Khó Dỗ Dành - Violethetical_97

Chương 70


trước sau


Trước mắt cô là ánh đèn vàng ấm áp, ở trong căn phòng nhỏ này lại cảm thấy hơi chói mắt. Bên tai có thể nghe được tiếng máy điều hòa đang hoạt động, tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài, cùng với, tiếng nuốt mập mờ.

Park Chaeyoung hơi ngửa đầu, cảm nhận những xúc cảm vừa xa lạ lại vừa tận cùng này, cảm thấy suy nghĩ của mình cũng trì hoãn lại. Cô không có khả năng suy xét đến lời Jeon Jung Kook vừa nói, toàn thân chỉ giao động theo động tác của anh.

Thân thể Jeon Jung Kook cứng rắn, im ắng bao phủ lấy cô, trong hỗn loạn cô vẫn cảm nhận được hơi thở quen thuộc luôn làm cô say mê ấy. Trên người anh vẫn còn mang theo hơi nước, nước đọng trên ngọn tóc thỉnh thoảng rơi xuống, mang theo hơi lạnh.

Sự ấm áp đến không thể khống chế được như vùi lấp cô xuống dưới.

Nhưng rồi cái lạnh như băng lại giúp cô tỉnh táo lại vài phần.

Ánh mắt Park Chaeyoung mê man, nhìn chăm chú vào ánh đèn trước mắt, rồi lại di chuyển xuống. Nhìn thấy quần áo trên người Jeon Jung Kook vẫn chỉnh tề, cô đỡ lấy đầu anh, âm thanh phát ra hơi run rẩy: "Jung Kook, anh vẫn chưa tắt đèn. . ."

Nghe tiếng, Jeon Jung Kook ngẩng đầu lên.

Dưới ánh đèn sáng lóa.



Người đàn ông màu da trắng lạnh, trên môi vẫn mang theo vệt nước gợi tình. Vẻ mặt anh sắc sảo, màu mắt đen thuần, lúc này lại nhuốm màu dục vọng. Ngũ quan của anh vẫn sắc bén như mọi ngày, nhưng tính xâm lược như chồng chất thêm lên.

Như một kẻ xâm lược táo bạo.

"Tắt đèn?" Jeon Jung Kook buông tay ra, vạt áo vẫn bị anh kéo lên rơi xuống theo, lại rơi về chỗ cũ. Giọng anh trầm thấp, mang theo ý cười: "Vậy thì làm sao em ngắm anh được?"

". . ."

Dứt lời, Jeon Jung Kook ngả người về phía sau, nằm dài trên giường. Anh kéo cổ tay cô, hướng về phía mình. Cô bị bất ngờ, cả người nghiêng về phía trước, nửa nằm ở trên người anh.

Trong lúc này, vết thương bên đùi phải của Park Chaeyoung vô ý bị cọ vào quần anh.

Hơi nhói đau.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});



Park Chaeyoung vô thức nhíu mày.

Nhận thấy dáng vẻ của cô, Jeon Jung Kook ngừng lại. Anh buông tay ra khỏi cổ tay cô, ánh mắt trượt xuống, lúc này mới kịp phản ứng: "Đụng vào vết thương sao?"

Không đợi Park Chaeyoung lên tiếng, anh đã ngồi dậy.

"Để anh xem một chút."

Park Chaeyoung thấp giọng nói: "Chưa đụng phải, em không đau đâu."

Jeon Jung Kook không lên tiếng, chỉ nắm lấy đầu gối cô, nhìn chằm chằm vào vết thương trên đùi cô.

Đã ba bốn ngày rồi.



Hầu hết đã kết vảy, màu thâm lại, vì vừa bị dính nước nên hơi sưng đỏ. Có vài đường cắt sâu hơn vẫn còn nhìn thấy tia máu nhàn nhạt. Trên nền da màu trắng như phản quang của cô, trông những đường cắt này càng thêm nghiêm trọng đến ghê người.

Trong chớp mắt này.

Jeon Jung Kook chợt thấy mình mới chính là một tên súc sinh.

Vết thương ở chân cô vẫn chưa lành.

Hơn nữa cô lại vừa mới kể lại những chuyện tồi tệ cô đã trải qua.

Vậy mà anh đã không cân nhắc, là cô có cảm thấy phản cảm với những chuyện âu yếm như vậy không.

Một lát sau.

