gáp nói:
- Có rồi, có rồi.
Hắn cười nói vui vẻ bàn giao cho tên thương nhân, tiễn hắn đi xong xuôi, tên họ Từ lại nhìn xa xăm về phía Nam Sơn, cúi đầu thật sâu như thể đang cảm tạ vậy.
Giải quyết xong Hồn Điện, coi như bố cục và căn cơ ở Trung Nguyên của Tần Vũ đã ổn định, chỉ còn lại tam đại thiên triều nữa mà thôi.
Trước dẹp loạn Tây Bắc, sau nhổ tận gốc Hồn Điện, lại thêm Hứa Chử thành công dẹp loạn tặc Duy Nhĩ, bây giờ Thương quốc đã sẵn sàng để một đường phát triển mạnh mẽ, hầu như không còn rào cản nào nữa.
Về phía thiên triều bên trên, Tần Vũ đã dàn xếp ổn thỏa, tạm thời Thương quốc sẽ cống nạp nhiều hơn trước ba thành, để xoa dịu động tĩnh gay gắt của bọn chúng, tạm thời từ bỏ một chút lợi ích câu kéo thêm thời gian cho Tần thế gia xây dựng phòng tuyến vững chãi ở đây.
Thiên Minh Thiên Triều, tạm thời phải mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện này, bởi vì một khi cho quân tiến đánh Thương quốc, lập tức Bắc Nguyên Thần Triều và Mãn Thanh Thiên Triều sẽ đẩy mạnh đánh chiếm ở các vùng tranh chấp, thế cục đối với bọn họ bây giờ vô cùng khó khăn.
Đây cũng là một trong những lý do ngày đó Tần Vũ kết thân với Bắc Nguyên Thần Triều thái tử Cát Đa, đồng thời trao đổi tình báo với hắn, cho hắn lợi thế lập công, hỗ trợ Tần Vũ chế ngự Thiên Minh Thiên Triều bên trên.
Mọi chuyện ở đây đã ổn thỏa, Tần Vũ sẽ trở về Trung Thổ, bàn chuyện với thượng cổ Thanh Vân tông về sinh ý ở Trung Thổ, bởi vì một phần tám sinh ý ở nội môn đã nằm trong tay Bảo Tín Thương Đoàn.
Hơn nữa, lợi nhuận Tần Vũ nộp về cho tông môn chiếm tới gần hai thành đóng góp, con số này không hề nhỏ, đã đủ phân lượng để hắn đàm phán với cao tầng trưởng bối trong tông môn.
Lúc này, bên trong chánh điện của thượng cổ Thanh Vân tông môn, Tần Vũ đang thuyết phục các trưởng bối trong tông môn, Tần Vũ từ tốn nói:
- Sinh ý của Bảo Tín thương đoàn quản lý ở trong tông môn chỉ chiếm một phần tám, nhưng tài nguyên đóng góp về cho bảo khố lại nhiều đến hai thành, đây chính là minh chứng cho năng lực của Bảo Tín thương đoàn.
Mấy vị trưởng lão cũng gật gù, quả thật chuyện này không ai có thể phủ nhận được, đoạn hắn nói tiếp:
- Sinh ý ở bên trong nội môn, Bảo Tín thương đoàn sẽ dừng lại ở quy mô này, hỗ trợ tông môn có nguồn tài nguyên ổn định, còn lại duy trì truyền thống của tông môn, khuyến khích các đệ tử tranh đấu, phát triển năng lực tu tiên lẫn quản sự.
Mấy lão lại liên tục gật gù, tên này quả thật hiểu chuyện, lời lẽ vô cùng sắc bén, hơn nữa lại hợp lòng người, hắn lại nói:
- Điều đệ tử canh cánh trong lòng là muốn trợ giúp tông môn, phát huy tối đa sinh ý ở Trung Thổ, vốn dĩ thường do các ngoại sự trưởng lão quản lý.
Nói đến đây, mọi người bắt đầu xôn xao bàn tán, chuyện này liên quan đến lợi ích của mấy vị trưởng lão ngoại sự, hắn sẽ xử lý như thế nào đây.
Lão tông chủ nói:
- Các vị trưởng lão ngoại sự, xưa nay đều dựa trên quản lý sinh ý ở trung thổ mà tích lũy và cung phụng tông môn, người ngươi phải thuyết phục là bọn họ, không phải là ta.
Tần Vũ chắp tay về phía tông chủ, rồi lại quay về phía trưởng lão ngoại sự nói:
- Đệ tử sẽ hỗ trợ các vị trưởng lão ngoại sự quản lý, chứ không phải là đoạt quyền của các vị trưởng lão, mọi sự vẫn nghe theo sự sắp xếp của các vị trưởng lão ở đây, sổ sách vẫn do các vị trưởng lão kiểm kê.
Mấy lão vô cùng bàn tán, vậy khác nào hắn làm trâu làm ngựa cho mấy lão đâu chứ, hắn đâu có nhận được bao nhiêu lợi ích.
Sổ sách vẫn do mấy lão kiểm kê, lời này mang nhiều ý nghĩa, rất là hợp ý mấy lão, chuyện này đối với mấy lão mà nói hầu như không có ảnh hưởng gì.
Lúc này, một vị trưởng lão ngoại sự danh vọng cực cao nói:
- Lời này của ngươi là thật chứ ?
Tần Vũ cung kính đáp:
- Đệ tử không dám dối gạt các vị trưởng bối trong tông môn, quả thật Bảo Tín thương đoàn sẽ hỗ trợ các vị quản lý và phát triển sinh ý ở Trung Thổ, chỉ lấy một phần sinh ý làm thù lao.
Mấy lão vô cùng gật gù, đưa cho một tổ chức chuyên nghiệp như Bảo Tín thương đoàn quản lý kinh doanh sẽ đỡ cho các lão một hồi phí công, hơn nữa, mọi sự đều nằm trong tay mấy lão, cũng không có mất mát gì.
Chẳng những vậy, mấy lão cũng có nhiều thời gian hơn để tu luyện, mọi sự đều có pháo hôi Bảo Tín thương đoàn chịu trận.
Tông chủ hỏi:
- Các vị thấy như thế nào ?
Mấy vị trưởng bối đồng loạt nói:
- Ta thấy đề nghị của Tần Vũ rất hợp lý!
- Ta cũng thấy vậy!
- …
Bọn họ đều không biết, Tần Vũ đang chậm rãi đặt từng bước chân đầu tiên lên Trung Thổ, bây giờ cường ngạnh đòi cướp quyền của mấy lão, chắc chắn sẽ bị phản đối, từ từ từng bước một xâm lấn mới là thượng sách, khi mọi sự đã thành, mấy lão cũng không kịp trở tay.
Điều đầu tiên Tần Vũ muốn làm là để Bảo Tín thương đoàn có thể đường đường chính chính xuất hiện ở Trung Thổ, sau này mới từ từ nắm quyền lực tới trong tay, việc này hắn không vội, mấy