Tiếng cây đổ gục ầm ầm vang vọng khắp khu rừng dưới chân dãy sơn mạch phía Bắc, yêu tộc và nhân tộc chiến đấu vô cùng khốc liệt, tuy nhiên, nếu đứng từ xa quan sát liền nhận ra đây là một cuộc thảm sát yêu tộc.
Bành! Bành!
Chiến đấu đã trải qua hơn hai canh giờ, cũng dần đi đến hồi kết, Nhan Thế Vinh khắp người thương tích, hung ác nhìn tên nam tử trước mặt.
Lúc này, đám yêu tộc bị vây công hoàn toàn bất lợi, dần dần rơi vào thế hạ phong, Nhan Thế Vinh vừa giao chiến với Tần Vũ vừa đảo mắt nhìn quanh chiến trường, đội ngũ ba mươi mấy yêu tộc phút chốc bỏ mình hơn bảy tám người, tràng cảnh vô cùng thảm khốc, nhưng hắn không thể nào bỏ mặc tiểu muội mà rút lui.
Nhan Thế Vinh thiêu đốt tinh huyết bản mệnh và một trong chín hồn phách, sức mạnh tăng đột biến, toàn thân hỏa diệm hừng hực, tốc độ tăng gấp đôi lao về phía Nhan Như Ngọc hòng giải cứu nàng rồi bỏ trốn.
Nhan Như Ngọc thấy ca ca mình lao về phía này, trong lòng gào thét bảo ca ca nàng đừng qua đây, nhưng nàng bị phong bế và cấm khẩu, không nói nên lời, chỉ đành trơ mắt nhìn ca ca nàng đâm đầu vào cái bẫy của đám nhân loại.
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG! … ĐOÀNG!
Hơn chục tấm Vạn Lôi Phù đồng loạt bạo nổ, hắc sắc lôi điện trùng trùng điệp điệp oanh kích lên thân thể Nhan Thế Vinh, khóe miệng hắn trào máu tươi, trên thân thể hơn chục vết cháy đen kịt dọc hai bên hông, trong vô cùng thảm liệt.
Chỉ còn năm trượng nữa là Thế Vinh đến được chỗ của muội muội hắn thì đột nhiên trước mặt hắn sương mù dày đặc, hắn hoảng hốt chạy loạn trong mê trận, liên tục dùng chín cái đuôi rực lửa trùng trùng điệp điệp oanh kích bốn phương tám hướng xua đi sương mù.
Tần Vũ thi triển Thủy Hóa Độ Trạch bao vây lấy hắn và Cửu Vĩ Yêu Hồ bên trong mê trận, Tần Vũ từ một bên đột kích con yêu hồ.
“Thất Tinh Bộ Sát Kiếm kỹ”
OÀNH!
Yêu hồ bị tập kích bất ngờ, lảo đảo ngã khụy trên mặt đất, di chuyển loạn xạ bên trong mê trận, cố gắng tẩu thoát ra bên ngoài, đột nhiên hai mắt hắn hung quang mãnh liệt, một cái hỏa cầu hình thành ở sau lưng hắn, chín cái đuôi chụm lại, liên tục truyền chân khí vào bên trong hỏa cầu.
Tần Vũ cảm nhận được nguy cơ nồng đậm, lập tức lui về xách theo Nhan Như Ngọc đạp liền bốn năm cước lùi ra xa hơn trăm trượng.
Lập tức tế lên Kim Quy Thuẫn đồng thời kích hoạt Huyết Lân Giao Long giáp hấp thụ lực lượng của một chiêu này.
“Hỏa Hồ Phần Thiên”
UỲNH! OÀNH OÀNH! BÀNH!
Tần Vũ hộc máu văng ra xa hơn trăm trượng, cả thân thể nặng nề đụng nát hơn hai chục gốc đại thụ mới dừng lại, Nhan Thế Vinh cũng không khá hơn là bao, hắn ra tay độc ác với chính cả bản thân hắn để phá giải mê trận, lao ra bên ngoài mong muốn cứu tiểu muội của hắn.
Tần Vũ quăng Nhan Như Ngọc xuống đất, cả người lao vọt về phía Nhan Thế Vinh.
“Vô Biên Lạc Mộc”
Uỳnh! Uỳnh! OÀNH!
Cửu Vĩ Yêu Hồ cố gắng dùng chín cái đuôi yếu ớt chống đỡ một chiêu này của Tần Vũ, bốn chân của hắn run rẩy kịch liệt, cơ hồ muốn quỳ rạp xuống đất, từ trong miệng hắn, một cái hỏa cầu nhanh chóng thành hình bay nhanh về phía Tần Vũ.
Dị Hỏa Sinh Linh xuất hiện, nó há to cái miệng, nuốt trọn quả cầu hỏa diệm vào bên trong, xoa xoa cái bụng thòm thèm, thú hỏa của Cửu Vĩ Yêu Hồ nhất tộc, đối với nó là vật đại bổ.
Nó búng tay, hỏa diệm trên người Nhan Thế Vinh đột nhiên biến mất, sức mạnh của hắn giảm sút đột ngột, ánh mắt hoảng hốt nhìn sinh linh vờn quanh người Tần Vũ.
Tần Vũ tỏa ra sát khí nồng đậm, vận chuyển chân khí đến cực hạn, đâm xuyên qua thân thể của Nhan Thế Vinh, đóng cọc hắn trên mặt đất.
Nhan Như Ngọc từ xa gào thét trong vô vọng.
“Không, ca ca, …”
Yêu hồ bị đóng cọc ở trên mặt đất cố gắng cựa quậy, nhưng vô dụng, Tần Vũ đạp cước lui lại về sau, súc thế thi triển Lôi Diệm Trảm Thiên, thẳng đỉnh đầu của yêu hồ mà chém tới.
UỲNH! BÀNH!
Thân thể con yêu hồ bị bổ đôi, chết không nhắm mắt, Nhan Như Ngọc trong trạng thái bị phong ấn và cấm khẩu, sát khí tỏa ra nồng đậm, nỗi oán hận của nàng đã đạt đỉnh điểm, nàng gào thét trong tâm khảm, khóc đến chảy cả máu.
Sát khí từ người nàng tỏa ra ám lên cả môi trường xung quanh, cây cối héo rũ, Tần Vũ không giận không vui, tế xuất Vạn Hồn Phiên, sinh sinh luyện hóa thần hồn của Nhan Như Ngọc.
Hồn phách Nhan Như Ngọc gào thét dữ tợn từ từ ly thể, cố gắng thoát khỏi chín chín tám mốt sợi huyết tơ của Vạn Hồn Phiên đang trói chặt hồn phách của nàng kéo vào bên trong.
Tiếng nàng rít gào rợn người, làm cho nhân tộc lẫn yêu tộc cảm thấy sởn tóc gáy, Cơ Huyền Tử híp mắt nhìn qua Tần Vũ, hắn đã hiểu vì sao Tần Vũ lại làm ra thế cục này, quả nhiên là tâm cơ sâu xa, hắn cũng khẽ rùng mình, đối với nam tử đang tế luyện hồn phiên trước mặt, chỉ có thể làm bạn, không thể kết thù.
Tần Vũ hai tay ấn pháp quyết bắt đầu luyện hóa hồn phách Cửu Vĩ Yêu Hồ nhất tộc làm chủ hồn áp