Jeon Jung Kook dần dần ngồi dậy, dục niệm trong mắt vẫn chưa tan đi, nhưng vào lúc này lại mang theo vài phần hối hận. Anh mím môi, nhìn vào mắt Park Chaeyoung, nói thẳng: "Ngủ."

Park Chaeyoung hơi ngây ra.

Như không định tiếp tục nữa, Jeon Jung Kook thong thả sửa sang lại tóc mái trên trán cô. Đôi mắt anh vẫn thâm trầm như mực, nhìn chằm chằm vào những dấu vết trên người cô vừa bị mình gây ra: "Anh đi tắm một chút."

". . ."

Park Chaeyoung nhìn anh.

Cảm thấy, tình huống này thật không thể tin được.

Trên người cô vẫn còn ướt át dính nhớp, có cảm giác như mỗi một góc trên người đều đã bị anh hôn qua, tất cả đều mang theo hơi thở của anh. Như dùng lông chim liên tiếp trêu chọc khắp người cô đến ngứa ngáy, rồi cuối cùng lại chỉ có như vậy mà thôi.

Bị anh kích thích, đã nổi lên khát vọng không thể miêu tả được.

Rồi sau đó, lại không được đáp lại chút nào.

Park Chaeyoung vẫn nửa nằm trên người anh, ánh mắt vẫn không nhúc nhích.

Cô cũng không biết cuối cùng là chính mình có vấn đề, hay là Jeon Jung Kook có vấn đề.

Người chủ động là anh.

Ôm cô hôn tới hôn lui cũng là anh.

Cuối cùng chỉ vì một chuyện nhỏ xíu bỗng ngừng ngang, cũng là anh.

Park Chaeyoung có cảm giác bản thân mình như một người nô lệ thời xưa, chỉ có thể chịu đựng mà không được phép có chút ý kiến nào. Nghĩ đến lời Jeon Jung Kook vừa nói, cô hơi xị mặt, không nhịn được nói: "Vậy em vẫn phải trả tiền sao?"


Jeon Jung Kook không phản ứng kịp: "Ừ?"

"Em thấy anh phục vụ em như vậy," đuôi mắt Park Chaeyoung hơi cong lên, mang vẻ quyến rũ mị hoặc trời sinh, lúc này trong mắt tình ý vẫn tràn đầy. Cô hơi hít hít mũi, nói không nhanh không chậm: "Em hơi lỗ vốn."

". . ."

Nói xong, Park Chaeyoung dịch chân, muốn từ trên người anh đi xuống.

Nhưng ngay lập tức đã bị tay anh ấn lại.

Park Chaeyoung ngước mắt, nhìn vào đôi mắt như cười như không của anh: "Em nói gì?"

". . ."

Như không nghĩ cô sẽ nói như vậy, vẻ mặt Jeon Jung Kook như không thể tưởng tượng nổi. Anh đặt tay lên eo cô, áp sát cô vào người mình, gằn từng chữ một: "Nói anh nghe xem, cái gì lỗ vốn?"

Theo khoảng cách này, Park Chaeyoung ngừng thở, cũng hơi hối hận đã nhất thời xúc động mà nói như vậy.

Cô cũng không biết nên làm thế nào,

đành dứt khoát bất chấp tất cả: "Anh phục vụ như vậy là không đạt mức thu lệ phí tiêu chuẩn đâu. . ."

Nghe cô nói xong, Jeon Jung Kook khẽ nhướng mày, khóe môi hơi nhếch. Anh ôm chặt cô, lại kéo hai người trở về tư thế lúc trước. Lần này anh đã nhẹ nhàng hơn.

Anh bắt lấy cổ tay cô, trượt xuống, ngừng ở vạt áo mình.

"Như thế nào mới đạt mức thu lệ phí tiêu chuẩn?"

". . ."

Những hành động tiếp theo, đều do Jeon Jung Kook dẫn dắt.

Tay Park Chaeyoung bị anh nắm lấy, đẩy áo của anh lên, lộ ra khối cơ bụng cường tráng. Giọng anh hơi khàn, mang ý mê hoặc rõ ràng: "Là cho em xem nơi này sao?"

Tiếp tục di chuyển lên trên.

"Hay là nơi này?"

Park Chaeyoung có thể cảm nhận được bàn tay mình đang bị anh nắm lấy, ở trên người anh quét qua từng nơi. Tai cô dần dần đỏ lên, chỉ biết nghe anh tán tỉnh trêu chọc mình, mà không biết phải phản ứng như thế nào.

Thẳng đến vị trí xương quai xanh.

Jeon Jung Kook nhìn cô, ngữ điệu như khiêu khích: "Xem xong chưa?"

Park Chaeyoung chậm chạp A lên một tiếng.

"Bước kế tiếp là gì?" Jeon Jung Kook ấn đầu cô xuống, đặt môi sát đến bên tai cô, giọng nói rất nhẹ, như thổi khí vào tai: "—— hãy tận hưởng."

Lời này vừa dứt, đầu óc Park Chaeyoung như nổ tung.

Cùng với hai chữ tiếp theo của anh.

"Quý khách."

. . .

Park Chaeyoung giữ nguyên tư thế, không biết nên làm gì. Cô khẽ liếm khoé môi, rồi nhìn chăm chú vào hầu kết và xương quai xanh của người đàn ông trước mặt, không có bất kỳ động tác nào khác.

Jeon Jung Kook thấp giọng nói: "Sao không hôn?"

". . ."

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Tốn tiền mà không chạm vào, em không thấy lỗ vốn sao."

Lời này như dụ dỗ, Park Chaeyoung cũng không chịu khống chế mà cúi xuống. Cô cúi đầu hôn vào hầu kết của anh, sau eo bị anh cố định, có thể cảm nhận rõ ràng nóng bỏng của anh.

Jeon Jung Kook thở dốc, thấy động tác của cô như đang hành hạ, thử thách tính nhẫn nại của anh.

Rất nhanh, anh lại không thể khống chế mà nâng đầu cô lên, dùng sức cắn vào môi cô.

Lòng bàn tay trượt xuống dưới, đụng chạm vào từng nơi trên cơ thể cô.

Bất tri bất giác, hai người đã hoán đổi vị trí của nhau. Park Chaeyoung nằm dài trên giường, mê man nghe anh nói, hơi hoảng hốt, nhưng lại có cảm giác như mình đã thật sự bỏ ra một số tiền lớn mua một đầu bảng về chơi.

Thời điểm cuối cùng, Jeon Jung Kook duỗi tay tắt đèn, nhân tiện cầm lấy một cái hộp nhỏ ở trên tủ đầu giường.

Như đang hôn mê.

Park Chaeyoung nghe được âm thanh xé bao bì.

Mọi thứ chung quanh đều trở nên mơ hồ, chỉ có duy nhất người trước mặt là cực kỳ rõ ràng.

Động tác của Jeon Jung Kook nhẹ nhàng và kiên nhẫn, anh hôn môi cô để trấn an, rồi sau đó từng tấc từng tấc xâm chiếm cô. Cô cảm thấy đau nhói, trong miệng không tự chủ được phát ra tiếng nức nở nhẹ nhàng, nhưng lại không hề có ý nghĩ lùi bước.

Cô không thích bất kỳ người đàn ông nào chạm vào mình.

Chỉ trừ anh.

Ở trước mặt Jeon Jung Kook, Park Chaeyoung chỉ muốn dựa vào gần anh hơn một chút.

Bên ngoài tiếng mưa rơi tựa như lớn hơn, ào ào rơi xuống, đánh vào cửa sổ. Từ thong thả đến dồn dập, âm thanh vọng vào đây cũng từ nhẹ đến nặng, ở trong đêm tối này lại khuếch tán lên.

Jeon Jung Kook giam cầm cô, lực đạo dần dần tăng thêm, chỉ muốn đem cô hoàn toàn làm của riêng.

Nhiều năm khát vọng vào giây phút này đã trở thành sự thật, làm anh điên đảo, cảm giác cuồng dại thô bạo từ từ chiếm lấy lý trí của anh.

Ngay sau đó, Jeon Jung Kook nghe được tiếng nức nở của Park Chaeyoung.

"Jeon Jung Kook, đau. . ."

Anh lấy lại tinh thần, nói giọng khàn khàn: "Đau ở đâu?"

Khóe mắt Park Chaeyoung đỏ lên, ôm chặt lưng anh, hoàn toàn không thốt nên lời.

"Tại sao không nói lời nào?" Jeon Jung Kook cúi đầu hôn vào cằm cô, động tác rõ ràng đã nhẹ nhàng hơn, nhưng trong lời nói vẫn mang theo vẻ ác liệt không giấu diếm: "Em không nói thì làm sao anh biết được đau ở đâu?"

Park Chaeyoung vẫn không lên tiếng.

"Không nói đúng không?"

Anh áp sát vào một bên mặt cô, gặm cắn vành tai.

"—— vậy thì cố chịu đi."



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện